14241_1313734900_student.jpg
|
| Ngô Mai Thy, sinh viên gốc Việt ngành Toán và Kỹ thuật tại Cao đẳng cộng đồng Portland, Mỹ, đã giành được một suất trong Chương trình Học giả không gian dành cho các trường cao đẳng của NASA. |
|
Theo chương trình này, cô được học tập, nghiên cứu và thiết kế các robot thăm dò trên vũ trụ. Đầu năm nay, cô đã tới dự hội thảo chuyên môn tại Phòng thí nghiệm Jet Propulsion Laboratory (JPL) của NASA tại Pasadena, bang California và được trang trải toàn bộ chi phí.
Theo trang web của trường Cao đẳng cộng đồng Portland, Mai Thy là một trong 80 sinh viên cao đẳng cộng đồng ở 28 bang tại Mỹ và Puerto Rico tham gia vào hai hội thảo của NASA ở Pasadena và Trung tâm vũ trụ Johnson ở Houston. Chương trình này của NASA nhằm khuyến khích sinh viên theo đuổi sự nghiệp trong ngành khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học (STEM). Hơn 330 sinh viên trên toàn nước Mỹ đã đăng ký chương trình này.
"Tôi rất biết ơn khi nhận được cơ hội này", Ngô nói. "Điểm nổi bật của chuyến đi là tôi được dự hội thảo video với các kỹ sư và nhà khoa học tại NASA, xem qua những kết quả thu được từ robot Opportunity đang khám phá sao Hỏa. Chúng tôi được chứng kiến họ lên kế hoạch cho sứ mệnh như thế nào và ra lệnh cho robot ra sao để thực thi nhiệm vụ trong vài ngày tới. Mặc dù hầu hết chúng tôi không hiểu tường tận công nghệ kỹ thuật và "ngôn ngữ không gian", nhưng tôi thực sự được mở rộng tầm mắt khi chứng kiến toàn bộ quá trình".
Ngô đang dự định chuyển tiếp lên Đại học bang Portland để lấy bằng cử nhân về toán học. Cô được chọn tham gia chương trình sau khi hoàn thành một bài tập trên mạng và một bài luận văn trong suốt năm học. Khi tham gia hội thảo, cô phải hoàn thành một bản tóm tắt các mục tiêu, nhiệm vụ, thời gian, ngân quỹ và phác thảo sơ bộ cho robot thăm dò và các sứ mệnh trên sao Hỏa.
"Chúng tôi cũng có cơ hội liên lạc với các kỹ sư NASA qua chat trên mạng, để họ giúp chúng tôi trong các bài học trực tuyến", Ngô nói. "Ban đầu khi tới đó, chúng tôi được chia thành 4 nhóm khác nhau và cùng thực hiện một dự án xây dựng robot tưởng tượng. Mỗi đội có một kỹ sư NASA đồng hành để tư vấn. Điều này làm cho dự án trở nên thực tiễn hơn".
"Robot của chúng tôi được thiết kế để đi qua mọi loại địa hình và chướng ngại vật khác nhau trên sao Hỏa, rồi thu về các loại đất đá để xét nghiệm dấu hiệu của sự sống trên hành tinh đỏ", Ngô nói thêm. "Chúng tôi làm việc từ sáng sớm cho tới tối mịt. Tôi biết rất ít về sao Hỏa và các robot thăm dò. Giờ đây, tôi hiểu về sao Hỏa hơn bất cứ hành tinh nào, trừ trái đất".
Mục tiêu của NASA là tiếp tục đầu tư vào các chương trình giáo dục để thu hút và giữ chân sinh viên trong ngành STEM - điều sống còn trong các sứ mệnh tương lai của NASA.
"Trải nghiệm này giúp sinh viên hiểu được những gì họ học trên giảng đường và áp dụng vào các câu hỏi trong đời thực, mô phỏng lại những gì mà các kỹ sư và nhà khoa học NASA vẫn làm hằng ngày", Leland Melvin - cán bộ phụ trách giáo dục tại NASA phát biểu. "Nó sẽ giúp các em phát triển những kỹ năng cần thiết để giải quyết các vấn đề trong tương lai".
|
|
0_1311653247_chang-trai-viet-duoc-nhan-bang-khen-cua-tong-thong-my-1.jpg
| Tổng thống Mỹ Obama tặng bằng khen cho một học sinh Việ Nam |
| Với thành tích học tập xuất sắc, Nguyễn Văn Thành Mỹ vinh dự được nhận bằng khen do Tổng thống Obama ký tặng. Không những thế, Thành Mỹ còn được 8 trường đại học của Mỹ mời nhập học, trong đó em đã chọn trường St. John's University nơi em được cấp học bổng 22.000 USD/năm |
|
.
Tấm bằng khen Nguyễn Văn Thành Mỹ nhận được đích thân Tổng thống Mỹ Obama ký tặng. (Ảnh: T.H)
Theo học chương trình IB (chương trình THPT quốc tế) của trường EF International Academy (bang New York, Mỹ) từ năm 2009 , Thành Mỹ là một trong 3 gương mặt tiêu biểu nhất của trường được nhận bằng khen do chính Tổng thống Obama ký tặng. Ngay từ đầu năm lớp 12, cậu học trò đến từ Hà Nội đã được 8 trường đại học của Mỹ cấp học bổng đại học (như St. John"s University, Universy of Porland, Portland State Universty, Seton Hall University, Universty of Mount Union, Iona College, Arizona State University). Học đều tất cả các môn nhưng thích nhất là môn kinh tế, do đó Thành Mỹ chọn ngành Tài chính - Quản lý trường Saint Johnis University và tháng 8 này em bắt đầu học 4 năm ĐH.
Nói về chương trình mình theo học, cậu học trò sinh năm 1992 cho biết: “Chương trình IB khó hơn rất nhiều so với chương trình phổ thông thông thường. Ngoài việc học các môn theo quy định của chương trình phổ thông, IB còn đan xen một số môn học của hệ đại học. Học sinh theo học IB phải tham gia viết các bài luận toán, kinh tế,… làm nghiên cứu về các môn lịch sử, xã hội học,… Chương trình cũng đòi hỏi người học phải có nhiều kỹ năng tổng hợp, tích cực trong các hoạt động ngoại khóa,… nên cũng hơi vất vả”.
Không chỉ dành thời gian cho việc học, hè nào Thành Mỹ cũng dành thời gian dạy học cho các em nhỏ của một số trung tâm chăm sóc trẻ mồ côi, tham gia các hoạt động của cộng đồng du học sinh ở Mỹ.
Được biết, nay từ những năm học cấp II, Thành Mỹ đã tham gia vào chương trình khoa học vui của VTV2 cùng thầy Chu Văn Hải (người dẫn và giải đáp chương trình). Đây là chương trình giải thích những nguyên lý vật lý,… giải đáp các câu hỏi liên quan đến lĩnh vực khoa học, đời sống,... mà Thành Mỹ thấy rất hấp dẫn và thú vị. Cũng từ đây, Thành Mỹ yêu thích các môn khoa học tự nhiên hơn.
 Thành Mỹ (phải) trong Lễ tốt nghiệp đón bằng khen của Tổng thống, em vinh dự được đeo dây vàng (dành cho học sinh xuất sắc nhất).
Bật mí về bí quyết học tiếng Anh của mình, Thành Mỹ khiêm tốn chia sẻ: "Hồi ở nhà em có đi học thêm, nhưng không nhiều. Quan trọng nhất là khả năng tự học và tìm ra cách học phù hợp với mình. Đầu tiên em xem phim tiếng Anh có phụ đề, sau đó thì chuyển sang xem không phụ đề và chỗ nào không hiểu em ghi lại tra từ điển. Có những lúc em nhẩm lời thoại của phim, bắt chước giọng điệu..., cách này giúp em nhớ được nhiều từ mới. Ngoài ra, em tìm thêm các sách ngoại văn toàn bằng tiếng Anh và tự học khi trình độ nâng lên thì tìm loại khác cho phù hợp, rồi tham gia vào CLB những người sử dụng tiếng Anh... ".
 Khám phá những chân trời mới là một trong những sở thích của cậu học trò Nguyễn Văn Thành Mỹ.
Chia sẻ về khó khăn trong những ngày đầu nhập học tại Mỹ, Thành Mỹ cho biết: "Khi mới sang em rất bỡ ngỡ, mọi thứ đều mới lạ. Sau mấy buổi học trên lớp thầy giao cho viết một bài luận 700 từ. Em viết mãi cũng chỉ được 400 từ, hôm đó em đã thức một ngày một đêm để tìm tài liệu viết cho đủ 700 từ và đến sáng hôm sau em hoàn thành bài luận vào lúc 7h sáng và chỉ kịp ăn sáng nhanh để lên lớp. Kết quả bài luận của em cũng chỉ được loại C, nhưng em không buồn vì mình đã làm hết khả năng. Và bài luận ấy là bài duy nhất em được điểm C, những bài sau em đều đạt loại A".
Để thích nghi nhanh với môi trường học tập mới, bí quyết của Thành Mỹ là, kết bạn với các bạn du học sinh khác, các anh chị đi trước để học hỏi kinh nghiệm. Em thấy cách này rất hiệu quả và cũng đúng với sở thích của em là "thích kết bạn", thích đi du lịch khám phá những chân trời mới. Thành Mỹ còn rất thích học ngoại ngữ. Hiện em đang học thêm tiếng Tây Ba Nha.
Nói về con trai mình, mẹ Thành Mỹ cho biết: “Cháu rất ngoan và chăm chỉ học tập ngay từ khi ở nhà, nhiều năm liền cháu đều đạt học sinh giỏi. Lên cấp 3, nguyện vọng của cháu là thi vào trường Hà Nội - Amsterdam nhưng do hộ khẩu KT3 nên không được thi, cuối cùng cháu vào học trường Marie Curie. Theo học chương trình IB này rất vất vả, khi thấy con vất vả quá, tôi không dám gọi điện nhiều, những kỳ thi mỗi đêm cháu chỉ ngủ 3, 4 tiếng thôi. Bố mẹ làm kinh doanh, nên không có nhiều thời gian kèm con học nhưng Mỹ rất tự giác trong mọi việc”.
|
|
0_1311652715_chuyen-ve-chang-trai-viet-duoc-dh-cambridge-chon.jpg
|
| Học phổ thông ở vương quốc Anh với những thành tích đáng nể và được nhận vào trường ĐH hàng đầu Cambridge (Anh) nhưng Võ Diệp Quốc Châu lại chọn theo học ĐH ở Mỹ. Bởi với Châu, đó là cơ hội trải nghiệm và thử sức. |

Là thủ khoa đầu vào trường chuyên THPT Lê Hồng Phong, TPHCM nhưng Quốc Châu chọn học tại chuyên Hóa trường Phổ thông Năng khiếu (ĐH Quốc gia TPHCM). Năm lớp 11, sau khi giành giải ba Hóa trong cuộc thi học sinh giỏi quốc gia không lâu, Châu nhận được học bổng A - level vào trường trung học Ruthin tại Anh theo chương trình dự bị ĐH dành cho 10 học sinh quốc tế.
Ở nơi đất khách quê người khi còn là một cậu học trò, Châu đã tự nhắc nhở mình, cuộc sống không chỉ để học và học mà điều quan trọng không kém là biết cách khám phá khả năng bản thân của mình đến đâu. Thời gian theo học tại Ruthin, Châu giành huy chương vàng môn Toán học của United Kingdom Senior Mathematical Challenge. Đặc biệt, cậu học trò người Việt vừa chân ướt chân ráo còn là người sáng lập ra CLB Sinh viên quốc tế của trường và giữ cương vị chủ tịch CLB.
Châu nhớ lại: “Theo học được một thời gian, em thấy học sinh các nước bản xứ sống nội trú tại trường nhưng lại thiếu sự hòa nhập, thiếu sự gắn kết. Vì thế, em và một người bạn nữa đã đứng ra thành lập CLB dành cho sinh viên quốc tế để gắn kết mọi người lại với nhau”.
Các hoạt động tại CLB do Châu điều hành như những buổi họp mặt, tổ chức sự kiện các nước, quảng bá văn hóa của mỗi nước… đã tạo môi trường cho các bạn trẻ không chỉ gắn bó mà còn giúp đỡ nhau rất nhiều để vững vàng hơn trong cuộc sống xa nhà.
Kết thúc phổ thông, có nhiều cơ hội để tiếp tục theo học tại các trường ĐH tốt nhất ở Anh, thế nhưng Châu lại chọn đi học ở Mỹ vì từ lâu Châu muốn trải nghiệm và thử sức bản thân ở Mỹ. Thế nên mặc dù được nhận vào trường ĐH hàng đầu Cambridge của Anh, Châu vẫn chọn môi trường học tập ở ĐH Williams (bang Massachusetts. Mỹ) chuyên ngành Hóa học.
Về kinh nghiệm săn học bổng, Châu chia sẻ, ngoài kết quả thành tích học tập tốt, khả năng tiếng Anh thì một điều quan trọng mà các trường đại học lớn đòi hỏi ở sinh viên còn là sự dấn thân vào những hoạt động xã hội, hoạt động thể hiện bản thân ở bậc phổ thông cũng như bài luận. Thế nên có những bạn kết quả học tập rất xuất sắc mà nộp hồ sơ ở đâu cũng trượt vì thiếu đi yếu tố này.
“Bài luận của em viết về mẹ. Mẹ em mất từ khi em còn nhỏ và với em đó là một cú sốc lớn trong đời. Trong bài luận, em nói rất thật về cảm xúc của mình”, Châu trầm xuống khi nhắc đến người mẹ quá cố của mình.
Môi trường đại học ở Mỹ áp lực về học tập quả là căng thẳng, đòi hỏi tinh thần học tập nghiêm túc. Sinh viên không thể nào giấu dốt khi mà có thể một giảng viên sẽ kèm một sinh viên nên đòi hỏi người học phải nắm kỹ kiến thức thì mới có thể viết được bài luận cũng như thảo luận, phản biện.
Ngoài việc chăm chỉ và chịu khó, Châu còn rất mạnh dạn trong học tập, chỗ nào không hiểu là cậu hỏi giảng viên và bạn bè ngay. Không bất ngờ khi Châu giành được kết quả học tập xuất sắc tại trường. Cũng không thích cuộc sống bị động, Châu còn chủ động tham gia vào các hoạt động, tổ chức của học sinh Châu Á ở trường. Hiện tại cậu đang ấp ủ kế hoạch trong năm học tới sẽ thành lập một CLB dành học sinh Việt Nam cũng như “em sẽ đi làm thêm để thật sự được dấn thân và được trải nghiệm”.
Không để lãng phí bất kỳ cơ hội nào có lẽ đúng với Quốc Châu. Cũng như các kỳ nghỉ hè trước, Châu đều dành thời gian về nước không chỉ để thăm gia đình mà còn tham gia vào đội tình nguyện viên cho trung tâm y tế gần nhà. Với công việc này, Châu tìm thấy niềm vui trong sự hồi phục của bệnh nhân, đồng thời còn có thể quan sát, học hỏi được cụ thể công việc của một người thầy thuốc - ngành nghề mà cậu yêu thích và sẽ theo đuổi trong tương lai
|
|
0_1310964214_images.jpg
| Làm visa đi New Zealand - Đã từ rất lâu khi cuộc sống của người Việt Nam ngày càng được cải thiện, nhu cầu được nâng cáo thì việc cho con em mình đi du học đã trở thành ước mơ cũng như là mục đích phấn đấu của rất nhiều gia đình. Và cũng từ đó đến nay, Mỹ, Úc luôn luôn là lựa chọn hàng đầu của tất cả sinh viên học sinh Việt Nam khi họ có dự định đi du học vì những nơi này cung cấp một nền giáo dục chất lượng được công nhận trên toàn thế giới. |
|
Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới diễn ra năm 2009 cùng với việc học phí liên tục tăng, chi phí sinh hoạt đắt đỏ, giá cả thực phẩm leo thang đã ảnh hưởng không nhỏ đến phụ huynh và học sinh khi phải cân nhắc việc du học tự túc. Thêm vào đó sự không ổn định của đồng đô la Mỹ & Úc cộng với chính sách visa Úc ngày càng thắt chặt hơn đã gây rất nhiều khó khăn cho học sinh sinh viên Việt Nam khi muốn đến du học tại các quốc gia này.
Do đó nhu cầu tìm kiếm một nơi học tập có chất lượng cao, môi trường giáo dục tốt, an toàn và đặc biệt chi phí thấp là bài toán khó cho nhiều phụ huynh và học sinh ở Việt Nam. Và New Zealand đã nổi lên như điểm đến du học hoàn hảo cho du học sinh trên thế giới. Năm 2009, ở New Zealand có tất cả 93,505 du học sinh quốc tế theo học tự túc tại đây, và con số này sẽ tăng lên trong thời gian tới.
Lý do chọn New Zealand là điểm đến du học?
1. Môi trường học tập lý tưởng
- Hệ thống giáo dục New Zealand được dựa trên hệ thống giáo dục chất lượng cao của Anh. Trường học tại New Zealand được trang bị cơ sở vật chất và đội ngũ giảng viên ngang tầm với các quốc gia hàng đầu trên thế giới. Do đó bằng cấp tại New Zealand được công nhận trên toàn thế giới.
- Tuy nhiên bằng cấp không phải là thứ quý nhất sinh viên nhận được khi học tại New Zealand. Hầu hết sinh viên khi đến học tại New Zealand đều cho biết những trải nghiệm về văn hóa, phong cảnh, lối sống tại New Zealand cũng là những kinh nghiệm quý báu họ nhận được bên cạnh một nền giáo dục chất lượng cao.
- New Zealand có diện tích gần bằng Nhật Bản hoặc Anh Quốc nhưng chỉ có khoảng 4 triệu dân. Điều này làm cho New Zealand càng trở nên hấp dẫn hơn với sinh viên quốc tế vì họ sẽ có cơ hội sống trong những thành phố nhỏ hơn, lớp học với sĩ số ít hơn và một cuộc sống thư thả hơn. Sinh viên quốc tế tại đây sẽ không cảm thấy bị lạc lỏng vì họ sẽ nhận được sự quan tâm từ giáo viên và trợ giảng nhiều hơn, tạo điều kiện cho họ nhận được những điều tốt nhất trong thời gian du học của mình.
- Ngoài việc được làm bán thời gian 20 giờ/tuần trong suốt thời gian học, sinh viên sau khi hoàn tất chương trình sẽ có thể ở lại làm việc tại New Zealand trong vòng 1 năm và có cơ hội định cư tại New Zealand theo chính sách Nhập cư có tay nghề tại New Zealand.
2. Chi phí thấp
Khi đồng đô la Úc và Mỹ càng ngày càng tăng cao thì đô la New Zealand vẫn rất ổn định trong suốt nhiều năm. Thêm vào đó học phí tại các trường New Zealand thường không tăng quá cao hàng năm khiến New Zealand ngày càng trở thành nơi cung cấp nền giáo dục chất lượng cao với chi phí thấp. Tổng chi phí chỉ xấp xỉ 70% chi phí học tại Mỹ. Vì vậy, học sinh đỡ phải lo lắng nhiều đến chuyện chi tiêu hàng ngày. Điều quan trọng hơn hết, đa số phụ huynh cho con đi New Zealand du học vì ở New Zealand môi trường học tập an toàn, ít tụ điểm ăn chơi
3. Tỉ lệ đạt Visa cao
Theo như thông tin được cập nhật mới nhất từ Văn phòng visa của Lãnh Sự Quán New Zealand tại thành phố Hồ Chí Minh, 85% hồ sơ xin visa du học sinh đã được cấp visa. Điều này cho thấy chính phủ New Zealand luôn luôn mở cửa đón chào sinh viên quốc tế đến New Zealand đề nhận được nền giáo dục chất lượng cao.
|
|
|
0_1309860667_59.jpg
'Đời sống Vương quốc Anh là một sự pha trộn thú vị của các nền văn hóa quốc tế và tư duy đương đại, được gắn kết với nhau trên tinh thần bản sắc và truyền thống mạnh mẽ. Học tập ở Vương quốc Anh, bạn sẽ được khám phá nhiều trải nghiệm lý thú đa dạng – âm nhạc, lễ hội, ngôn ngữ, con người, các vùng đất. Vương quốc Anh là một đất nước có tính quốc tế hóa cao, nên bạn sẽ thấy rằng có nhiều phong tục ở Vương quốc Anh lại rất gần gũi với bạn – và vì thế bạn sẽ hòa nhập nhanh chóng hơn bạn nghĩ.'
Tôn giáo ở Vương quốc Anh Nếu bạn là người theo đạo và làm lễ thường xuyên ở quê nhà, bạn vẫn có thể tiếp tục làm việc đó khi bạn học tập tại Vương quốc Anh. Tôn giáo Vương quốc Anh bao gồm mọi tín ngưỡng và tất cả các tôn giáo chính trên thế giới đều được tiếp nhận. Hầu hết các thành phố ở Vương quốc Anh đều có các trung tâm Hồi giáo, Hindu, Sikh và đạo Phật, cũng như các giáo đường và nhà thờ cho tất cả các giáo phái. Giữ nếp sinh hoạt tín ngưỡng sẽ giúp bạn giữ được mối liên kết với cuộc sống ở quê hương mình. Bạn cũng sẽ dễ dàng gặp gỡ và làm quen với các sinh viên quốc tế khác cũng như các cư dân tại Vương quốc Anh. Đồ ăn Vương quốc Anh Những đồ thực phẩm bạn có thể mua ở Vương quốc Anh cho thấy sự phong phú về sắc tộc của xã hội Anh quốc. Hầu hết các siêu thị đều bán các nguyên liệu đến từ châu Á, châu Phi, Ca-ri-bê và châu Mĩ La-tinh, cũng như các thức ăn đến từ rất nhiều vùng miền trên thế giới. Thói quen ăn uống của người Anh ngày càng lành mạnh hơn và tại các cửa hàng và siêu thị có rất nhiều loại thực phẩm sạch hữu cơ được bày bán. Tất nhiên, bạn sẽ vẫn tìm được bữa sáng kiểu Anh và món cá và khoai tây chiên lừng danh, cũng như bạn sẽ được thưởng thức vô vàn các món ăn và thực đơn khác nhau khi học tập ở Vương quốc Anh. Các gia đình ở Vương quốc Anh thường ăn ‘bữa rán Chủ Nhật’ vào các Chủ Nhật, nhưng họ cũng có thể thưởng thức món bánh pizza của Ý hay món mì Sing-ga-po. Khi là một sinh viên quốc tế ở Vương quốc Anh, việc nấu nướng và đãi nhau món ăn truyền thống ở quê hương mình là một cách tuyệt vời để kết bạn. Cũng giống như ở nhiều nước châu Âu khác, việc uống một lượng vừa phải đồ uống có cồn là chấp nhận được, và các quán rượu và quầy rượu đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống xã hội Anh quốc. Các quán rượu và quầy rượu cũng có bán cả các đồ uống không cồn, vì vậy bạn không nhất thiết phải uống đồ uống có cồn. Mọi người cũng có thể gặp nhau bên chén trà hoặc ly cà phê, bạn sẽ thấy có rất nhiều các cửa hàng cà phê khác nhau ở mọi thị trấn và thành phố ở Vương quốc Anh. Đời sống nghệ thuật giải trí
Âm nhạc là một phần rất quan trọng trong văn hóa Vương quốc Anh. Cho dù bạn chỉ nghe nhạc hay chơi nhạc, bạn sẽ gặp đủ các thể loại âm nhạc từ pop, rock, electro, hip-hop, cổ điển, dân ca, jazz, opera và nhiều nữa. Từ các câu lạc bộ nhỏ, các quán café và quán rượu tư cho tới các phòng hòa nhạc, lễ hội nhạc rock hoặc đêm nhạc quy mô quốc tế, bạn đều có thể lắng nghe và nhún nhảy theo điệu nhạc sống ở bất cứ đâu tại Vương quốc Anh. Rất nhiều các nghệ sĩ và ban nhạc tự do nổi tiếng cũng biểu diễn tại các trường đại học và trường cao đẳng Vương quốc Anh. Bên cạnh sự phong phú của các câu lạc bộ và tổ chức trong trường hoặc tại cộng đồng, bạn cũng có thể ghé thăm các bảo tàng truyền thống, các không gian và phòng trưng bày nghệ thuật đương đại tại hầu hết các thành phố Vương quốc Anh. Nghệ thuật điêu khắc, tranh, video và ảnh có thể thưởng thức được tại nhiều nơi ở Vương quốc Anh. Vương quốc Anh cũng có nhiều nhà hát và di sản nghệ thuật trình diễn, duy trì cả những vở kịch và nhạc kịch truyền thống, và khuyến khích những tác phẩm mới và sáng tạo. Tại hầu hết các thị trấn và thành phố ở Vương quốc Anh đều có rạp chiếu phim, chiếu những bộ phim trên toàn thế giới. Ngoài ra còn có nhiều liên hoan phim ở Anh, chiếu các bộ phim theo chủ đề, hoặc của các đạo diễn hoặc loại phim hoạt hình cụ thể. . Các hoạt động ngoài trời Vương quốc Anh có cảnh thiên nhiên hùng vĩ và tuyệt đẹp cho những hoạt động như đi bộ, leo núi, đi xe đạp, xe đạp leo núi và chạy bộ. Những ngọn núi của Xcốt-len và xứ Wales, những ngọn đồi thoai thoải của Anh và Bắc Ireland, Quận Hồ và những thảo nguyên ở Yorkshire, cũng như đường bờ biển trên toàn Vương quốc Anh đều sẽ ở xung quanh bạn. Nhiều trường Vương quốc Anh có cơ sở vật chất hiện đại dành cho các môn thể thao, nhưng bạn cũng có thể sử dụng các trung tâm thể dục thể thao của chính quyền địa phương hoặc tư nhân để luyện tập. Là sinh viên ở Vương quốc Anh, bạn có nhiều cơ hội để dự hoặc tham gia vào các hoạt động thể thao, hoặc các sự kiện từ thiện như là các cuộc đi bộ hoặc chạy được tài trợ. Bạn cũng có thể thử tham gia vào cuộc chạy đua marathon ở London nổi tiếng trên toàn thế giới hoặc một trong những Cuộc chạy Bupa ngày càng trở nên phổ biến.
|
|
0_1309510464_hsinh.jpg
Ngày 23-6, tại buổi lễ tốt nghiệp THCS khối lớp 8 (hết cấp hai) của Trường Middle Suttle ở TP Winnetka (hạt Los Angeles, bang California), em Diệp Quốc Thắng (14 tuổi, sinh tại TP.HCM), đã được nhận bằng khen của Tổng thống Mỹ (Barack Obama) và bộ trưởng Bộ Giáo dục Mỹ vì thành tích học tập xuất sắc.
Em Thắng còn được nhận học bổng và giải thưởng tiếng Anh của trường vì điểm tiếng Anh của em cao hơn những học sinh sinh tại Mỹ. Diệp Quốc Thắng qua Mỹ từ năm 2006. Trước đó, em Thắng là học sinh giỏi của Trường Tiểu học Trung Nhất (quận Phú Nhuận, TP.HCM). Chị của Thắng là Diệp Tú Châu cũng đã nhận được bằng khen của Tổng thống Mỹ (George W. Bush) năm 2009 về thành tích tốt nghiệp thủ khoa trung học (lớp 9-12) ở Mỹ.
Tags: du hoc my, du học mỹ |
|
0_1309146177_anhgh.jpg
Một trong những vấn đề cấp thiết đối với du học sinh khi mới đến nước sở tại là sở hữu một số điện thoại để liên lạc. Không có nó, bạn không thể gọi điện về nhà thông báo tình hình cũng như liên lạc tìm chỗ ở hay đơn giản là gọi điện cho bạn bè.
May mắn là ở Anh, sim card được bán rộng rãi giống như ở Việt Nam. Bạn có thể dễ dàng mua sim card khi bước vào một cửa hàng tiện lợi, một cửa hàng kosher (thường được gọi là quán Thổ chuyên bán rau củ và hoa quả tươi). Chỉ mất 99p (gần 1£) để sở hữu một chiếc sim điện thoại. Bước thứ hai cần làm là “top-up” (nạp tiền) và thế là số điện thoại “pay-as-you-go” (trả-và-gọi hay ở Việt Nam là sim trả trước) đã sẵn sàng. Cước gọi ở đây rơi vào khoảng 10p đến 20p một phút gọi nội địa tùy thuộc vào nhà mạng được chọn. Tuy vậy cước nhắn tin không có sự khác biệt giữa các nhà mạng và đứng ở mức 10p một tin nhắn. Có thể thấy cước nhắn tin ở đây ngang bằng một phút gọi điện, điều này khác với mức giá nhắn tin rẻ ở Việt Nam. Vì vậy, thói quen nhắn tin của bạn có thể sẽ thay đổi khi bắt đầu sống ở Anh. Trường hợp bạn có nhu cầu cao trong chuyện liên lạc với bạn bè hay mẹ bạn ở nhà muốn nghe giọng bạn hàng tối trước khi bà đi ngủ, bạn có thể thấy có rất nhiều gói dịch vụ do các nhà mạng thiết kế.
Nếu bạn có nhu cầu cao liên lạc với người thân ở nhà, bạn có thể quan tâm đến các nhà mạng nhỏ chuyên cung cấp cước gọi quốc tế giá rẻ. Bạn còn có thể cắt giảm phí liên lạc nhiều hơn nữa nếu đăng kí hợp đồng điện thoại (giống như cách gọi bằng sim trả sau theo các gói định mức). Bằng cách kí hợp đồng, bạn sẽ có quota (tính theo phút) để gọi điện trong UK và gọi về nhà. Thường mức cước tính theo phút sẽ rẻ hơn sử dụng dịch vụ pay-as-you-go rất nhiều. Trong một vài trường hợp, bạn sẽ thấy cước gọi quốc tế ngang với cước gọi nội địa UK. Ngạc nhiên, phải không? Một vài nhà mạng bạn có thể quan tâm tới là Lyca (gọi về Việt Nam 10p/phút di động và 7p/phút cố định),tra cước gọi ở đây hay Lebara (đồng giá 10p/phút gọi về Việt Nam) (tra giá cước gọi ở đây).
Một cách nữa để tiết kiệm chi phí gọi về nhà là mua card điện thoại Voice-IP. Những card này thường được bán với mức giá rất hấp dẫn như 5 bảng 500 phút. Tuy vậy nên nhớ rằng bạn có khả năng vẫn bị tính tiền điện thoại bình thường do sử dụng đường truyền của nhà mạng bạn đăng kí trong khi thẻ điện thoại vẫn bị trừ tiền. Tệ hơn nữa, 500 phút gọi về nhà có thể chỉ tương đương chưa đến 2 giờ gọi do có giả thiết xảy ra là cước tính tiền bị tính theo 5 phút hay 10 phút.
Trong trường hợp nhu cầu của bạn tập trung vào việc liên lạc trong UK, bạn sẽ thấy hữu ích nếu bỏ thời gian tìm kiếm về các gói trả sau được cung cấp bởi các nhà mạng lớn như Three, Vodafone hay T-mobile.Thêm nữa, các nhà mạng này hay cung cấp các dịch vụ giá trị gia tăng đi kèm. Đơn cử dịch vụ phổ biến nhất là đăng kí hợp đồng mua điện thoại thông minh bằng cách trả cước gọi hang tháng ở một mức cố định.Vậy là bạn vừa được gọi điện, vừa có điện thoại sử dụng ngay lập tức.
Dù nhu cầu của bạn là gì đi nữa, gọi về nhà hay liên lạc trong UK, bạn cũng nên lướt qua trang web của các nhà mạng để so sánh và đưa ra quyết định trước khi nhảy vào một cửa hàng nào đó mua sim card. Việc làm này sẽ giúp bạn tránh khỏi việc bỏ tiền mua và thử lãng phí. Nếu bạn vẫn thích thử qua các nhà mạng khác nhau, bạn có thể chờ đến ngày tựu trường. Trong thời gian này, các nhà mạng sẽ cung cấp sim card miễn phí cho sinh viên.
Để kết thúc, có một vài điều bạn cần chú ý cho quá trình tìm kiếm nhà mạng hợp lý, như sau:
- Hiểu rõ nhu cầu bản thân
- Gọi quốc tế, đừng dùng hãng lớn
- Phí tính thêm trên thẻ gọi giá rẻ
- Thẻ gọi giá rẻ tính tiền kì cục và không rẻ nữa
- Tìm kiếm và so sánh trên internet
-Và đợi đến ngày tựu trường, nếu vẫn muốn thử!
Chúc bạn gọi điện vui vẻ!
Lienhuong Vu
Tags: du hoc my, du học mỹ |
|
0_1309146013_anhdb.jpg
London_Thành phố nghệ thuật Đăng bởi Lienhuong Vu
Một trong những lý do khiến tôi chọn London làm nơi học tập vì tôi muốn khám phá những di sản văn hóa lâu đời và cảm nhận dòng chảy nghệ thuật tại một trong những trung tâm ảnh hưởng tầm cỡ quốc tế. Và thực tế đã không làm tôi thất vọng.
London là một thành phố quả thật quá sôi động với rất nhiều sự kiện văn hóa nghệ thuật được tổ chức hàng ngày. Trong những lúc chuyển ga tàu điện ngầm, bạn có thể nhìn thấy rất nhiều poster quảng cáo các chương trình triển lãm, các buổi nhạc kịch, ballet trên các bức tường nhà ga. Và tuyệt vời hơn, rất nhiều sự kiện đã được tổ chức lâu năm và đạt tầm quốc tế. Những vở nhạc kịch như Lion Kings, Mama Mia đã diễn 12 năm còn vở The Phantom of the Opera kinh điển đang kỷ niệm năm thứ 25 của mình. Một điều thú vị nữa bạn có thể muốn biết là những vở nhạc kịch này được diễn hầu như mọi ngày trong tuần và sử dụng riêng một rạp chiếu suốt năm. Nhưng điều đó không có nghĩa các show diễn ít người và bạn có thể dễ dàng mua vé rẻ. Bạn vẫn cần phải đặt trước, tốt nhất là một tuần để có được mức giá chấp nhận được (có nghĩa là khoảng 40-50£/vé). Kinh nghiệm cho thấy bạn cũng không nên cố tìm vé quá rẻ, vì thực tế bạn sẽ phải ngồi những vị trí gần như không thể nhìn được gì. 40-50£ cũng là mặt bằng chung cho hầu hết các show diễn nghệ thuật tại London từ ballet, nhạc kịch đến trượt băng nghệ thuật. Còn nếu bạn có ngân sách eo hẹp, London vẫn nồng nhiệt chào đón bạn với những nhà bảo tàng lâu đời giàu có hay những show diễn miễn phí nhưng không thiếu chất lượng.
Một trong những trung tâm biểu diễn văn hóa nổi tiếng dành cho mọi người là Southbankcentre. Ở đây bạn có thể tham gia nhiều buổi biểu diễn miễn phí, xem triển lãm miễn phí và thưởng thức gió sông Thames miễn phí! Trung tâm này là một khu vực mở với các khu phòng tranh, khu triển lãm và hoạt động ngoài trời, khán phòng nghe nhạc, khu chợ ẩm thực..Các buổi biểu diễn thường nối tiếp nhau và theo một chủ đề nhất định. Cách đây vài tuần, Lang Lang có vài buổi diễn tại đây. Dựa vào đó, có rất nhiều chương trình miễn phí diễn ra liên quan đến piano. Bạn có thể thưởng thức miễn phí buổi diễn hòa âm của 6 và 12 chiếc piano Steinway&Sons. Sau buổi biểu diễn bạn có thể đi vòng quanh và thử dạo đàn trên những tác phẩm nghệ thuật này. Nếu bạn là người am hiểu một chút về âm nhạc và nhất là piano, cảm giác đượt lướt trên những phím đàn của Steinway&Sons quả thật sẽ là một kỷ niệm khó quên. Một điều đáng chú ý là trong những buổi biểu diễn miễn phí này, khan giả cũng khá đông và có lúc tôi đã ngồi bệt trên sàn gỗ của phòng biểu diễn để lắng nghe. Hơn thế nữa, khán giả luôn giữ trật tự và nghiêm túc lắng nghe, nghiêm túc vỗ tay sau mỗi tiết mục biểu diễn, mặc dù các buổi biểu diễn được tổ chức ở một khán phòng mở và thể loại được biểu diễn thường là âm nhạc đương đại và jazz ngẫu hứng. Còn nếu bạn ham thích ẩm thực, bạn có thể tìm thấy một hội chợ ẩm thực đằng sau khu triển lãm. Ở đây hội tụ rất nhiều gian hàng ẩm thực của nhiều quốc gia và cũng không thiếu những gian hàng bán thực phẩm Anh Quốc chính hiệu. Bạn sẽ nhìn thấy hơn chục loại salami và xúc xích khác nhau, bánh mì ngũ cốc và bánh mỳ lúa mạch, cái to, cái nhỏ, dài ngắn có cả. Tuyệt vời hơn nữa là hầu như các gian hàng đều cho thử miễn phí. Có khi thử hết một lượt toàn khu chợ, chắc bạn cũng đã đủ no.
London, vì thế quả thật là nơi bạn nên đến, dù không chọn là nơi học tập, cũng là nơi du lịch tìm kiếm văn hóa không thể bỏ qua. Hãy đến và tìm riêng cho mình một London trong tim.
Tags: du hoc my, du học mỹ |
|
0_1309145854_ảnhe.jpg
Chia sẻ của Judy: Làm việc tại UK không hề đơn giản, là một sinh viên quốc tế, bạn có thể phải đăng ký loại visa khác/được cấp phép đặc biệt để làm việc tại UK. Bạn cũng cần phải đăng ký Bảo hiểm Quốc gia để có thể làm việc hợp pháp tại UK ngay cả khi bạn đang có visa làm việc hay hạn mức làm việc.
Đối với hầu hết các sinh viên quốc tế (Sinh viên thuộc Tier 4) đang học đại học hoặc cao đẳng, bạn không cần đăng ký visa làm việc hoặc xin hạn mức làm việc. Bạn được cho phép làm việc khoảng 20 tiếng một tuần trong thời gian đi học và làm toàn thời gian trong giai đoạn nghỉ học. Nếu bạn đang học một khóa dưới đại học, bạn chỉ được cho phép làm việc không nhiều hơn 10 giờ trong kỳ. Nếu bạn muôn biết thêm các thông tin việc làm cho sinh viên, hãy ghé thăm các trang web dưới đây để biết thêm thông tin chi tiết. Nói chung, đối với những người nắm giữ visa sinh viên, khi đi làm họ cần phải trả thuế (Tuy vậy, một lần nữa bạn cũng nên check lại, vì luật thường thay đổi T__T)
http://www.ukcisa.org.uk/student/working_during.php http://www.ukba.homeoffice.gov.uk/sitecontent/documents/studying/t4-qanda-students.pdf
Số Bảo hiểm quốc gia (thường gọi là NI)
Số NI rất quan trọng và bạn phải có nó trước khi bạn muốn đi làm ở bất kỳ đâu tại UK ngay cả khi bạn là sinh viên hay chỉ muốn đi làm tại UK sau khi tốt nghiệp. Khi tôi đăng ký số NI tôi cần những giấy tờ sau sẵn sàng và chuẩn bị tinh thần cho một cuộc phỏng vấn (tôi không nhớ địa điểm nữa, nhưng như tôi biết, có nhiều hơn một địa điểm để chọn lựa).
i) Một bức thư: có thể là thư từ chối của một công ty/người thuê lao động đề cập rằng bạn đã không được nhận việc vì chưa có số NI HOẶC một thư chấp nhận đề cập rằng bạn sẽ được nhận làm nhưng bạn cần đăng ký số NI. Lá thư sẽ hỗ trợ bạn trong việc đăng ký số NI.
ii) Cố gắng mang tất cả giấy tờ tùy thân (hộ chiếu, bằng lái xe) mà bạn có nhằm chứng minh nhân thân của mình(tên, ngày sinh, quốc tịch..). Mang càng nhiều càng tốt vì không có hướng dẫn rõ ràng về chuyện này. Tôi nhớ rằng có lần khi tôi đã chuẩn bị tất cả giấy tờ, tôi gọi đến bộ phận phụ trách và sắp xếp một cuộc phỏng vấn. Tôi được thông báo cùng ngày rằng tôi đã được chấp nhận và thẻ NI của tôi sẽ được gửi tới trong vòng 3 tháng nữa.
Tôi phải nói rằng làm việc part-time trong thời gian học hoặc sau khi học tại UK trong vài này là một ý kiến rất thông minh. Trước tiên, bạn có thể học được rất nhiều điều mà bạn không thể thấy trong sách, như là cách làm quen với bạn mớ, với nhiều loại người với phông văn hóa và nền tảng giáo dục khác nhau. Thứ hai, bạn có thể có them chút tiền để hỗ trợ việc học và cuộc sống. Thứ 3, làm việc đòi hỏi bạn phải nói tiếng Anh nhiều hơn vì vậy tiếng Anh của bạn sẽ được tăng cường nhanh chóng. Thứ tư, cho dù bạn có làm gì bạn cũng có thể học từ nó và nhận được một vài kỹ năng mới mà bạn có thể viết vào CV.
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên tôi phỏng vấn tại UK, Tôi đã rất sợ và lo lằng đến nỗi tôi không thể nghe hay nói điều gì. Khi tôi bắt đầu mở miệng nói chuyện với người phỏng vấn, tôi nói tiếng Trung. Đương nhiên, tôi không nhận được việc, nhưng tôi học được rất nhiều từ đó và tôi ngày càng tiến bộ khi đi phỏng vấn. Trước mỗi buổi phỏng vấn, tôi tự nhắc nhở mình rằng :”Mày có thể không nhận được việc này, vậy tại sao lại hồi hộp? Hãy là chính mình và thể hiện cho họ thấy bạn biết gì. Ngay cả khi mày không nhận được việc, mày vẫn có thể coi cuộc phỏng vấn này là cơ hội thực tập kinh nghiệp phỏng vấn cơ mà!” Thêm vào đó, tôi cũng cần nhắc bạn rằng ĐỪNG BỎ CUỘC. Tôi đã từng trong hoàn cảnh đó, cảm thấy tất cả mọi thứ đều sụp đỏ, tuyệt vọng, tức giận và muốn bỏ cuộc. Chỉ cần nhớ rằng, mọi thứ sẽ dừng lại nếu bạn dừng kiếm việc.
Thêm một hint nhỏ, bạn có thể gửi CV qua internet nhưng nên cố gắng nộp CV trực tiếp, một vài công ty thích gặp bạn hơn để biết xem trông bạn thế nào và họ có thể mời bạn đến phỏng vấn không chừng. Ai biết được ^o^
Tags: du hoc my, du học mỹ |
0_1308709697_cogai.jpg
Lá thư được cất kỹ vào ngăn kéo để làm kỷ niệm. Bức thư nói “chúc mừng bạn,” bên dưới dấu triện màu đỏ của trường Ðại Học Harvard.
Cô nữ sinh Joanne Nghiêm, ở Sacramento, đang lo lắng vì mẹ bị ung thư, cha làm thợ máy đang bị cắt giờ, nhưng vẫn chăm chú chuyện học và sẽ vào Harvard năm tới. (Hình: Paul Kitagaki Jr. /Sacramento Bee)
Joanne Nghiêm thật không thể tin được rằng cô nhận được học bổng hầu như toàn phần để vào học tại ngôi trường danh tiếng này. Là người con út trong một gia đình di dân gốc Việt, cô Nghiêm tốt nghiệp trường trung học McClatchy High School vào tối Thứ Sáu tuần này với học bạ toàn điểm A. “Tôi cũng không định xin vào Harvard,” theo lời cô Nghiêm, 17 tuổi, trong căn nhà nhỏ của gia đình ở phía Nam thành phố Sacramento. Cha mẹ cô, ông Gary Nghiêm và bà Laura Lam, nhìn con mình với sự hãnh diện, khiến cô có một thoáng ngượng ngùng. Ông Gary Nghiêm đã khuyến khích con gái mình nạp đơn vào Harvard, và cô đã nghe lời. Trong bài luận văn nộp cùng với đơn xin học, cô viết về câu chuyện cảm động là muốn có cơ hội giúp đỡ cha mẹ mình “vì tôi sẽ chẳng là gì nếu không có cha mẹ tôi”. Cô Joanne Nghiêm gửi đơn đến tám trường đại học nổi tiếng khác, kể cả Princeton, Cornell, Stanford và University of California tại Berkeley, nơi chị của cô tốt nghiệp năm ngoái. Người anh của cô hiện đang học ở UC San Diego. Nghiêm được nhận vào tất cả các trường cô gởi đơn. Cô không muốn kể ra hết các trường này vì không muốn người khác nghĩ cô khoe khoang. Cô giấu mặt khi người nhiếp ảnh gia đến gần. Nhưng cô hào hứng khi nói về ngành mình định theo học-ngành kỹ sư. “Tôi thích môn khoa học, toán và giải quyết các vấn đề,” theo cô Nghiêm, người ở trong một chương trình học dành cho học sinh có khả năng cao ở trường McClatchy. Trong niên khóa này, Nghiêm nhận ra có những vấn đề mà cô không giải quyết được. Cô không thể làm dịu cơn đau của mẹ hay sự lo lắng, kết quả của tình trạng bệnh ung thư ruột thời kỳ thứ tư và ung thư gan. Cô không thể xóa đi sự sợ hãi của mẹ là các bác sĩ sẽ tìm ra thêm các ung nhọt khác. Nghiêm sẽ vào trường Harvard biết rằng cha mẹ cô phải vất vả trong vấn đề tài chánh, chỉ trông cậy vào số lương ngày càng ít đi của cha cô, một thợ máy xe hơi và tiền trợ cấp hàng tháng vì mất năng lực của mẹ. “Tôi hơi ngại ngần khi phải rời xa nhà, vì nếu có chuyện gì tôi sẽ không có nhà,” cô Nghiêm nói. “Nhưng cha tôi rất cương quyết. Ông rất vững chãi. Ông không để bị nản lòng vì bất cứ chuyện gì.” Khi được hỏi, ông Nghiêm chỉ cho biết một chút về điều ông đang lo lắng. Họ không có nhiều tiền. Tuy rằng hầu như tất cả chi phí học hành ở Harvard được tài trợ, cô Nghiêm chỉ phải trả có $1,500 nhưng còn tiền vé máy bay, tiền quần áo ấm, những thứ cần dùng lặt vặt khi ở trong ký túc xá, và cả tiền tiêu vặt... họ sẽ phải lo. Hôm Thứ Ba, học khu Sacramento City Unified School District giúp họ đỡ lo lắng phần nào khi trao tặng cho cô Nghiêm học bổng bốn năm, mỗi năm $900. “Công việc nay rất chậm,” theo ông Gary Nghiêm, 49 tuổi. “Số giờ tôi làm việc bị giảm đi nhưng chúng tôi cũng OK.” Mẹ của cô đang phục hồi sức khỏe. Các bướu ung thư đã được cắt đi. Bà Lam, 52 tuổi, và ông chồng rất hãnh diện vì con gái họ không bao giờ mất đi sự chuyên chú vào việc học hành trong suốt thời gian khó khăn vừa qua. “Tôi nói với con gái rằng con không làm được gì, ngoại trừ làm cho mẹ con được hãnh diện,” ông Gary Nghiêm nói. “Ðiểm học của con tôi không bao giờ tụt xuống.” Và thật ra, nhiều giáo sư của Joanne Nghiêm không hề biết rằng mẹ của cô bị bệnh rất nặng. “Tôi nghĩ rằng mọi điều đều tốt đẹp với Joanne vì cô là người thật vui và tích cực trong đời sống,” theo lời Bryan Fisher, một giáo sư ở trường McClatchy và cũng là người huấn luyện toán học sinh của trường tham dự cuộc thi về kiến thức Academic Decathlon. Nghiêm được giữ chức đội trưởng trong suốt hai năm qua. Khi ông Fisher bận rộn dạy lớp, Nghiêm tổ chức các cuộc họp và giữ cho toán sinh hoạt đều đặn. Giáo Sư Fisher nói ông tin chắc là cô Nghiêm sẽ thành công ở Harvard. “Cô ấy là một trong số những học sinh có thể đối phó với áp lực của cuộc sống trong khi vẫn hoàn thành tốt đẹp những điều khác mà không để bị khủng hoảng tinh thần,” ông Fisher cho hay.
Tags: du hoc my, du học mỹ
|
0_1308709554_28dhs.jpg
Du học mỹ “Họ đã trở thành những tài sản thật sự cho Việt Nam” - ông Wim Wiewel, chủ tịch ĐH Portland, bang Oregon (Mỹ), nhận xét. Điều gì khiến vị lãnh đạo này đánh giá như thế về 28 sinh viên Việt Nam vừa tốt nghiệp ngành học cơ khí và điện tử vào ngày 13-6-2011 (giờ Việt Nam)?

Các sinh viên Việt Nam tốt nghiệp xuất sắc khoa cơ khí và điện tử của ĐH Khoa học máy tính và kỹ thuật Maseeh, thuộc ĐH Portland, bang Oregon (Mỹ) tốt nghiệp ngày 13-6-2011
Họ là nhóm sinh viên được đào tạo theo chương trình “Học giả Việt Nam của Intel “(IVS), hãng sản xuất chip bán dẫn lớn nhất thế giới ra đời năm 1968. IVS là chương trình duy nhất mà Intel thực hiện để đưa sinh viên từ một nước hãng đến đầu tư đi đào tạo ở nước ngoài. Hai năm trước, giáo sư tiến sĩ Nguyễn Thiện Nhân - phó thủ tướng Chính phủ, bộ trưởng Bộ Giáo dục - đào tạo Việt Nam khi đó - đã nhận định họ sẽ “là sự đóng góp vô cùng quý báu trong chiến lược đào tạo lớp nhân tài trẻ về khoa học kỹ thuật trong tương lai của Việt Nam”. Điểm số trung bình của 28 sinh viên chuyên ngành cơ khí và điện tử này là 3.8/4.0 - thuộc dạng xuất sắc, trong đó năm sinh viên có điểm số trung bình 3.9-4.0/4.0. Giải bài toán nhân sự cao cấp “Tôi cho rằng họ đã rất tập trung và nghiêm túc trong học tập cùng với sự thông minh vượt trội - tiến sĩ Rengjeng Su nói - Các bạn ấy khiến chúng tôi ngạc nhiên, và cảm thấy rất khó khăn khi cho điểm các sinh viên khác vì điểm của họ quá cao”. Ông đã không quá lời khi được biết tại Mỹ, điểm số 2.0 là đủ để tốt nghiệp ra trường. Ông Rick Howarth, tổng giám đốc Công ty TNHH Intel Products Việt Nam, vẫn còn nhớ cảm giác lo lắng khi vào năm 2007-2008, trong số 2.000 sinh viên tốt nghiệp các trường kỹ thuật của Việt Nam tham gia tuyển chọn vào nhà máy do Intel đầu tư 1 tỉ USD tại Việt Nam chỉ có chưa đến 1% đáp ứng được yêu cầu về tiếng Anh và kỹ thuật. “Chúng tôi cần nhân sự lành nghề, và Việt Nam cũng vậy” - ông Rick Howarth nhớ lại ý tưởng táo bạo và tốn kém trị giá 4 triệu USD trong hai năm để đào tạo 50 kỹ sư ngành điện - điện tử và hai quản lý kinh doanh của Intel Products Việt Nam, nhằm phát triển nhân lực cho lĩnh vực vẫn còn rất mới mẻ ở đất nước có phần lớn dân số trẻ, đầy hoài bão và khao khát tiến bộ. “Giờ đây, tôi tin trong vài năm tới sẽ có người trong số họ đảm nhiệm những vị trí quản lý cao cấp”. Ông Wim Wiewel cũng nhận xét: “28 sinh viên đã trở thành những tài sản thật sự cho Việt Nam”. Khi đang theo học năm 3 và 4 tại Việt Nam, các sinh viên này đã được đưa tới Portland, và ở đây, họ đã thực hiện nhiều công trình nghiên cứu mà Intel đặt hàng. Trần Ngọc Anh Đức, cựu sinh viên ĐH Bách khoa Hà Nội, cho biết Đức và bốn sinh viên Việt Nam cùng một sinh viên Mỹ đã nghiên cứu thành công một chiếc hộp có khả năng thay đổi nhiệt độ bên trong giúp kiểm định các thiết bị điện tử. Ông Rick Howarth cho biết, Intel Products Việt Nam đã chính thức đi vào hoạt động từ cuối năm 2010, đã tuyển dụng hơn 900 nhân sự, trong đó có 74 chuyên gia nước ngoài. Các kỹ sư Việt Nam của chương trình IVS sẽ về làm việc tại Intel Products Việt Nam trong ba năm, sau đó họ có thể tìm công việc ở nơi khác theo nhu cầu. Mỗi năm Intel Products Việt Nam sẽ tiếp tục tuyển dụng khoảng 500 người cho tới khi có đủ nhân sự vận hành toàn bộ nhà máy là 3.000 nhân sự. Theo ông, nếu ở Mỹ hiện chỉ cần phỏng vấn trung bình 5 kỹ sư mới ra trường, thì Intel có thể tìm được 1, trong khi đó ở Việt Nam tỉ lệ này là 100/1. “Dù chúng tôi không còn gặp quá nhiều khó khăn như những ngày đầu”, nhưng theo ông, trong tương lai gần, khi các tập đoàn công nghệ cao đầu tư vào Việt Nam, nguồn nhân lực lành nghề “có thể không đủ cho tất cả trong tương lai”. Mến thương hai chữ đồng bào Tổng chi phí của Intel cho việc đào tạo một sinh viên Việt Nam trong hai năm tại nước ngoài vào khoảng 90.000 USD, nhưng tiền có thể không hoàn toàn đảm bảo cho thành tích học tập vượt trội của họ. “Họ đã dành cả trái tim và khối óc cho các em, trở thành một cộng đồng thống nhất, và thật sự có vai trò lớn để các sinh viên yên tâm học tập và có được thành tích tốt” - hiệu trưởng Rengjeng Su nhắc tới vai trò của những “mentor” (người hướng dẫn) gốc Việt đã tình nguyện giúp đỡ các sinh viên Việt Nam khi theo học tại Portland. Bree Sibbel, người đã làm việc tại Intel Oregon 11 năm qua, hiện là giám đốc đào tạo tại Nhà máy Die Prep và cũng là chủ tịch Hội những người gốc Việt làm việc tại đây, cho biết có 12 “mentor” tham gia chương trình. Từng là đứa trẻ mồ côi tại một trại tế bần ở Biên Hòa, người phụ nữ này nói: “Tất cả chúng tôi chỉ mong muốn trở thành một mái ấm cho các em khi các em xa gia đình, muốn trở thành người thân của các em khi các em xa người thân”. “Đó là sự kết nối hai chiều - một “mentor” xúc động nói trong bữa tiệc chia tay cuối cùng với các sinh viên - Các em đã giúp chúng tôi được kết nối với những gì thuộc về Việt Nam mà chúng tôi nhớ nhung, kỳ vọng và mong mỏi đóng góp”. Đợt sinh viên thứ hai gồm 24 sinh viên theo học điện tử, cơ khí và kinh doanh sẽ tốt nghiệp vào năm 2012, “và họ đã chứng minh tiếp tục lực học vượt trội của mình tại đây” - đại diện của Trường Maseeh cho biết.
Tags: du hoc my, du học mỹ
|
|
0_1308709390_9xviet.jpg
Sinh năm 1991, Đức Minh được 6 trường ĐH danh tiếng ở Mỹ tiếp nhận nhưng Minh đã lựa chọn ‘giấc mơ’ Harvard với mức học bổng 59.000 USD/năm.
Sau khi vào học lớp 10 tại trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam, Trịnh Đức Minh đã nhận được học bổng tại trường trung học St.Joseph"s Institution International (Singapore). Hơn 3 năm sau, Minh tốt nghiệp trường này với kết quả xuất sắc.
Hiện tại, anh trai sinh đôi của Minh cũng đang du học tại Mỹ, tháng 8 tới đây, Minh cũng lên đường đến với ĐH Harvard.
Gặp Minh vào một ngày giữa tháng 6 tại Hà Nội, khi chàng trai đang chuẩn bị cho cuộc hội thảo du học Mỹ sẽ diễn ra vào tháng sau, Minh cho biết, tại ĐH Harvard, Minh sẽ theo hai ngành học là Kinh tế và Quan hệ quốc tế, với mức học bổng 59.000 USD/năm (236.000 USD/4 năm) Đức Minh và gia đình không phải bỏ ra một khoản tiền nào trong suốt thời gian học.
 |
|
Trịnh Đức Minh tại Hà Nội.
|
Dưới đây là chia sẻ của chàng trai đặc biệt này:
Ngưỡng mộ nhà trí thức Trần Đại Nghĩa, cố thủ tướng Võ Văn Kiệt
- Thời điểm em học tại Singapore, ngoài điểm sổ, các hoạt động xã hội, mỗi kỳ thi cuối kỳ có khắc nghiệt?
- Nó không quá khắc nghiệt, vì học sinh ở Singapore có một nét tiến bộ là chia dàn trải ra, trong năm chúng em làm các bài nghiên cứu để đóng góp cho bài thi cuối cùng, thi chỉ là phần kết thúc nữa thôi nên đến lúc thi đã có một sự chuẩn bị tương đối tốt.
- Tập trung học như vậy, em tham gia vào các hoạt động xã hội như thế nào?
- Học tới lớp 9 em vẫn chưa biết gì về các hoạt động xã hội, lên lớp 10 tại trường chuyên Ams, qua bạn bè thì em mới biết các hoạt động xã hội, mới biết không khí đi làm tình nguyện như thế nào. Hồi đó, em tham gia một số hoạt động bảo vệ môi trường các chương trình dọn vệ sinh, cổ động ủng hộ bảo vệ môi trường, đến thăm các trại phong ở Sóc Sơn.
- Ban đầu sang Singapore, việc tham gia các hoạt động xã hội có khó khăn gì?
- Tương đối dễ dàng vì trường học ở đó rất quan tâm đến các hoạt động xã hội của học sinh. Trường học của em yêu cầu mỗi học sinh phải tham gia ít nhất một hoạt động. Họ quan niệm học sinh phải hoàn thiện mình bằng điều đó. Cho nên từ tháng 3/2008 đến khi kết thúc khóa học, em tham gia và quản lý hội tình nguyện viên vì người khiếm thị tại Sing.
- Trong suốt những ngày tháng cùng chia sẻ với người khiếm thị, em khắc ghi được điều gì?
- Đó là một hôm em tổ chức buổi hòa nhạc cho những người khiếm thị, rất nhiều người trong số họ đã khiếm thị từ khi sinh ra nên không quan sát được những động tác của mình và người khác. Cho nên khi nghe nhạc, họ có những động tác tay, động tác chân rất kỳ lạ, em cảm thấy sự khác biệt, dường như điều đó làm mình cảm thấy yêu quý và gần gũi họ hơn.
 |
|
Đức Minh trong lễ tốt nghiệp tại Singapore.
|
- Có lúc nào em nghĩ nhà chỉ hai anh em nhưng cả hai đều rời xa bố mẹ, như vậy thì rất thương các bậc sinh thành mình?
- Nói đến điều này thì em rất cảm ơn bố mẹ, bố mẹ đã nghĩ cho chúng em rất nhiều. Bố mẹ sẵn sàng để cho cả hai người con đi học xa nhà từ rất sớm, tất cả là vì tương lai của các con.
- Mỗi khi xa nhà, em nhớ nhất điều gì?
- Em yêu nhất là mùa thu Hà Nội, vì ở Singapore thì quanh năm nóng. Em thường có kỳ nghỉ cuối thu đầu đông nên đến lúc quay lại Singapore lại rất nhớ Hà Nội. Lúc còn ở nhà, em thường lên xe buýt vào buổi trưa, đi học vui vẻ ở trường, sau đó đi về, và ngồi ở bến xe buýt rất lâu để tán chuyện với bạn bè. Trong thời tiết mát mẻ, lúc đó nhiều người đi trên đường, còn em ngồi trên xe buýt, nhìn ánh đèn vàng chiếu xuống, cảm thấy rất thanh thản.
- Các bạn trẻ Việt Nam dường như am hiểu lịch sử Trung Quốc nhiều hơn Việt Nam từ việc đọc sách, xem phim, với bản thân em thì sao?
- Em cũng nghiên cứu lịch sử Trung Quốc, còn với lịch sử Việt Nam thì em bắt đầu tìm hiểu từ hồi tiểu học. Bởi từ bé em đã được đọc những quyển sách về bác Hồ, về đội du kích thiếu niên Đình Bảng, đội tình báo Bát Sát, em thấy có rất nhiều điều kỳ diệu.
- Em thích nghiên cứu giai đoạn lịch sử, hoặc cá nhân nào?
- Lịch sử Việt Nam thì em có hai mối quan tâm chính. Đó là thời kỳ kháng chiến chống Mỹ và thời kỳ đổi mới. Nhân vật mà em kính trọng nhất trong thời kỳ chiến tranh Đông Dương là bác Trần Đại Nghĩa, nhà chế tạo vũ khí của Việt Nam, bác là đại diện cho tầng lớp trí thức vận dụng sự hiểu biết của mình để đóng góp cho đất nước. Thời kỳ đổi mới thì em quan tâm đến bác Nguyễn Văn Linh, bác Võ Văn Kiệt ...đó là những người mà em rất ngưỡng mộ.
 |
|
Chàng trai Hà Nội tham gia ngày hội thể thao tại trường học ở Singapore
|
Đường đến Harvard
- Đức Minh làm thế nào để chọn trường và nộp hồ sơ tìm học bổng tại Mỹ?
- Mỗi năm có hàng trăm trường ĐH để sinh viên lựa chọn và nộp hồ sơ. Cho nên trước hết thì em tham khảo từ các anh chị đi trước, tìm hiểu thêm về các trường, chẳng hạn như ngoài điểm số còn có phong cách sống, học tập ở đó như thế nào. Cứ mỗi ngày trôi qua em lại giảm đi một số trường trong danh sách của mình, cho đến tháng 9 còn 20 trường, tháng 10 còn 15 và đến tháng 11 khi em nộp hồ sơ thì chỉ có 12 trường thôi.
- Em quyết định nộp hồ sơ vào cả 12 trường?
- Vâng, các học sinh được khuyên nên nộp hồ sơ vào 10-12 trường, trong đó chúng em chia ra có những trường gọi là trường ước mơ, trường vừa tầm... để có nhiều sự lựa chọn.
- Ngoài điểm số, hồ sơ cá nhân thì em chuẩn bị bao nhiêu bài luận cho đợt ‘săn’ học bổng này?
- Em viết 6 bài luận chính, và sửa đổi một số để gửi đi các trường khác nhau, vì có trường chỉ cần 1-2 bài luận nhưng cũng có trường đòi hỏi đến 5-6 bài luận.
- Trong số đó, trường nào khiến em “đau đầu” nhất?
- Trường Chicago là nơi yêu cầu nhiều bài luận nhất, không chỉ thế mà ở đó họ còn đòi hỏi sinh viên phải có tính sáng tạo, triết học và những suy nghĩ cao siêu. Chẳng hạn họ hỏi ‘bạn đã lớn lên bằng cái gì?’, đó là một để ngỏ và nó khiến mình phải suy nghĩ rất sâu. Em đã viết về việc mình lớn lên bằng chủ nghĩa vô thần, về tư duy trẻ con bài trừ mê tín, vì lúc bé, thấy bố mẹ thờ thần thì em rất buồn cười, nhưng khi lớn lên thì em hiểu đó là niềm tin của con người.
Hoặc cũng có cũng có bài viết là tại sao lại chọn trường Chicago, em đã viết về mối quan tâm của trường về số lượng nắp cống trong thành phố, vì nó cho thấy sự quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt nhưng có tác động thực tiễn cho dân.
- Rồi sau đó em nhận được sự đồng ý của bao nhiêu trường?
- Em nhận được phản hồi tuyển của 6 trường.
- Harvard có phải là trường đầu tiên mà em nhận được tin vui?
- Trường trả lời đầu tiên cho em không phải là Harvard mà là trường Colgate, đó là vào ngày 24/2, thời gian sau thì các trường khác đồng loạt báo kết quả.
- Cảm xúc của em như thế nào khi nhận được thông báo thành công vào ĐH Harvard?
- Trước hết em rất vui mừng, nhưng thực sự thì em rất băn khoăn. Tại vì em không biết liệu Harvard có phải là điểm đến đúng đắn nhất của mình không? Liệu cuộc sống bên đó có thực sự phù hợp với mình không? Mình có thể hòa nhập được hay không. Cho nên sau khi tham khảo rất nhiều bạn bè, người thân thì gần 20 ngày sau em mới trả lời. (Đức nhận thông báo từ ngày 1/4, thời hạn để quyết định là 1/5, ngày 19/4 Đức phản hồi đồng ý).
- Em đã chuẩn bị hết mọi thứ, và mang theo những gì sang Mỹ?
- Về tinh thần thì em đã sẵn sàng, còn khi đi, em dự định mang ít sách vở, quà của bạn bè là nhiều vì em có rất nhiều bạn ở bên đó. Quan trọng là em sẽ mang theo cả lời khuyên của những người đi trước, chuẩn bị cho mình một tinh thần thật vững vàng để những người bạn mới ở Harvard có cái nhìn ấn tượng về du học sinh Việt Nam.

Tags: du hoc my, du học mỹ |
|
0_1308709292_thuytien.jpg
Hoạch định từng bước cho một con đường du học của mình, cô bạn Trần Vũ Thủy Tiên đã trúng tuyển 5 trường ĐH ở Mỹ một cách xuất sắc với phần học bổng hơn 4 tỉ đồng.
Thủy Tiên đã rinh học bổng trị giá 200.000USD (tương đương 4 tỉ đồng).
Đang là một thành viên của lớp 11 trường chuyên Ngoại ngữ (Hà Nội), Thủy Tiên đã làm hết thảy bạn bè ngạc nhiên khi thông báo sẽ tạm ngưng việc học 1 năm để sang Mỹ học lại lớp 11. Xong sẽ quay về Việt Nam học tiếp lớp 12 và đăng ký học bổng vào một trường ĐH nào đó bên Mỹ. Nghe có vẻ hơi phung phí thời gian nhưng đây là một phần trong bản kế hoạch của Thủy Tiên. Từ khi học lớp 10, cô nàng đã chăm chỉ cày TOEFL, tham gia hoạt động tình nguyện, tham khảo kinh nghiệm của các anh chị cựu học sinh trong trường, “thà đi nhầm chứ không bỏ sót” các diễn đàn du học để tìm kiếm thông tin du học Mỹ. Khi săn được học bổng ASSIT, cô nàng có một năm trên đất Mỹ để học trung học. Thủy Tiên quyết định “hy sinh” luôn một năm đó để hiểu môi trường mà mình sẽ học tập 4 năm đại học sắp tới. Biết là về Việt Nam mình tụt lại sau bạn bè nhưng cô bạn quan niệm thà chậm mà chắc. Thủy Tiên "tằng tằng" làm rất nhiều việc trong 12 tháng du học: tìm hiểu văn hóa của gia đình Mỹ, tham quan các trường học, tìm người viết thư giới thiệu vào trường đại học… Bạn đã chọn ở 3 gia đình khác nhau trong 1 năm nhận học bổng ASSIT tại Mỹ. Đó là những trải nghiệm thú vị để cô bạn không bị “shock” khi ở KTX những ngày đại học sau này. Có rất nhiều bạn bè đến từ nhiều vùng khác nhau và cách duy nhất để có thể hòa hợp là chia sẻ quan điểm của mình cũng như tôn trọn văn hóa của họ. Trong thời gian này, Thủy Tiên tranh thủ tham quan các trường để chọn cho mình những điểm ngắm phù hợp nhất. “Người mẹ” trong gia đình Mỹ la tinh cực kỳ nhiệt tình. Bác sẵn sàng viết thư giới thiệu cho Tiên vì trước đó bác là cực học sinh trường Princeton. Người phụ nữ tốt bụng này còn cho hiểu Tiên những cách học ở Mỹ, những CLB tình nguyện của trường… Hồ sơ xin học bổng của Tiên được các trường Đại học ở Mỹ đánh giá rất cao. Bí kíp của cô bạn là trong bức thư xin học bổng đã ghi ra hành trình sang đất Mỹ tìm hiểu thế nào, cố gắng hòa nhập ra sao… Ngoài ra hồ sơ của cô bạn 9X còn lấp lánh nhiều những hoạt động: Từng tham gia chương trình Asian Young Laeders Confencen ở Singapore, tham gia vào CLB tranh luận quốc tế và đội kịch của trường Trung học Head Royce…. Và khi trở về Việt Nam nộp đơn xin học bổng, Tiên trúng tuyển luôn vào 5 trường đại học của Mỹ. Tất cả 5 trường đều nằm trong top 15 đại học của Mỹ. Thủy Tiên đã "rinh" luôn học bổng trị giá 200.000 USD (tương đương 4 tỉ đồng) cho 4 năm học. Số tiền này bao gồm cả tiền đi lại giữa Việt Nam và Mỹ. Ngoài ra, ĐH Princeton còn sẵn sàng hỗ trợ cho Tiên cả chi phí vé máy bay hai chiều trong các kỳ nghỉ đông nếu muốn về thăm nhà.
|
673_1308215451__1095_608_s.jpg
Những trải nghiệm thú vị nhất khi bạn ở đỉnh của climbing wall, nhìn xuống phía dưới với 1 cảm giác rất tuyệt vời
Climbing wall là một trong những hoạt động được gọi là Adventure Learning của khu Auriara Higher Education Campus. Đây là một trong những hoạt động thể thao miễn phí dành cho sinh viên của ba trường đại học trong khu Auriara Campus.
Sinh viên được khuyến khích tham gia vì đây là một hoạt động ngoại khóa hữu ích. Những trải nghiệm thú vị nhất khi bạn ở đỉnh của climbing wall, nhìn xuống phía dưới với 1 cảm giác rất tuyệt vời.
Có mặt lúc 10 giờ tại phòng 110, tòa nhà PE nằm trong khuôn viên trường – đây là tòa nhà được xây dựng để rèn luyện thể thao (tên gọi đầy đủ là Physical Education Building, viết tắt là PE building) – đó là lời hẹn của Lisa (giáo viên) với chúng tớ. Tớ đến khá sớm, và khá bất ngờ với trang thiết bị trong phòng này, đó gần như là cả một khu tập thể dục với đủ loại máy móc hiện đại, gồm máy chạy, xe đạp và khu tập tạ. Phía bên phải là climbing wall (tạm dịch là tường leo núi).
Climbing wall được thiết kế từ mức độ dễ đến khó. Dễ nhất là sườn dốc nghiêng (line up) với những mỏm nhựa lớn, dễ dàng đặt tay và chân để leo. Khó hơn là sườn thẳng đứng (straight) và những mỏm nhựa nhỏ hơn. Phần khó nhất có hẳn một hốc sâu để người leo phải treo ngược cơ thể như Spider-man. Những sợi dây thừng dài và chắc chắn là phần hỗ trợ bạn khi leo.
Lisa đến cùng với Ryan mang theo 5,6 bộ climbing harness. Đây là bộ phận giữ an toàn cho người leo. Nó bao gồm 1 vòng lớn (loop) để giữ phần eo, và 2 phần loop nhỏ để giữ hai chân bạn. Bạn xỏ chân mình vào 2 loop nhỏ, chỉnh cho thoải mái và bắt đầu siết lại loop lớn cho chắc. Trong lúc tôi đang đeo harness cho mình, lisa cũng bắt đầu đeo. Tôi học cách thắt nút số 8 để cột thân mình vào sợi dây leo thật chắc chắn. Lisa bắt đầu giải thích rằng Lisa sẽ không leo, mà đứng giữ dây cho tôi. Nếu bạn muốn leo lên đến đỉnh, bạn cần người giữ dây cho bạn, còn không, bạn chỉ được leo đến chỗ đánh dấu nhằm đảm bảo an toàn cho chính bạn. Lisa nói, bây giờ, để ra hiệu cho nhau, tôi phải nói “Your player on,” Lisa sẽ trả lời “Your player on.” Điều đó có nghĩa Lisa đã sẵn sàng giữ dây cho tôi. Tiếp theo, tôi sẽ nói “Climbing,” có nghĩa là tôi đã sẵn sàng leo, Lisa sẽ trả lời “Climb on” để bắt đầu.

Bắt đầu với bức tường dễ nhất và tôi không quá khó khăn để leo lên đến đỉnh. Điều bạn cần là hãy tin tưởng người giữ dây cho bạn, và phải tự tin vào bản thân mình để bước lên những mỏm nhựa, giữ tay thật chặt để giữ thân mình. Cảm giác khi leo lên đến đỉnh thật sự rất kỳ lạ, bạn nhìn xuống và cảm giác đó như mình đã chinh phục một đỉnh cao (mà thực sự là vậy mà, phải không nào?). Khi xuống, mọi việc rất dễ dàng, bạn chỉ việc thả mình, đặt chân lên tường và từ từ bước xuống, vì người giữ dây đang thả từ từ sợi dây để bạn hạ độ cao. Cảm giác tin tưởng lẫn nhau, trao đổi cũng là một trải nghiệm thú vị. Sau khi hoàn thành bức tường dễ nhất, tôi bắt đầu thử sức với những bức tường khác nhưng thất bại vì thực sự quá khó, đòi hỏi phải luyện tập nhiều. Lisa và Ryan cũng rất tận tình chia sẻ những kỹ thuật giúp chúng tôi hoàn thành thử thách.
Bạn thấy đấy, tôi không chỉ học trong lớp, mà còn học những điều thú vị qua những hoạt động tuyệt vời như thế. Tôi bắt đầu trao đổi với Lisa về độ khó của từng dãy tường, và Lisa bắt đầu giải thích. Khi bạn leo, không chỉ dùng sức mạnh, mà còn phải tính toán độ vươn của tay, chân. Phải tính xem mình đặt chân ở đâu, tay ở đâu để giữ mình thật sát với bức tường. Chúng tôi trao đổi hoàn toàn bằng tiếng Anh nên tôi càng phát triển khả năng nghe nói của mình. Tôi hiểu thế nào là climbing wall và climbing ứng dựng khi leo núi khác với climbing wall như thế nào. Những bài học, đâu chỉ gói gọn trong những lecture, hay trong phòng học, phải không?
| Chia sẻ của Anh Nguyễn Bảo Anh giảng viên chương trình Say Yes. |
|
|
Kết thúc một buổi thuyết trình không đồng nghĩa với sự kết thúc của mọi việc. Nói trên một khía cạnh nào đó thì đó là một sự bắt đầu mới. Đặc biệt những buổi thuyết trình giới thiệu sản phẩm, thì vấn đề hậu thuyết trình đóng vai trò quan trọng trong việc tìm kiếm và giữ chân khách hàng.
Lấy ví dụ bạn tổ chức buổi thuyết trình giới thiệu nhãn hiệu xe ô tô của hãng. Công việc sau khi buổi thuyết trình của bạn là gì?Đó là:
- Thống kê được đánh giá của khách hàng về buổi giới thiệu. Nó không chỉ cho ta biết sự quan tâm của họ tới sản phẩm mà còn đánh giá về điểm đạt và chưa đạt của buổi giới thiệu từ khâu tổ chức tới thực hiện
- Có thể cung cấp cho người tham dự 1 số tài liệu hay quà lưu niệm để nhắc họ nhớ tới buổi thuyết trình. Hay mục đích là tạo 1 hình ảnh trong trí nhớ của họ về sản phẩm.
- Giữ liên lạc được với các vị khách mời, người tham dự. Bởi họ có thể không là khách hàng của bạn sau buổi giới thiệu này, nhưng vẫn là khách hàng tiềm năng cho lần sau.
Vậy các điều cần làm sau 1 buổi thuyết trình là:
- Thống kê đánh giá của người tham gia
- Cung cấp tài liệu hay tặng vật
- Giữ liên lạc với những người tham gia
|
|
|
|
|
|
692_1308215308_Du-hoc-tai-My--Nen-h_1137_358_s.jpg
Có xế hộp rất tiện và rất oai, giá cả 1 chiếc xế hộp cũng không quá đắt, thế có nên mua 1 chiếc để tiện dụng hay không?
Hãy khoan kêu lên rằng chỉ có con đại gia mới tính đến chuyện mua xế hộp khi đi du học ở Mỹ. Thực tế, ở Mỹ, cách sinh hoạt khác hẳn Việt Nam. Nhà ở là một khu tách biệt, rất xa so với siêu thị và những cửa hàng bách hóa.
Bạn không thể nào vác một bao gạo hơn 50kg đi bộ hơn 2km để đem về nhà phải không nào? Bạn cũng không thể có thời gian đi siêu thị hàng ngày phải không nào? Giải pháp duy nhất là nhập gia tùy tục. Shopping 1 lần cho 2 hay 3 tuần sau đó. Và khi chọn giải pháp này, chỉ có xe hơi mới có thể giúp được bạn.
Xe hơi ở Mỹ không phải đắt một cách vô lý như ở Việt Nam. Nếu bạn từng ngưỡng mộ những chiếc xe Camry hơn 70.000 USD thì chắc chẳn sẽ ngạc nhiên khi thấy giá niêm yết ở Mỹ không quá 30.000 USD. Đấy là xe hơi loại sang và mới tinh nhé. Nếu mua xe cũ, cỡ 3000 USD là có thể tậu được một chiếc xe hơi khá ngon lành rồi. Tuy nhiên, trước khi tậu xe, hãy nhớ những điều kiện đính kèm sau đây nhé.
1. Phải mua bảo hiểm. Chắc chắn phải mua bảo hiểm cho xe. Mức tiền bảo hiểm không chỉ tùy thuộc vào tình trạng xe mà còn tùy thuộc vào tình trạng của bạn. Ví dụ nếu bạn mới chỉ 18 tuổi thì tiền bảo hiểm sẽ đắt hơn người đã 20 tuổi. Bạn mới biết lái xe thì tiền bảo hiểm cũng đắt hơn. Và có rất nhiều hãng bảo hiểm tranh nhau bán bảo hiểm cho bạn, tốt nhất là nên tìm hiểu kỹ.
2. Nếu mua xe cũ, khi làm thủ tục sang tên thì phải thông báo ngay cho cơ quản quản lý. Để tránh trường hợp lỡ người chủ cũ có rắc rối gì trước khi bán xe cho bạn thì cũng không thể gây phiền hà cho bạn được.
3. Nên nhờ người quen rành xe đi xem chung, lái thử nếu mua xe cũ. Nên chọn mua loại xe của Nhật như Honda, Toyota, Nissan vì tương đối dễ kiếm phụ tùng và tiền sửa xe rẻ hơn các loại xe Đức hay Mỹ. Xe Nhật cũng tiết kiệm xăng hơn.
4. Nếu đã quyết định mua xe, hãy tính toán luôn cả chi phí xăng dầu và đậu xe. Hiện nay rất nhiều bãi đậu xe công cộng không còn miễn phí nữa mà bắt đầu thu phí. Bên cạnh đó, cũng phải dành một khoản nhằm bảo trì, thay nhớt và sửa chữa hỏng hóc trong quá trình sử dụng.
5. Cũng nên trang bị cho mình biết cách thay vỏ bánh xe hoặc những kiến thức nhất định về xe như phải châm bình nước, sạc ắc-quy..v..v… Trường hợp bi đát nhất thì hãy gọi service nhé.
| Chia sẻ của Anh Nguyễn Bảo Anh giảng viên chương trình Say Yes. |
|
|
Kết thúc một buổi thuyết trình không đồng nghĩa với sự kết thúc của mọi việc. Nói trên một khía cạnh nào đó thì đó là một sự bắt đầu mới. Đặc biệt những buổi thuyết trình giới thiệu sản phẩm, thì vấn đề hậu thuyết trình đóng vai trò quan trọng trong việc tìm kiếm và giữ chân khách hàng.
Lấy ví dụ bạn tổ chức buổi thuyết trình giới thiệu nhãn hiệu xe ô tô của hãng. Công việc sau khi buổi thuyết trình của bạn là gì?Đó là:
- Thống kê được đánh giá của khách hàng về buổi giới thiệu. Nó không chỉ cho ta biết sự quan tâm của họ tới sản phẩm mà còn đánh giá về điểm đạt và chưa đạt của buổi giới thiệu từ khâu tổ chức tới thực hiện
- Có thể cung cấp cho người tham dự 1 số tài liệu hay quà lưu niệm để nhắc họ nhớ tới buổi thuyết trình. Hay mục đích là tạo 1 hình ảnh trong trí nhớ của họ về sản phẩm.
- Giữ liên lạc được với các vị khách mời, người tham dự. Bởi họ có thể không là khách hàng của bạn sau buổi giới thiệu này, nhưng vẫn là khách hàng tiềm năng cho lần sau.
Vậy các điều cần làm sau 1 buổi thuyết trình là:
- Thống kê đánh giá của người tham gia
- Cung cấp tài liệu hay tặng vật
- Giữ liên lạc với những người tham gia
|
|
|
|
|
|
|
709_1308213913_Thong-tin-ve-giao-th_1733_693_s.jpg
Phương tiện giao thông công cộng hơi khác biệt ở mỗi thành phố vì chính quyền mỗi bang quản lý riêng hệ thống. Xe buýt, tàu hoả và phà hoạt động ở hầu hết các thành phố ở nước Úc và chạy rất đúng giờ.
Giảm giá cho sinh viên
Ở Sydney và Melbourne, sinh viên quốc tế không được giảm giá và phải thanh toán tiền vé như người lớn. Bạn nên mua vé tuần hoặc vé tháng vì chi phí sẽ rẻ hơn mua vé theo chuyến.
Taxi
Taxi khá đắt ở nước Úc. Các mức giá cao được áp dụng vào buổi tối, ngày nghỉ cuối tuần và các ngày nghỉ lễ.
Tất cả taxi ở nước Úc đều phải sử dụng công tơ mét theo luật pháp quy định. Chi phí ban đầu khoảng A$3.00
Ô tô
Người Úc lái xe bên trái. Tốc độ tối đa từ 100 đến 110km/giờ (62-68mph) ở ngoại ô và 60 km/h (35 mph) trong khu vực dân cư.
Nước Úc có tiếng về việc phạt chạy quá tốc độ. Vì vậy, hãy luôn đi đúng tốc độ cho phép. Tuy nhiên, nếu muốn chạy hết tốc độ, bạn nên đến vùng lãnh thổ phía Bắc, nơi mà các đường cao tốc không hề có giới hạn về tốc độ!
Lái xe và người ngồi trên xe phải đeo dây an toàn. Độ tuổi tối thiểu để lái xe khác nhau giữa các bang - bạn nhớ phải tìm hiểu - song thông thường là 16-17 tuổi. Các công ty cho thuê xe có thể yêu cầu độ tuổi cao hơn.
Giấy phép lái xe của nước Úc được chính quyền bang quản lý, và do đó luật lệ có thể khác nhau giữa các bang. Nếu bạn có giấy phép lái xe tại nước bạn và muốn được lái xe ở nước Úc, bạn cần phải có giấy phép lái xe của bang nơi bạn sống.
Có thể bạn phải thi để lấy giấy phép, trừ khi:
|
778_1308213668_Chuong-trinh-Du-bi-d_2230_653_s.jpg
Nước Úc có một hệ thống điện thoại công cộng rộng khắp bao phủ toàn đất nước - có thể dễ dàng nhận thấy bởi biểu tượng Telstra màu vàng và màu da camĐiện thoại công cộng
Chi phí cho một cuộc gọi nội vùng là 40cent với hầu hết trạm điện thoại nhận tiền xu và thẻ điện thoại Chúng ta cũng có thể thực hiện các cuộc gọi quốc tế từ máy điện thoại công cộng. Chi phí có các mức khác nhau, phụ thuộc vào thời gian gọi trong ngày và khoảng cách. Chủ Nhật là ngày tốt nhất để thực hiện các cuộc gọi giữa các tiểu bang hoặc cuộc gọi quốc tế vì vào ngày này áp dụng các mức giảm giá.
Các mức phí cho thẻ điện thoại trả trước là $2, $5, $10, $20 và $50. Bạn có thể mua ở hầu hết các sạp báo, cửa hàng tiện ích và bưu điện…
Chi phí gọi điện về nhà?
Để biết thêm thông tin về chi phí gọi điện về đất nước của mình, bạn hãy gọi điện tới những số điện thoại sau. Vui lòng lưu ý những cuộc gọi này sẽ bị tính thêm phí.
| | Số điện thoại cần gọi |
| Tổng đài hỗ trợ nội vùng/trong nước |
12455 |
| Tổng đài hỗ trợ quốc tế |
1225 |
| Kết nối cuộc gọi (Tổng đài viên giúp bạn tìm kiếm và kết nối bạn với một số điện thoại) |
12456 |
| Chi phí do người nghe trả tiền (cuộc điện thoại do người nhận điện thoại trả tiền) |
1 800 738 3773 |
Để tìm một trạm điện thoại công cộng gần với bạn nhất, Hãy ghé thăm Trang web của Telstra sau đây
Điện thoại di động và thẻ sim
Có rất nhiều nhà cung cấp điện thoại di động tại nước Úc với những dịch vụ và gói cước khác nhau. Hãy ghé thăm trang web sau đây để biết thêm thông tin về việc chọn một gói dịch vụ điện thoại di động phù hợp với bạn.
Điện thoại cố định
Có hai nhà cung cấp dịch vụ điện thoại chính ở nước Úc đó là: Telstra và Optus. Chi phí mỗi cuộc gọi và chi phí hàng tháng ... khác nhau giữa hai công ty. Vui lòng liên hệ trực tiếp với họ để biết thêm thông tin.
Email & Internet
Có nhiều nhà cung cấp internet ở nước Úc song có hai là cung cấp chính là Telstra và OptusNet Cable. Cách tốt nhất để tìm được danh sách đầy đủ về các nhà cung cấp Internet là tìm kiếm ở phần ‘Internet Access Providers’ trong các Trang vàng của nước Úc.
Sinh viên có thể truy cập email/internet trong trường. Bạn có có thể truy cập internet không dây ở đây.
| Telstra |
132 200 |
| Optus |
13334 |
Thư từ theo đường bưu điện
Australia Post là nhà cung cấp dịch vụ bưu điện quốc gia. Có các bưu điện đặt ở hầu hết các khu vực ngoại ô và trung tâm mua sắm
Các dịch vụ bao gồm gửi thư, fax, gửi bưu kiện, thư chuyển tiền (tương sự với séc) và dịch vụ thanh toán hoá đơn.
Để tìm được một bưu điện gần bạn nhất, hãy ghé thăm trang web của nước Úc.
Các đường link
Các đường link sau đây sẽ đưa bạn đến các trang web khác ngoài trang web này. Từ các trang web đó sẽ mở ra các cửa sổ thông tin khác, và được trình bày bằng tiếng Anh trừ khi có chỉ định khác.
- Mã quay số Quốc tế (Whitepages ở nước Úc)
Gọi điện thoại quốc tế và bạn chưa biết mã của quốc gia cần gọi? Trang web này sẽ cho bạn biết thông tin - tất cả những gì bạn cần làm là nhập tên nước nơi bạn đang gọi đi (nước Úc) và nước mà bạn gọi đến.
Taxi
Taxi khá đắt ở nước Úc. Các mức giá cao được áp dụng vào buổi tối, ngày nghỉ cuối tuần và các ngày nghỉ lễ.
Tất cả taxi ở nước Úc đều phải sử dụng công tơ mét theo luật pháp quy định. Chi phí ban đầu khoảng A$3.00
Ô tô
Người Úc lái xe bên trái. Tốc độ tối đa từ 100 đến 110km/giờ (62-68mph) ở ngoại ô và 60 km/h (35 mph) trong khu vực dân cư.
Nước Úc có tiếng về việc phạt chạy quá tốc độ. Vì vậy, hãy luôn đi đúng tốc độ cho phép. Tuy nhiên, nếu muốn chạy hết tốc độ, bạn nên đến vùng lãnh thổ phía Bắc, nơi mà các đường cao tốc không hề có giới hạn về tốc độ!
Lái xe và người ngồi trên xe phải đeo dây an toàn. Độ tuổi tối thiểu để lái xe khác nhau giữa các bang - bạn nhớ phải tìm hiểu - song thông thường là 16-17 tuổi. Các công ty cho thuê xe có thể yêu cầu độ tuổi cao hơn.
Giấy phép lái xe của nước Úc được chính quyền bang quản lý, và do đó luật lệ có thể khác nhau giữa các bang. Nếu bạn có giấy phép lái xe tại nước bạn và muốn được lái xe ở nước Úc, bạn cần phải có giấy phép lái xe của bang nơi bạn sống.
Có thể bạn phải thi để lấy giấy phép, trừ khi:
|
|
882_1308211605_Thu-tu-Commerce-Truo_3955_578_s.jpg
Tôi rời Việt Nam đến Úc học tập tính ra đã được bốn tháng. Theo học ngành Commerce Trường Đại học Queensland (UQ) là lựa chọn của tôi sau khi tham khảo ý kiến bạn bè.
Tác giả (ngoài cùng bên phải) tham gia hoạt động ngoại khóa cùng sinh viên.
Có lẽ chưa đủ thời gian để có thể đưa ra nhận xét chi tiết về cuộc sống tại nơi này, nhưng ấn tượng ban đầu của tôi là khí hậu nơi đây mát mẻ và môi trường sống khá yên bình.
Là sinh viên du học tự túc, nên tôi dễ bị áp lực hơn những sinh viên có học bổng, và có thể nói là gần như tôi đang “đầu tư mạo hiểm”. Nhận thức được điều đó ngay từ đầu, nên tôi luôn tự nhủ phải cố gắng hơn nữa để có thể nhận được học bổng cho kỳ học tới.
Việc này thật sự không đơn giản chút nào khi ngôn ngữ là trở ngại lớn nhất ảnh hưởng tới việc tiếp thu kiến thức. Sinh viên bản xứ học dễ dàng bao nhiêu thì du học sinh vất vả bấy nhiêu mới mong theo kịp.
Và điều tôi thật sự hài lòng về phương pháp giáo dục ở đất nước này là không hề có việc ra đề kiểm tra kiểu “đánh đố”. Sinh viên nào siêng học và làm bài tập chắc chắn sẽ vượt qua được các kỳ kiểm tra vì đó chỉ là dịp ôn lại những kiến thức đã học và khá thực tế.
Song, áp lực học tập ở Úc đối với sinh viên cũng khá cao, cần phải tích cực học ngay từ lúc mới sang. Nếu cứ giữ quan niệm phải làm quen với môi trường sống trước đã rồi mới học, thì sẽ không theo kịp các bạn khác.
Điểm đặc biệt trong giáo dục ở Úc là luôn có giờ dành cho sinh viên thảo luận chỉ một thầy với một trò để thầy giải đáp cặn kẽ những thắc mắc của sinh viên, và mỗi giảng viên chỉ dạy một môn, không kiêm thêm môn khác nên hiệu quả thấy rõ.
Ngoài năng động trong học tập, sinh viên còn tích cực tham gia các hoạt động xã hội. Du học sinh thường sinh hoạt trong các tổ chức thiện nguyện giúp đỡ trẻ em bị ung thư, có hoàn cảnh khó khăn...
Bên cạnh việc thích nghi với môi trường giáo dục, tôi còn phải nỗ lực thật nhiều để có thể sống tự lập nơi đất khách. Và kết thúc học kỳ này, ngoài mục đích gắng đạt được học bổng cho kỳ học sau, tôi còn có kế hoạch tích lũy kinh nghiệm làm việc, kinh nghiệm sống cho bản thân để vũng vàng bước vào đời sau khi hoàn thành việc học, trở về nước. |
|
670_1308296773_Tai-sao-dan-du-hoc-v_1740_483_s.jpg
Hiện có tới 39 sinh viên Hàn Quốc đang theo học tại Đại học Harvard, trong khi chỉ có 5 sinh viên người Nhật (không tính người nhập cư). Tại sao lại có ít người Nhật theo học tại Harvard và các trường hàng đầu khác của Mỹ?
Lý do đến từ trường học
Đó là sự thất bại của quá trình quốc tế hóa của nước Nhật. Giáo dục phổ thông Nhật Bản khiến cho cả những học sinh ưu tú nhất cũng khó cạnh tranh được một suất vào trường nổi tiếng ở Mỹ. Tiếng Anh không được coi trọng ở Nhật.
Vì thế, thậm chí những học sinh giỏi nhất ở Nhật cũng không đủ trình độ tiếng Anh để theo học ở một trường đại học Mỹ. Trường học không khuyến khích thảo luận cũng là một lý do khiến học sinh Nhật Bản rất khó tìm kiếm cơ hội nhập học ở Mỹ.
Không giống như những trường trung học tốt nhất ở Mỹ, các trường phổ thông Nhật Bản không đòi hỏi học sinh phải viết những bài luận yêu cầu các kỹ năng nghiên cứu và phân tích. Vì thế, học sinh Nhật Bản cũng yếu trong kỹ năng thể hiện ý kiến của mình.
Cuối cùng, các trường phổ thông Nhật Bản thiếu sự linh hoạt như các trường ở Mỹ, khiến các học sinh có năng khiếu không có cơ hội nổi bật lên các bạn cùng lứa. Học sinh Nhật Bản không được khuyến khích theo đuổi các đam mê ngoại khóa – cho dù là viết văn, khoa học, kinh doanh hay nghệ thuật.
Lý do đến từ thị trường việc làm
Sinh viên Nhật Bản cũng không được coi trọng khi có bằng giáo dục Mỹ. Ở Hàn Quốc, công luận cho rằng những trường đại học hàng đầu của Mỹ tốt hơn của Hàn Quốc. Vì thế, những sinh viên Hàn Quốc khi trở về nước với những tấm bằng cử nhân từ các trường danh giá của Mỹ được đón nhận nồng nhiệt.
Trong khi đó ở Nhật Bản, những sinh viên như vậy chỉ được chào đón bởi các công ty nước ngoài (một phần nhỏ bé trong thị trường lao động Nhật) chứ không phải bởi các tổ chức của Nhật.

Những ông chủ Nhật lo ngại rằng những sinh viên được đào tạo ở nước ngoài sẽ không quen với phong cách khá bảo thủ trong các tổ chức Nhật. Hơn thế nữa, những sinh viên tốt nghiệp tại các trường đại học hàng đầu Nhật Bản - những người đang quản lý các doanh nghiệp tại đây - biết rằng khi lựa chọn những người trẻ vừa tốt nghiệp từ Mỹ về, họ có xu hướng “cách của ông (Nhật) không tốt như cách của tôi (Mỹ)”.
Vì thế, một cách logic, nhiều học sinh Nhật Bản không muốn xin học ở những trường đại học nước ngoài.
Trong khi phần còn lại của châu Á đang ngày càng hội nhập với thế giới trong lĩnh vực trao đổi ý tưởng và giáo dục thì Nhật Bản vẫn là một quốc đảo biệt lập, theo đúng nghĩa đen của từ này.
Nếu hệ thống giáo dục và kinh doanh Nhật Bản không nhận thức cần phải thay đổi tư duy, e rằng Nhật Bản sẽ gặp nhiều khó khăn trong phát triển thời gian tới. |
|
695_1308215136_Nhung-giay-to-ma-ban_1731_276_s.jpg
Bạn tin không? Tớ đến Hawaii không phải để du lịch mà là để đi học. Quần đảo này là thiên đường du lịch, nhưng ít ai biết rằng hệ thống giáo dục ở Hawaii cũng rất tiên tiến. Tớ đã được học rất nhiều thứ...
Tổ chức... party để trả bài
Bọn tớ có thể trả bài bằng tất cả các cách, miễn là nó thể hiện bài học một cách hiệu quả nhất. Có lần trả bài môn giao tiếp đa văn hoá (Inter - Culture Communication), bọn tớ được giao phải làm project thế nào để đem lại lợi ích cho xã hội, cho những người đang sống xung quanh mình. Nghĩ mãi và cuối cùng quyết định làm một bữa tiệc nho nhỏ để nói về nạn đói ở châu Phi.
Bọn tớ có treo băng-rôn khắp trường, mời mọi người đến tham dự bữa tiệc có một không hai này. Mỗi người sẽ được phát một phiếu ăn, mỗi phiếu ăn sẽ thuộc một trong ba: nhóm có thu nhập cao (chiếm 15%), nhóm có thu nhập trung bình (chiếm khoảng 30%), nhóm có thu nhập thấp (chiếm khoảng 55%).
Nếu bạn may mắn vào nhóm có thu nhập cao, bạn sẽ được ngồi bàn ghế xịn, ăn mỳ Ý và uống Coca kèm thêm nhiều hoa quả tráng miệng. Vô tình vào nhóm thu nhập trung bình, bạn vẫn được ngồi bàn ghế, không được xịn lắm, nhưng vẫn còn có một ít mỳ thịt và nước sốt. Còn vào nhóm thu nhập thấp, bạn chỉ được ngồi ở chiếu dưới đất, ăn bánh mỳ khô và nước lã.
Các thành viên trong trường đến bữa tiệc của bọn tớ đông lắm. Đến khi dọn “bữa tiệc” phân chia ra, họ la ó, phản đối dữ dội lắm: “Tại sao gọi là tiệc mà lại như thế à?”
Lúc đó, bọn tớ mới bật Video clip LIVE 8 nói về các trẻ em nghèo, mọi người mới thật sự xúc động và nghĩ rằng: “Mình thế này vẫn còn may mắn nhiều lắm so với các em”. Từ đó khơi dậy trong lòng mỗi người tình cảm cộng đồng, tinh thần giúp đỡ người khác. Project của bọn tớ được các thầy cô đánh giá cao, nhưng quan trọng hơn là tớ học được rất nhiều từ đó. Học cả cách gắn bó và yêu thương mọi người.
Mấy cuốn vở trắng tinh mà tớ chuẩn bị khi đi thì nay vẫn còn giữ y nguyên. Đơn giản vì học ở Hawaii không cần đến vở viết. Giáo trình á? Đọc hàng núi sách, dày cồm cộp, tự nghiên cứu và rút ra những kết luận cho mình. Tất cả các bài tập, thầy giáo in ra rồi phát cho học sinh. Rồi học qua mạng, nộp bài tập qua mạng, làm các project trả bài cuối kỳ. Nên vở trở thành một thứ xa lạ với chúng tớ.
Học chào Aloha và múa Hula
Nếu đến Hawaii, bạn không được người bản địa ở đây mỉm cười, gật đầu chào bằng từ “hello”, mà lại luôn miệng với câu Aloha thì đừng ngạc nhiên nhé. Aloha mang rất nhiều ý nghĩa: xin chào, cảm ơn, tạm biệt, thể hiện tinh thần lạc quan, tình yêu, sự thân thiện và thân thuộc. Đó là lời chào thân thuộc của người dân Hawaii. Để đáp lại lời chào thân thiện của người dân nơi đây, bạn có thể giơ bàn tay ra chào, 3 ngón giữa nắm chặt vào bàn tay, ngón cái hướng lên trên, ngọn út chỉ xuống dưới. Tớ cũng đã học chào Aloha rất nhanh vì nó cực kỳ đơn giản Tinh thần Aloha cũng chính là thể hiện sự giúp đỡ tận tình và sự thân thiện, mến khách của người Hawaii.
Bạn có thể đi ra biển Hanalei, đi thuyền Grotto, xem thác Wailua Falls, những địa danh cách nhau khác xa mà chỉ bằng… đi nhờ xe của người dân. Những người Hawaii lúc nào cũng niềm nở khi được nhờ giúp đỡ. Đưa bạn đến tận nơi rồi, họ sẽ còn hỏi đi hỏi lại có cần giúp gì nữa không. Nếu không có những người dân Hawaii tốt bụng với tinh thần Aloha thì chắc chắn nhiều khách du lịch sẽ phải đi bộ rất nhiều dặm đường và có thể bị lạc nữa chứ.
Tớ cũng đã từng được giúp đỡ vài lần chỉ nhờ cái từ Aloha đơn giản ấy, hồi mới chấn ướt chân ráo đển đây, cái gì cũng lạ lẫm. Người Hawaii luôn tự hào với tinh thần Aloha của mình nên họ gọi tiểu bang của mình là tiểu bang Aloha. Các biển số xe, các địa chỉ ghi trong sách báo, các cửa hiệu... bạn đừng ngạc nhiên khi nhìn thấy “Aloha State” (tiểu bang Aloha) mà không phải là Hawaii State nhé!
Một đặc trưng nữa của Hawaii mà bạn không thể không biết đó chính là điệu múa Hula.
 Điệu múa của thổ dân đảo Samoa
Đến Trung tâm Văn hóa các dân tộc Polynesian Cultural Center ở Oahu, hòa mình với không khí của những ngôi nhà thổ dân của các dân tộc Tonga, Fiji… bạn có thể thưởng thức những vũ điệu Hula một cách bài bản nhất. Điều đặc biệt là những thiếu nữ kiều diễm múa điệu Hula ở đây đều là các bạn sinh viên làm thêm để lấy tiền tự trang trải cho bản thân. Chính các bạn ấy đã dạy tôi múa điệu Hula. Học thì không khó lắm đâu, nhưng chắc chắn một điều tinh thần của điệu múa ấy thì tôi thể hiện mãi vẫn chưa được. Chất Hawaii chưa thấm vào trong người tôi hay sao ấy.
Những thiếu nữ cài nhánh hoa hibiscus (một loài hoa dâm bụt đặc trưng của Hawaii) xinh đẹp với những động tác uyển chuyển mượt mà đầy ý nghĩa. Trước khi xem biểu diễn, bạn sẽ được nghe giới thiệu về điệu Hula và ý nghĩa nội dung của các điệu múa. Đơn giản như nếu chụp hai bàn tay lại có nghĩa là bông hoa, còn mặt trăng lại là hai cánh tay giơ lên đầu. Những cô bé sinh ra và lớn lên ở Hawaii đều được dạy những vũ điệu này với hàng trăm trường dạy múa Hula. Bởi những điệu múa Hula ở Hawaii ngày nay chủ yếu là phục vụ khách du lịch. |
|
706_1308214222_Nhung-ngay-dau-tien-_1727_688_s.jpg
Những người Úc bản địa (thổ dân) sinh sống ở nước Úc cách đây 40.000 năm. Người châu Âu bắt đầu thám hiểm lục địa này từ trước năm 1770, nhưng chính người Anh là những người đã đặt chân và thám hiểm bờ biển phía Đông của nước Úc vào năm 1788 Người Ạnh đã tuyên bố rằng lục địa châu Úc là của Anh quốc và nước Úc trở thành một thành viên của Khối Thịnh Vượng Chung thuộc đế chế Anh vào năm 1901 Liên bang Úc là một quốc gia theo chế độ dân chủ với chính phủ liên bang chung. Nữ hoàng Anh là người đứng đầu nhà nước nhưng được đại diện bởi Tổng toàn quyền Chính phủ liên bang được bầu chọn 03 năm một lần và đứng đầu là Thủ tướng Đất nước được chia thành 06 bang và 02 vùng lãnh thổ; mỗi bang có một chính phủ riêng và được lãnh đạo bởi Thủ tướng
Múi giờ
Có 03 múi giờ ở nước Úc
|
Giờ chuẩn miền Đông (EST)
|
Gồm các bang: New South Wales, Australian Capital Territory, Victoria, Tasmania và Queensland |
|
Giờ chuẩn miền Trung (CYST)
|
Các bang: South Australian và Northern Territory |
|
Giờ chuẩn miền Tây
|
Bang: Western Australia |
CYST Giờ chuẩn miền Trung chậm hơn Giờ chuẩn miền Đông 1/2 giờ, trong khi đó Giờ chuẩn miền Tây sau Giờ chuẩn miền Đông 02 giờ Vì vậy nếu ở Sydney là 2 giờ chiều, thì ở Adelaide là 1.30 và ở Perth là 12 giờ trưa. Các bang của nước Úc, trừ Northern Territory, Western Australia và Queensland có thời gian vào ban ngày ít hơn vào các tháng mùa hè.
Thời tiết
Thời tiết của nước Úc nhìn chung là dễ chịu với nhiệt độ không quá cao cũng không quá thấp. Ở phạm vi cả nước, có hai vùng khí hậu - phía Bắc, trên đông chí tuyến và phía Nam. Vì nước Úc bao phủ một diện tích rộng lớn, có những sự khác biệt giữa những vùng này. Phía Nam có 04 mùa, trong khi đó những vùng ở khu vực nhiệt đới có hai mùa (mùa hè “ẩm ướt” và mùa đông “khô hanh”).
| Các mùa | Các tháng | Biên độ nhiệt |
|
Mùa hè
|
tháng 12/tháng 01/tháng 02 |
15°C - 35°C
|
|
Mùa thu
|
tháng 03/tháng 04/tháng 05 |
10°C - 25°C |
|
Mùa đông
|
tháng 06/tháng 07/tháng 08 |
0°C - 15°C |
| Mùa xuân |
tháng 09/tháng 10/tháng 11 |
10°C - 25°C |
|
|
781_1308213552_Du-hoc-Thuy-Sy--IMI_2232_348_s.jpg
Các cơ sở y tế Sức khoẻ của bạn rất quan trọng đối với chúng tôi và chúng tôi sẽ giới thiệu cho bạn đến một chuyên viên y tế gần nhất nếu bạn cần khám chữa bệnh.Bảo hiểm y tế du học sinh (OSHC)
Chính phủ nước Úc yêu cầu tất cả các du học sinh phải có bảo hiểm y tế (Bảo hiểm y tế du học sinh được gọi là bảo hiểm OSHC), trong thời gian thị thực sinh viên có hiệu lực. Australian Health Management (AHM) là một nhà cung cấp bảo hiểm y tế có uy tín ở Melbourne và Sydney.
Bạn cần mua bảo hiểm OSHC cho mình sau khi bạn chấp nhận thư mời nhập học để học tập tại Trung tâm Học tập CSU. AHM là một công ty bảo hiểm y tế cung cấp bảo hiểm OSHC cho bạn.
Nếu bạn hiện đang học ở nước Úc, vui lòng báo cho chúng tôi biết về số bảo hiểm OSHC của bạn và ngày hết hạn bảo hiểm đó. Vui lòng gởi một bản sao thẻ bảo hiểm chứng minh rằng bạn có bảo hiểm với thời hạn ít nhất là 12 tháng cho kế hoạch học tập của mình.
Phạm vi bảo hiểm của bảo hiểm OSHC:
Một bác sĩ (kể cả một chuyên gia) chữa trị cho bạn tại bệnh viện, tại nhà hoặc tại phòng mạch của bác sĩ (bạn được miễn giảm 85% viện phí)
- Các dịch vụ phục vụ điều trị bệnh, chẳng hạn như xét nghiệm máu
- Chụp X-quang
- Toàn bộ viện phí cho trường hợp nằm chung phòng ở bất cứ bệnh viện công nào.
- Chi phí xe cấp cứu
- Thuốc kê theo theo toa với hạn mức tối đa là $50/đơn thuốc và $150/năm (365 ngày)
Những mục ngoài phạm vi bảo hiểm của bảo hiểm OSHC:
- Dịch vụ nha khoa
- Vật lý trị liệu
- Dịch vụ nhãn khoa (chẳng hạn như kính đeo mắt hoặc kính sát tròng)
- Điều trị cho các bệnh, hay thương tật, đã xảy ra trước khi bạn sang nước Úc trong vòng 12 tháng đầu tham gia bảo hiểm
- Các dịch vụ hỗ trợ sinh sản, chẳng hạn như thụ tinh trong ống nghiệm (IVF)
- Việc điều trị đã được thực hiện trước khi bạn sang nước Úc
- Việc điều trị bạn cần trong khi bạn đang trên đường ra khỏi hoặc vào nước Úc
- Việc điều trị mà có thể bị kiện để bồi thường hay đối với các thiệt hại hoặc ở nước Úc hoặc ở nước ngoài.
- Chi phí bổ sung cho việc ở phòng đơn ở bệnh viện công
- Việc điều trị không được bảo hiểm theo danh mục phúc lợi y tế, chẳng hạn như các dịch vụ khám sức khoẻ hoặc phẫu thuật thẩm mỹ.
| | Bảo hiểm cá nhân | Bảo hiểm gia đình |
| Thời hạn bảo hiểm | 2008 | 2009 | 2008 | 2009 |
| 0-3 tháng |
AU$86 |
AU$89 |
AU$158 |
AU$178 |
| 3-6 tháng |
AU$171 |
AU$178 |
AU$315 |
AU$267 |
| 6-9 tháng |
AU$257 |
AU$267 |
AU$473 |
AU$519 |
| 9-12 tháng |
AU$342 |
AU$356 |
AU$630 |
AU$683 |
Các bảo hiểm khác
Bạn nên mua bảo hiểm đồ dùng cá nhân trong thời suốt thời gian học tập tại nước Úc
Bảo hiểm Studycare
Là một tổ chức chuyên nghiệp, chúng tôi thực sự quan tâm đến vấn đề an toàn của sinh viên. Đó là lý do tại sao chúng tôi cung cấp thêm bảo hiểm Studycare để bổ sung cho bảo hiểm OSHC.
Bảo hiểm Studycare là gì?
StudyCare là một chương trình bảo hiểm toàn diện được ACE European Group Limited quản lý, đây là một nhà cung cấp bảo hiểm hàng đầu. Chương trình này do những chuyên gia giáo dục hàng đầu với hơn 35 năm kinh nghiệm xây dựng riêng cho du học sinh.
Các dịch vụ hỗ trợ và chăm sóc sinh viên được cung cấp bởi một nhóm chuyên gia, những người giúp đỡ hơn 15.000 sinh viên mỗi năm.
Tại sao bảo hiểm Studycare phù hợp với bạn?
StudyCare đã và đang được xây dựng chuyên biệt để bảo đảm cho bạn được bảo vệ và hỗ trợ trong suốt quá trình học. Từ khi bạn rời nhà du học cho đến khi bạn từ trường trở về nhà, bạn hoàn toàn tập trung vào việc học của mình, và yên tâm rằng bạn đã được bảo hiểm ở mức cao nhất. Với bảo hiểm Studycare, bạn chỉ cần gọi điện là được giúp đỡ ngay.
Phạm vi bảo hiểm của bảo hiểm Studycare?
| Mục | Thông tin về quyền lợi | Khoản tiền lợi tức/Giới hạn trách nhiệm pháp lý (AUD) |
| Chi phí y tế |
Các chi phí y tế
|
Không giới hạn (trên $100) |
| Về nước/Hồi hương nếu bạn bị tàn tật |
Không giới hạn |
| Chi phí chỗ ở và đi lại cho những người thân sang để chăm sóc bạn |
Tối đa là $100,000: Giới hạn chi phí chỗ ở hàng ngày theo AU là từ $4,250 tới $5,000 |
Đám tang và hoả táng, hoặc chuyển xác về nước
|
Tối đa $100,000 |
Chăm sóc tại nhà khi bị tàn tật
|
Tối đa $50,000 |
Điều trị nha khoa khẩn cấp
|
Tối đa $1,500 |
| Trợ cấp tiền mặt ở bệnh viện (sau 24 giờ) |
Lên đến $100/ngày tới mức tối đa $3,000 ở nước Úc và $10,000 ở nước ngoài |
|
Đột tử
|
Tối đa $25,000 ($10,000 cho trường hợp dưới 16 tuổi) |
| Tài sản |
Tài sản được bảo hiểm chi phí thay thế (“thay mới bằng cũ”), bất kể thời gian đã sử dụng. Quần áo và giầy dép đã qua sử dụng được hơn 12 tháng được bảo hiểm trên cơ sở khấu hao (“chi phí đồ mới trừ đi chi phí do đã sử dụng”). Giá trị bảo hiểm tối đa cho một mặt hàng là $10,000. Tổng giá trị tối đa cho tất cả các mặt hàng là $30,000 |
Lên tới $15,000 cộng với những mặt hàng được chỉ rõ. Mức bảo hiểm tối đa với bất kỳ vật dụng, vật dụng bộ đôi hoặc bộ vật dụng là $3,000 mà không cần chỉ rõ. (trên $150) |
| Bị mất hoặc hư hỏng giấy tờ tuỳ thân |
Lên tới $2,000 (trên $150) |
| Bị trộm tiền |
Lên tới $1,000 (trên $150) |
| Gián đoạn lịch trình |
Các chi phí chỗ ở và đi lại nếu lịch trình bị huỷ do đình công, thời tiết,
|
Lên tới $10,000 |
Chi phí quần áo cần thiết và các vật dụng mua để dùng khi tắm rửa, nếu toàn bộ hành lý của bạn gửi chậm trong khoảng thời gian hơn 06 giờ
|
Lên tới $200 |
| Tất cả những chi phí bổ sung phát sinh khi bạn về nước sớm hơn dự định |
Lên tới $100,000 |
| Các chi phí do lỡ chuyến bay chuyển tiếp |
Lên tới $10,000 |
| Mất tiền cọc |
Huỷ các kế hoạch học tập và chuyến đi
|
Lên tới $10,000 |
| Nghĩa vụ pháp lý |
Trách nhiệm pháp lý đối với tử vong hoặc bị thương hoặc thiệt hại tài sản do tai nạn
|
Lên tới $2,500,000 (trên $50)
|
Chi phí chương trình bảo hiểm
| Thời hạn bảo hiểm | AUD $ | Thời hạn bảo hiểm | AUD $ |
| Tối đa 6 tuần |
$91
|
Up to 7 tháng |
$275 |
| Tối đa 8 tuần |
$133 |
Up to 8 tháng |
$314 |
| Tối đa 3 tháng |
$150
|
Up to 9 tháng |
$350 |
| Tối đa 4 tháng |
$184 |
Up to 10 tháng |
$385 |
| Tối đa 5 tháng |
$209 |
Up to 11 tháng |
$418 |
| Tối đa 6 tháng |
|
|
879_1308211832_an-muon-du-hoc-o-Tru_3407_414_s.jpg
Bạn muốn du học ở Trung Quốc ư? Bài viết này chắc chắn sẽ hữu ích cho bạn đấy! Đất nước Trung Quốc xinh đẹp không chỉ gần Việt Nam về khoảng cách địa lý, hơn nữa còn có rất nhiều nét tương đồng về văn hóa cùng một kho tri thức vô cùng phong phú và đồ sộ đáng để học hỏi.Nhưng để trở thành một du học sinh ở Trung Quốc thì bạn cũng có khối việc phải làm đấy! Visa Xin visa là một khâu quan trọng quyết định việc du học của bạn thành công hay thất bại. Nếu xin visa tới Mỹ hay các nước Châu Âu yêu cầu tương đối khắt khe thì ngược lại, bạn có thể thông qua các công ty du lịch hoặc trực tiếp tới Đại sứ quán Trung Quốc (Hà Nội) hoặc lãnh sự quán Trung Quốc (Tp. HCM) để làm thủ tục xin cấp visa một cách dễ dàng. Thông thường lãnh sứ quán sẽ cấp cho bạn visa du lịch có giá trị trong 1 tháng. Sau khi nhập học, tùy theo dự định học tập của bạn mà trường bạn theo học sẽ giúp gia hạn visa (thông thường từ 6 tháng – 1 năm). Ngoài ra bạn sẽ phải trải qua những kỳ kiểm tra sức khỏe bắt buộc, và nếu mắc các bệnh truyền nhiễm như lao phổi thì bạn sẽ bị buộc về nước ngay lập tức. Lưu ý: Bạn phải nhớ thời điểm visa của mình hết hiệu lực, nếu không bạn sẽ phải trả số tiền phạt từ 500 đến 5000 tệ (tức khoảng 1,2 triệu đến 12 triệu đồng) hoặc bị trục xuất. Nhiều bạn đi du học ở Trung Quốc, thời gian đầu dễ bị "sốc" về ngôn ngữ. (Ảnh minh họa) Rào cản ngôn ngữ Ngôn ngữ cũng là một rào cản rất khó vượt qua cho những ai lần đầu tiếp xúc với tiếng Trung. Hầu hết các trường đại học Trung Quốc đều giảng dạy bằng tiếng phổ thông, nhưng bên ngoài trường học người dân lại thường giao tiếp bằng tiếng bản địa. Quang Việt (ĐH Sư Phạm Quảng Tây) sau 2 năm học tiếng Trung Quốc ở trong Việt Nam, cậu chàng chưa kịp thể hiện vốn tiếng thì đã rơi vào trạng thái sốc tiếng chỉ vì ra đường người ta chỉ toàn nói chuyện bằng tiếng Quế Lâm. Nhưng bạn đừng lo lắng, chỉ sau vài ba tháng là bạn có thể quen với môi trường mới rồi, bạn có thể sử dụng thành thạo cả tiếng địa phương nữa ấy chứ. Thức ăn Đồ ăn Trung Quốc cũng giống ở Việt Nam, khác nhau theo từng vùng miền, nhưng đặc điểm chung là nhiều dầu mỡ và cay. Rất nhiều du học sinh chọn cách góp gạo thổi cơm Việt Nam chỉ vì không quen với đồ ăn nước bạn. Hành trang của một du học sinh lâu năm sẽ không thể thiếu mỳ tôm, ruốc, muối vừng và … nước mắm. Bạn cũng đừng quên chuẩn bị thuốc men dự trữ phòng những hôm trái gió trở trời, vì tiền viện phí, thuốc men là một khoản chi đáng kể nếu bạn không may phải vào bệnh viện ở Trung Quốc. |
887_1308211362_Mot-thon-co-2-sinh-v_4406_515_s.jpg
“Đó là sáng 30/6/2006” - lúc nào Nguyễn Lê Vân cũng nhớ như in. Bởi đó là ngày cô nhận được email từ trường ĐH Harvard: “Chúng tôi vui mừng báo tin em đã được nhận vào Đại học Harvard College, khóa học 2006 - 2010 với học bổng toàn phần là: 48.250 USD/năm”.Lê Vân đã thi đỗ hạng 8 trong số gần 500 thí sinh toàn thế giới dự thi cùng khóa.
Cả dòng họ Nguyễn và người dân thôn nhỏ Cầu Đơ (Hà Đông, Hà Nội) vui mừng, tự hào: Cô bé Nguyễn Lê Vân là người thứ hai của dòng họ cũng là người thứ hai của thôn bước chân vào trường ĐH Harvard. Trước Vân, người anh con bác ruột là Nguyễn Tiến Anh đã là SV của Harvard từ tháng 4/2003. Nhiều người dân ở đây đã gọi dòng họ Nguyễn là dòng họ Harvard!
Nguyễn Lê Vân vào ĐH Harvard năm 2006 và anh họ Nguyễn Tiến Anh vào ĐH Harvard năm 2003.
Nguyễn Lê Vân - Tài sắc vẹn toàn
Sớm chứng tỏ "con nhà nòi" khi luôn dẫn đầu lớp từ tiểu học đến trung học về kết quả học tập, Vân là niềm tự hào của cộng đồng người Việt xa xứ khi vừa "đẹp người đẹp nết". Tháng 12/2004, khi đang học lớp 10, Trường PTTH Kopernik tại thủ đô Ba Lan, Vân đã giành danh hiệu "Người đẹp thanh lịch cộng đồng" - cuộc thi do báo Quê Việt và các đoàn thể người Việt Nam tại Ba Lan tổ chức.
Ngày Vân nhận được tin mình đỗ ĐH Harvad cũng là ngày nhiều báo của Ba Lan và báo của cộng đồng người Việt Nam tại Ba Lan chạy một loạt title lớn trên trang báo: "Người đẹp Nguyễn Lê Vân thi đỗ đại học Harvard", "Cô nữ sinh toàn vẹn", "Cái đẹp trí tuệ mới là vĩnh cửu"...
Nhiều người chúc mừng nhưng bố mẹ Lê Vân lại cảm thấy lo lắng cho con gái trước những lời khen tặng. "Đó là thành công bước đầu nhưng lại là thử thách ngặt nghèo con phải vượt qua". "Lời khuyên của bố mẹ, em coi là cái "gờ giảm tốc" để mình phấn đấu thêm nữa"- Vân tâm sự.
Cũng trong thời gian này, Lê Vân còn được 5 trường hàng đầu khác của nước Mỹ tiếp nhận với học bổng cao như: Colgate University Mount Holyoke College , Amherst College, Columbia University , Pomona College.
 Nguyễn Lê Vân
Trong email gửi về từ Mỹ, Lê Vân cho biết mình vừa học xong năm thứ hai ngành Toán ứng dụng kinh tế. Vân rất thích môn học này, đặc biệt là Toán, vì toán học cho mình cách tư duy và sự rèn luyện trí tuệ, tuy nhiên, Kinh tế là môn thứ 2 mà Vân rất yêu thích..
Lê Vân rất thích tham gia các hoạt động tình nguyện, từ thiện và quảng bá cho đất nước mình. "Ở Harvard, có đến 50% sinh viên rất thích công việc từ thiện và Vân cũng nằm trong số đó. Có thể Vân không giúp được họ về tài chính nhưng Vân sẽ viết bài, chụp ảnh và đưa đến Tổ chức từ thiện của trường" - Vân kể.
Vân còn cho biết: Ở đây, nhóm sinh viên Việt Nam có thành lập Hội Sinh viên Việt Nam tại Harvard (Harvard Vietnamese Association). Hội này hoạt động đều và rất vui. Nhóm của Vân thường lên mạng để tìm kiếm thông tin về Việt Nam và giới thiệu với bạn bè quốc tế những khi có cơ hội.
Hội cũng hay tổ chức biểu diễn văn nghệ dân gian Việt Nam cho sinh viên của trường Harvard và cộng đồng người Việt tại thành phố Boston thưởng thức. Nhóm của Vân cũng mua được áo dài, áo tứ thân, nón quai thao, trống cơm… để biểu diễn. Các bạn trong hội rất tự hào vì là người Việt Nam, Vân cũng vậy - rất tự hào vì mình là người Việt Nam.
Nguyễn Tiến Anh - "Thành công cùng một mảnh giấy & hai điều răn"
Khác hẳn với một Lê Vân hồn nhiên, anh con bác ruột với Vân - Nguyễn Tiến Anh lại tỏ ra chín chắn, luôn rõ ràng và chuẩn mực.
Nhận tấm bằng tốt nghiệp trường ĐH Harvard và được nhận vào làm tại một công ty đầu tư tài chính của Mỹ khiến chàng trai trẻ Nguyễn Tiến Anh khá nổi tiếng trong giới du học sinh tại nước ngoài. Làm thế nào để Nguyễn Tiến Anh có được những thành công ấy?
"Mình luôn nhớ câu châm ngôn: "Make the best of what you have" - luôn luôn cố gắng vươn tới dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào và thay đổi môi trường xung quanh chứ đừng chỉ để hoàn cảnh quyết định số phận bản thân. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình đã là người thành công"- Nguyễn Tiến Anh tâm sự.
Ngay từ những năm tiểu học và trung học, bảng thành tích học tập của Nguyễn Tiến Anh khiến cho nhiều người đã cho rằng Tiến Anh được thừa hưởng tố chất của con nhà nòi: cha là tiến sĩ Vật lý Nguyễn Văn Tiến, bác ruột là Giáo sư - Viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu - Nguyên Chủ tịch Viện Khoa học - Công nghệ Việt Nam. "Chưa bao giờ mình ỷ lại năng khiếu mà thiếu phần cố gắng bởi cha mình là người nghiêm khắc và để mình tự lập hoàn toàn chuyện học hành" - Tiến Anh nói.
Năm 1998, Tiến Anh đoạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi toàn quốc môn Toán, được tham gia kỳ thi tuyển chọn học bổng trung học ASEAN của Bộ Giáo dục Singapore. Và học tại trường trung học Anglo - Chinese School-một trường tư thục đã hình thành trên 115 năm.
Cũng tại nơi đây, Tiến Anh lao vào học tập để chuẩn bị cho mình con đường đến Harvard: một vốn tiếng Anh tốt, lợi thế về các môn khoa học tự nhiên như Toán, Lý hay Tin học. "Mình không ước mơ vào được trường ĐH hàng đầu của nước Mỹ vì danh tiếng mà vì đó là môi trường để thử thách biết mình đang ở đâu so với giới trẻ toàn cầu"- Tiến Anh giải thích.
Nguyễn Tiến Anh
Giữa năm 2003, Tiến Anh cầm lá thư chúc mừng và giấy báo nhập học của Trường Harvard, Giáo sư - Viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu - Nguyên Chủ tịch Viện Khoa học - Công nghệ Việt Nam , bác ruột của Tiến Anh và Lê Vân nhận xét: "Tiến Anh đã có một cuộc "lột xác": từ một cậu bé hiền lành nhiều mơ mộng phải trở nên mạnh mẽ có "cái tôi" cứng rắn và bản lĩnh hơn". Cũng chính cuộc "lột xác" này đã khiến Tiến Anh bắt kịp với dòng chảy của công dân toàn cầu ở một đất nước đầy cạnh tranh và tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu.
Tiến Anh tâm sự: Nhiều bạn trẻ VN đã và đang tận dụng được cơ hội của công nghệ thông tin để san bằng khoảng cách với các bạn trẻ thế giới nhưng chúng ta còn có quá ít các thông tin thật sự bổ ích, chính xác phục vụ quá trình tăng tốc cùng thế giới.
Đó chính là cách học tập, làm việc hiện đại, hiệu quả, minh bạch; thông tin về những gì các quốc gia trong khu vực đã, đang làm để phát triển kinh tế của họ; những thách thức, hiểm nguy và cơ hội quí giá trước mắt của VN; những bài học của các quốc gia đi trước, cả sự thành công và thất bại.
Theo thống kê của Bộ Giáo dục và Đào tạo, mỗi năm số SV Việt Nam theo học tại trường ĐH Harvard chỉ đếm trên đầu ngón tay, năm nhiều nhất cũng chỉ có 7-8 SV. Những gia đình hay dòng họ mà có hai người trở lên học ở Harvard là "chuyện xưa nay hiếm".
Theo thống kê của Harvard hằng năm, có hơn 20.000 sinh viên xuất sắc nhất trên toàn thế giới nộp hồ sơ vào Harvard. Chỉ 2.000 hồ sơ trong đó được chọn. Năm 2003, có hai sinh viên VN đầu tiên được chọn vào cấp đại học của Trường Harvard. Một trong hai người đó là Nguyễn Tiến Anh.
Tags: du hoc my, du học mỹ |
674_1308215419_Du-hoc-Phap-dau-chi-_1101_904_s.jpg
Pháp được coi là cái nôi của nền văn minh Châu Âu, đến Pháp bạn được khám phá nhiều điều kì thú và làm quen với nhiều bạn bè đến từ khắp nơi trên thế giới. Nhưng sự thật sẽ rất khắc nghiệt nếu bạn là một du học sinh.
Từ xưa đến nay, khi nhắc đến Pháp, các bạn sinh viên thường nghĩ tới một môi trường học tập hiện đại, hệ thống giáo dục chất lượng tốt với một chi phí vừa phải. Hơn thế nữa, du học Pháp, nơi vốn được coi là cái nôi của nền văn minh Châu Âu, các bạn còn cơ hội đi du lịch nhiều nơi, khám phá nhiều điều kì thú và làm quen với nhiều bạn bè đến từ khắp nơi trên thế giới. Nhưng sự thật sẽ rất khắc nghiệt nếu bạn là một du học sinh. Tại sao?
Nhà thuê với giá 20 triệu / tháng!!!
Nếu bạn nghĩ chi phí cho việc du học Pháp sẽ không quá tốn kém thì bạn nhầm to rồi. Trên thực tế, số tiền tối thiểu dành cho ăn tiêu đã là 400 euro/tháng (nếu bạn tiết kiệm hết mức có thể). Nếu muốn sống thoải mái hơn một chút sẽ cần khoảng 700 euro/tháng. Đấy là còn chưa kể việc giá cả đang tăng do khủng hoảng tài chính toàn cầu. Rồi còn tiền nhà, tiền học, bao nhiêu thứ tiền mà bạn sẽ phải tự mình tính toán chi tiêu sao cho hợp lý. Vậy ai bảo du học ở Pháp là rẻ? Chỉ rẻ hơn so với Anh và Mỹ một chút thôi.
Nói không với tiếng Anh
Nhiều bạn nghĩ chờ sang Pháp học tiếng cũng không muộn, hoặc không thì có thể tham gia vào các khóa học bằng tiếng Anh. Thế nhưng, chi phí cho những khóa học này thường rất cao. Đấy là còn chưa kể đến việc bạn còn phải làm quen với một phương cách làm việc khác hẳn với cách học thầy đọc – trò chép như ở Việt Nam. Rồi khối lượng bài tập về nhà khổng lồ, những dự án, bài luận phải tự viết bằng tiếng Pháp cũng khiến không ít bạn bị lúng túng.
Làm việc 8 tiếng / ngày = tiền nhà
Nếu bạn nghĩ có thể đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống du học, bạn nên biết rằng tìm việc ở Pháp không hề dễ. Sinh viên nước ngoài thường chỉ tìm được những công việc tay chân như dọn dẹp, rửa bát hay thậm chí là khuân vác. Lương thì chỉ 6 euro/h là tương đối cao, mà giờ làm lại bị hạn chế. Nếu tính làm việc cả 8 tiếng 1 ngày (1 tháng = ~800 eu) thì một sinh viên du học việt nam cũng không đủ trả tiền nhà. Không những thế, bạn cần phải có một loạt giấy tờ theo quy định để được đi làm. Còn khi đi làm, áp lực công việc không phải là nhỏ, thời gian học tập của bạn sẽ không còn nhiều, vì vậy, dễ ảnh hưởng đến kết quả ở trường.
Khó khăn + năng động = chính bạn
Cuộc sống của sinh viên tại Pháp quả không "dễ thở" chút nào. Mọi việc lớn bé bạn đều phải tự lo. Đồng ý đi du học là để nâng cao kiến thức, nhưng ngoài việc phải có định hướng rõ ràng, trước hết bạn cần phải có ý thức tự tập cao, chuẩn bị tinh thần thật kĩ trước khi quyết định du học Pháp.
Quả thực đi du học là cả một quá trình thử thách lớn, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội tốt cho bạn rèn luyện ý chí và mở mang kiến thức, kinh nghiệm sống. Vì vậy, một khi bạn đã quyết tâm, đừng chần chừ theo đuổi giấc mơ bạn nhé! |
|
691_1308215387__1095_608_s.jpg
Rất lạ và rất...thú vị đấy nhá!
Nếu tennis ở Việt Nam được xem là môn thể thao quý tộc vì phải trang bị rất nhiều đồ dùng đắt tiền, cộng với tiền thuê sân và huấn luyện, thì ở Mỹ, tennis lại là một môn thể thao rất sinh viên và được đông đảo du học sinh yêu thích.
Chuẩn bị gì cho những game tennis lúc 9 giờ tối?
Có lẽ các bạn sẽ thấy lạ vì thú vui chơi tennis lúc 9 giờ tối, nhưng đối với du học sinh, ban ngày đi học, đi làm thêm, ở trên trường suốt rồi về nhà làm bài tập, học bài thì lúc 9 giờ tối là thời gian thích hợp cho việc vui chơi và rèn luyện sức khỏe. Nếu như ở Việt Nam, một cây vợt tennis có giá từ 2 triệu trở lên (có khi teen đi làm part - time cả tháng cũng chưa đủ số tiền này), thì ở Mỹ, một cây vợt tennis chơi “được được” có giá từ 25 đến 35USD (tương đương với khoảng 5 - 7 cái hamburger gì đấy.) Với giá cả như thế, một du học sinh có công việc làm thêm có thể dễ dàng mua sắm một cây vợt cho riêng mình, chuẩn bị cho những game tennis cực vui và thú vị.
Một phần đáng lo khác nếu các bạn muốn chơi tennis ở Việt Nam là tiền thuê sân, thì ở Denver, ngoài những sân tennis (tennis court) trong trường miễn phí cho học sinh, còn có những công viên có sân tennis cũng miễn phí cho tất cả mọi người. Một trong những điểm đến hấp dẫn đó là Utah Park, khu tennis center của Utah Park có 9 court, mở cửa từ sáng đến tận khuya.
Sân tennis…không người phục vụ
Lẽ dĩ nhiên, một khi đã miễn phí thì việc tự phục vụ là công việc của người sử dụng. Bạn phải tự bật đèn cao áp để đủ ánh sáng khi chơi, phải tự mở cửa và tự đi lụm banh nếu chẳng may đánh ra ngoài. Tuy nhiên, so với những tiện nghi ở đây được trang bị sẵn như lưới rào, sân bãi, bãi đậu xe, kể cả nhà vệ sinh khá sạch sẽ và điểm đặc biệt là free trên từng milimet sân thì việc tự phục vụ cho chính nhu cầu vui chơi giải trí của mình chẳng có gì là đáng phàn nàn.
Utah Park dành cho mọi người, ai cũng có quyền đến và vui chơi. Đổi lại, một số yêu cầu nhỏ như giữ gìn vệ sinh chung, không phá hoại tài sản riêng và cảnh báo cho người quản lý biết nếu ai đó có hành vi không đúng mực là nhiệm vụ và cũng là quyền lợi của người đến chơi. Thực tế cho thấy rằng việc vui chơi không cần phải có người phục vụ chăm chút từng li từng tí, hoặc phải bỏ ra quá nhiều tiền để theo đuổi một thú vui xa xỉ, vui chơi chủ yếu cho chính bản thân mình, tự phục vụ bản thân và tiết kiệm, đồng thời ý thức giữ gìn tài sản chung của xã hội là một nét đẹp mà chúng ta cần phải học hỏi nhiều. |
710_1308213867_Mua-hoa-Jacaranda-va_1725_799_s.jpg
Sống ở nước ngoài là một trải nghiệm mà chúng ta luôn mong đợi với sự háo hức. Tuy nhiên, nhiều người trong số chúng ta thường không được chuẩn bị thông tin về sự khác biệt giữa hai nền văn hoá. Cú sốc về văn hoá là một thực tế và dù ít nhiều ai cũng bị tác động bởi điều này.
Trong khi lúc đầu, mọi thứ có vẻ mới mẻ và thú vị, khi bạn đã ổn định việc học, bạn có thể cảm thấy thất vọng, cô đơn hoặc lo lắng. Đây là một giai đoạn tự nhiên trong quá trình hoà nhập vào một nền văn hoá mới.
Hãy nhớ rằng chúng tôi có mặt ở đây là để giúp đỡ bạn. Chúng tôi đảm bảo cho bạn cũng như hàng ngàn sinh viên khác mà chúng tôi đã và đang giúp đỡ, sẽ đến đây để yêu mến và “đắm say” với cuộc sống ở nước Úc.
Nếu bạn chưa tự tin với cuộc sống mới của mình tại Úc, bạn có thể đăng kí chương trình giúp đỡ sinh viên tại Úc của công ty Tân Đại Dương |
777_1308213704_Hoc-nhom-nhu-the-nao_1891_386_s.jpg
Có nhiều nơi để bạn đi mua sắm ở nước Úc. Hầu hết các các khu vực ngoại ô lớn đều có các khu mua sắm và trung tâm thương mại. Giá cả ở nước Úc là mức giá cố định, vì vậy bạn không cần mặc cả. Hầu hết các mặt hàng đều có nhãn giá.
Woolworths, Safeway, Coles, BiLo và IGA là những siêu thị lớn.
Việc mua sắm mang hình thức tự chọn và hàng hoá được thanh toán tại quầy thu ngân khi bạn rời khỏi cửa hàng. Các cửa hiệu có mức giá khác nhau. Vì vậy bạn nên tham khảo để tìm được mức giá phải chăng nhất. Cũng có nhiều siêu thị châu Á ở một số vùng ngoại ô có bán rất nhiều loại hàng hoá châu Á.
Giờ mở cửa
Các trung tâm mua sắm và cửa hiệu mở cửa vào các giờ sau:
| Từ thứ Hai đến thứ Tư |
9 sáng - 5:30 chiều |
Từ thứ Năm đến thứ Sáu
|
9 sáng - 9 chiều |
Thứ Bảy
|
9 sáng - 5 chiều |
Chủ Nhật (Melbourne & Sydney) |
9 sáng - 5 chiều |
Chủ Nhật (Perth & Fremantle)
|
12 sáng - 5:30 chiều |
Các siêu thị lớn mở cửa tới nửa đêm và một số siêu thị mở cửa 24 giờ/ngày (Melbourne and Sydney).
Cách thanh toán khi mua hàng
Có rất nhiều cách để bạn thanh toán chi phí mua hàng:
- Tiền mặt
- EFTPOS (Sử dụng thẻ ATM)
- Thẻ tín dụng
- Lay-by (cho phép bạn mua một thứ gì đó trong một khoản thời gian song bạn chỉ có thể mang về nhà cho đến khi bạn đã thanh toán hết tiền).
Các cửa hàng tiện lợi chẳng hạn như 7-Eleven và Food Plus thường mở cửa 24 giờ song giá hơi cao hơn so với siêu thị.
Chợ
Trái cây, rau tươi và thịt thường được bán ở các chợ với giá rẻ hơn so với siêu thị. Các chợ cũng bán nhiều hàng hoá khác nhau, chẳng hạn như quần áo, đồ dùng .... Mỗi khu chợ có giờ hoạt động riêng. Hầu hết các khu chợ chỉ mở cửa 2-3 ngày/tuần |
|
883_1308211541_-Vua-co-kien-thuc-vu_3956_172_s.jpg
Vừa có kiến thức, vừa được trả lương
Tính đến nay, Thụy Sĩ vẫn là đất nước đứng đầu trong lĩnh vực dịch vụ ngân hàng, khách sạn và du lịch. Thế nên, ngành giáo dục của quốc gia này cũng tập trung vào các lĩnh vực thế mạnh để đào tạo.
Điều đặc biệt là khi theo học ngành khách sạn, du lịch, du học sinh sẽ đóng vai du khách và sống ngay tại các khách sạn, bởi hầu hết các trường thuộc ngành này đều đã từng kinh doanh khách sạn trước đây.
Theo ông James Yu, đại diện của Hotel Institute Montreux (HIM) - Thụy Sĩ, cách làm này ngoài tạo điều kiện học tập tốt cho sinh viên còn giúp họ hiểu rõ hơn môi trường sẽ làm việc sau này, cũng như quan sát, tích lũy kinh nghiệm thực tế.
Chú trọng vấn đề thực nghiệm, nên quá trình đào tạo chuyên ngành khách sạn, du lịch của các trường luôn cân bằng giữa lý thuyết và thực hành. Thời gian thực tập trung bình của sinh viên là 6 tháng/năm và được trả lương. "
Sau khi trừ tiền ăn, ở, sinh hoạt, sinh viên có thể tiết kiệm được khoảng 1.000 - 1.400 USD/tháng trong thời gian này", chị Hà Tuyết Vân, Phó giám đốc Công ty Tư vấn du học Linh Chi, cho biết.
Nhờ có khoản thu nhập từ học kỳ đi thực tập, nên chi phí du học ở Thụy Sĩ không cao, chỉ dao động trong khoảng 19.000USD, bao gồm cả ăn, ở, phí bảo hiểm, đồng phục, sách vở...
Chị Tuyết Vân cho biết thêm, mỗi trường có thời gian học lên cử nhân và cao học dài, ngắn khác nhau, nhưng cụ thể tại HIM, với chương trình đào tạo cao đẳng cao cấp, sinh viên chỉ mất 2,5 năm. Còn với chương trình đại học 3 và 4 năm thì có thể hoàn thành chương trình cao học.
Chuyển tiếp dễ dàng
Điều cực kỳ thuận lợi cho sinh viên là các trường ở Thụy Sĩ đều liên kết với các đại học trên thế giới, nên ngoài chứng chỉ của Thụy Sĩ cấp, sinh viên còn được nhận thêm các chứng chỉ của Mỹ, Anh...
Điều này đồng nghĩa với việc du học sinh dễ dàng được chấp nhận vào học liên thông chương trình cao hơn tại các trường ở Anh, Mỹ... Ví dụ, sinh viên có cơ hội chuyển tiếp lên Đại học Cornell nổi tiếng của Mỹ.
Không cần chứng minh khả năng tài chính, chỉ cần có đủ tiền đóng học phí một năm là sinh viên đã có thể đến Thụy Sĩ du học. Tuy nhiên, cũng cần lưu ý, để được cấp visa, du học sinh phải có điểm IELTS, trừ trường hợp đăng ký học Anh ngữ dự bị. Đồng thời, thân nhân cũng phải đóng một khoản đặt cọc cho nhà trường khi sinh viên vào học, thường là 3.000 franc Thụy Sĩ.
Đến học ở một đất nước yên bình bậc nhất thế giới, lại được phục vụ ăn, ở chu đáo cùng với nhiều sự trợ giúp miễn phí, nhưng thật đáng tiếc, vẫn có một vài du học sinh chỉ lo tận hưởng mà quên tập trung vào mục tiêu học tập.
"Là một điểm đến lý tưởng cho những ai muốn chọn học ngành quản lý khách sạn và tiếp đãi du khách, Thụy Sĩ cung cấp một môi trường sống và học tập tuyệt vời. Tuy nhiên, sinh viên không được quên nhiệm vụ chính của mình khi đến Thụy Sĩ, đó là học tập", ông James Yu nhắc nhở. |
884_1308211472_Tim-nha-tro-khi-du-h_4133_481_s.jpg
Tôi xin được nêu rõ một vài khác biệt trong số những người được gọi là Việt kiều để cho những bạn trong nước có thể hiểu một cách tương đối chính xác và có được cái nhìn đa diện về cuộc sống ở xứ người hơn.
Việt kiều hiện được chia ra làm 3 nhóm khác nhau:
1. Những người rời khỏi Việt Nam hơn 20 năm về trước bằng đường biển.
2. Những du sinh trẻ, những doanh nhân... ra nước ngoài trong vòng 16 năm trở lại đây.
3. Những người được gia đình bảo lãnh theo diện đoàn tụ hay là hôn nhân.
Nhóm 1:
a. Nhóm này đã rời Việt Nam và đang định cư tại xứ người, nhiều nhất là ở Mỹ.
b. Nhóm này có nhiều điều kiện thuận lợi hơn để bắt đầu cho cuộc sống tại xứ người, bởi vì:
- Lúc ra đi thì họ đã chấp nhận bỏ lại tất cả. Cho nên họ không ý tưởng nhìn lại, không so sánh để phải băn khoăn, hối tiếc. Họ đã có thái độ sẵn sàng chấp nhận mọi khó khăn phía trước.
- Họ nhận được những giúp đỡ tài chánh và mọi thứ cần thiết trong cuộc sống ngay từ những ngày đầu định cư.
- Nhóm người này bao gồm nhiều thành phần xã hội khác nhau, nhiều trình độ khác nhau:
+ Những người đã từng là công nhân, nông dân, làm việc chân tay thì cảm thấy thỏa mãn với những công việc mới tại xứ người (xét về mặt thu nhập và thái độ đối xử trong xã hội mới). Thế hệ thứ 2 của nhóm này cũng thành công nhiều trên con đường học vấn
+ Những người có bằng cấp tại Việt Nam thì lúc đầu cảm thấy bị hụt hẫng rất nhiều bởi vì phải làm lại tất cả từ đầu. Họ phải làm đủ thứ việc mà trước đây họ chưa từng làm. Tuy nhiên họ không còn có một chọn lựa nào khác cho nên dễ chấp nhận thực tế. Trong nhiều năm đầu, không ít những người trong nhóm này bị những người từng làm việc bằng chân tay coi thường, vì đã bị cho là "xuống cấp" cũng như có nguồn thu nhập kém hơn (vừa học vừa làm, hay là có làm thì cũng không bằng sức).
Những người này dù có nói thật về những khó khăn tại xứ người nhưng vẫn bị gia đình trách móc vì nhận thấy những người ít học hơn mà lại thường xuyên gởi tiền về để giúp đỡ người thân rất nhiều. Đây cũng là những nỗi bức xúc lớn đối với nhóm này, trong những ngày chân ướt chân ráo tại xứ lạ quê người. Thế nhưng, thời gian đã giúp một số đông trong nhóm này vượt thoát những khó khăn, đạt được những thành quả đáng kể về mặt học vấn và nghề nghiệp chuyên môn. Thế hệ thứ hai của nhóm này cũng đạt nhiều thành tích đáng kể về mặt học vấn và ổn định tài chánh gia đình cho nên những mặc cảm ban đầu dần dần đã được san bằng.
c. Do hội nhập được với xã hội nơi xứ người cho nên họ mất dần cảm giác buồn lo trong cuộc sống (trừ cái lo riêng của từng cá nhân). Họ có nhiều bạn bè từ những người đồng hương gặp nhau ở trại chuyển tiếp, gặp nhau ở xứ người qua các khóa học hay từ nơi làm việc (bao gồm cả những sắc dân khác).
Thêm nữa, bây giờ mọi thứ đều được "toàn cầu hóa", từ thông tin qua mạng, điện thoại viễn liên giá rẻ và họ lại có điều kiện dễ dàng để về thăm Việt Nam cho nên chuyện nhớ nhà, nhớ quê hương, chuyện thiếu tình người... không còn là vấn đề đáng quan tâm trong nhóm người này nữa.
Nhóm 2: Nhóm này chiếm một tỷ lệ không lớn so với nhóm 1. Những người trong nhóm này đã rời Việt Nam bằng đường máy bay cho nên:
- Họ đã không trải qua những chặng đường khốn khổ trước khi định cư như những người trong nhóm 1. Họ thường thiếu sự chuẩn bị tư tưởng để chấp nhận khó khăn trước khi rời Việt Nam. Đôi khi nhóm này còn nhận được những thông tin sai lạc qua hình ảnh, những câu chuyện "nổ" của những người đi trước khiến họ mơ tưởng về một thiên đường nơi xứ lạ hơn là thấy được những thực tế khó khăn đang chờ đón.
- Họ có thể đang có một cuộc sống khá tốt, đang giữ một chức vụ cao cũng như sở hữu một số tài sản có giá trị khi còn ở Việt Nam. Chính vì vậy, khi đến định cư tại nước ngoài họ vẫn còn "vương vấn" với những thứ ấy cho nên rất khổ sở để đối đầu với một cuộc sống mới. Họ cảm thấy "nhục" khi phải làm những công việc không phù hợp với "trình độ" hay là "giai cấp" của họ như tại quê nhà.
- Họ không nhận được tài trợ như người bản xứ cho nên gặp nhiều khó khăn về mặt tài chính. Khó khăn về tài chánh sẽ dẫn đến nhiều khó khăn về mặt tinh thần. Vì thế mà nhóm người này rất khó hội nhập và rất khó thành công nếu không kiên trì và dẹp bỏ tự ái cá nhân.
- Du học sinh có học bổng thì ít gặp trở ngại về chuyện học nhưng lại phải lo về mặt tài chánh (vì học bổng không đủ cho cuộc sống) cho nên cuộc sống cũng khá vất vả.
- Những du học sinh nhà giàu thì không lo về mặt tài chánh nhưng phần lớn thì có sức học không cao cho nên dễ nảy sinh lối sống "thoáng" rồi dẫn đến chuyện lơ là việc học và thất bại. Những bạn trẻ này không có chỗ đứng nơi xứ người.
- Những du học sinh không có học bổng nhưng cũng không có nguồn tài chánh dồi dào chu cấp từ gia đình sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc học vì phải dành thì giờ để kiếm tiền để trang trải mọi chi phí. Nếu vượt qua nổi khó khăn, nhóm trẻ này có thể thành công và thích nghi với cuộc sống mới dễ dàng hơn. Nếu gặp thất bại thì cũng sẽ không có chỗ đứng trong xã hội xứ người.
- Ít bạn bè cộng với nỗi buồn nhớ quê nhà cùng những ràng buộc tình cảm gia đình trong nhóm này còn khá cao cho nên cuộc sống dễ bị chi phối và buồn chán. Cuộc sống tại xứ người rất nhàm chán đối với họ là chuyện hiển nhiên.
Nhóm 3: Nhóm này cũng chỉ là một con số rất nhỏ so với nhóm 1. Nhóm người nầy cũng tựa như nhóm 2 (chỉ khác là có một số có thể nhận được hỗ trợ tinh thần và tài chánh của thân nhân đi trước).
Nhóm người này cũng không dễ hội nhập nếu chưa dám bỏ hết những gì mà mình đã có trong khoảng thời gian ở tại quê nhà. Những ai từng làm việc bằng chân tay thì rất dễ hội nhập vì họ được nhiều hơn là mất khi đến xứ người. Cũng có một số cuộc hôn nhân bị đổ vỡ do đến với nhau bằng những tính toán tài chánh dành cho gia đình nhiều hơn là cho hạnh phúc của bản thân họ. Họ chỉ mượn đường đi để thực hiện cho được ý tưởng đó, những người này cũng nên thông cảm vì trên vai của họ có nhiều gánh nặng từ mọi phía.
Nhóm này cũng cần thời gian mới hội nhập và san bằng những khác biệt về cuộc sống tại xứ người. Trong số này có những bậc phụ huynh được ra nước ngoài để đoàn tụ gia đình. Phần lớn, họ rất khó hội nhập với cuộc sống mới vì vấn đề tài chaính, ngôn ngữ, văn hóa, có khi còn vướng bận tình cảm con cái hiện còn ở Việt Nam. Thêm vào đó họ lại có nhiều thời giờ thừa thãi. Tất cả những thứ ấy đã khiến cho họ nhìn thấy cuộc sống tại xứ người không thể nào thích hợp.
Bạn Danny thì thuộc nhóm thứ hai. Những gì bạn Danny nêu lên về đời sống thực tế tại Mỹ thì khá đúng. Nhưng điều đó có thể là đúng về cuộc sống đa số của những người trong nhóm thứ 2 và 3 cùng một số nhỏ trong nhóm thứ 1 mà thôi.
Thêm nữa, những bài góp ý của Danny thì không hoàn toàn mang tính "chia sẻ" mà lại có lối viết châm biếm, coi thường những người, những nghề khác nhau tại Mỹ. Xu hướng này được thấy rõ trong các đoạn kết của các bài góp ý, nhất là mấy bài thơ. Chính điều này đã gây nhiều phẫn nộ cho một số độc giả. Nhưng cũng có không ít những bạn trẻ đồng tình với quan điểm của bạn Danny vì họ cũng cùng hoàn cảnh sống thuộc nhóm thứ 2 và 3.
Có một số độc giả chỉ trích Danny và muốn hành xử theo phương thức thiếu tinh thần dân chủ. Theo tôi, diễn đàn đã cho ta cơ hội để chia sẻ và nói lên ý kiến của người tham dự. Chúng ta có quyền phân tích, tranh luận để cho người đọc gần xa đánh giá qua các góp ý của mình. Nếu họ hiểu không đúng thì sự thiệt thòi sẽ thuộc về phần họ. Chúng ta không nên bào chữa một cách "phản tác dụng" vì thiếu tinh thần tôn trọng người khác và tính dân chủ. Không nên dùng diễn đàn để đánh giá thấp hay tệ hơn nữa là để mạ lỵ một nhóm người nào đó. Hãy biết lắng nghe và cũng không nên bắt ai phải xin lỗi cho dù mình nghĩ người đó đã cố tình xúc phạm. Nên nhớ rằng, có rất nhiều độc giả thầm lặng đang theo dõi và đánh giá diễn đàn.
Tôi cũng có cùng chung một số quan điểm như Danny khi nêu lên những thực tế của cuộc sống dẫn đến thành công.
Người Á châu của chúng ta luôn đánh giá sự thành công của một người qua bằng cấp. Người Tây phương thì đánh giá sự thành công qua tài năng của người đó.
Tài năng bao gồm học vấn nhưng không loại bỏ những năng khiếu khác nữa, chẳng hạn năng khiếu thể thao, âm nhạc, kịch nghệ, văn chương, kinh doanh ... Mỗi người một năng khiếu riêng và sẽ dẫn đến một thành công riêng. Có nhiều chính trị gia nổi tiếng không có bằng cấp cao nhưng họ có năng khiếu thuyết phục, có tài giao tế và điều hành. Những người chơi giỏi các môn thể thao, những ca sĩ, kịch sĩ, những văn sĩ, tài tử, những doanh nhân thành công (cũng không cần có bằng cấp) thì vẫn được ngưỡng mộ và đề cao như những nhà khoa học, những nhà trí thức khác vậy.
Tôi cũng đồng ý với những lời khuyên của Danny dành riêng cho những người có bằng cấp, có địa vị và cuộc sống tốt tại Việt Nam hiện nay hãy nên suy nghĩ kỹ trước khi định cư ở xứ người. Tuy nhiên Danny có vẻ chủ quan khi mà khuyên nhủ họ nên bỏ học để quay sang làm giàu bằng con đường khác như mình. Điều này khiến người đọc nghĩ rằng bạn quá đề cao thành công của mình.
Hơn nữa, bạn Danny lại đưa ra những so sánh về con số thu nhập có vẻ như với hàm ý coi thường những người có bằng cấp. Đáng lý ra bạn phải biết tôn trọng tất cả mọi người dù họ đang làm nghề gì và thành công bằng cách nào, kể cả những người có bằng cấp hay không có bằng cấp.
Phải chăng chính vì vậy mà có nhiều người đã phản ứng "bất bình" để rồi bây giờ bạn mới chợt hỏi (hay là than phiền), rằng: Muốn chia sẻ kinh nghiệm sao khó quá?
Cũng chẳng nên băn khoăn nhiều như thế bạn à! Chúc bạn đạt được mọi ước nguyện trong đời mình để có cơ hội giúp ích cho quê hương và những người có hoàn cảnh cần quan tâm, như bạn đã luôn nhắc đến. Sự thành công của bạn sẽ khiến mọi người thay đổi cách nhìn về bạn. Cố gắng nhiều hơn nữa bạn nhé và mong nhận thêm những bài viết thực sự chia sẻ của bạn trong tương lai. |
|