14223_1313735261_nu doanh nha.jpg
| Nhớ lại lúc được phân công học ở Nga, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty CP Sữa Việt Nam (Vinamilk) bà Mai Kiều Liên tin nó giống như "định mệnh". Khi đó cô học sinh 17 tuổi chưa hề có khái niệm gì về ngành sẽ theo học - chế biến sữa, nhất là thời điểm đó (1969), ngành sữa ở Việt Nam chưa phát triển. |
|
5 năm đại học cũng là khoảng thời gian khiến bà trăn trở nhiều về đường hướng sau khi tốt nghiệp. "Đã có lúc tôi muốn chọn lại ngành, có thể là sư phạm hoặc bác sĩ như mong ước từ nhỏ", vị lãnh đạo Vinamilk hồi tưởng.
Song thân phụ của bà cho rằng đây là ngành sẽ giúp cải thiện tình trạng suy dinh dưỡng cho trẻ em Việt Nam khi đất nước bước vào thời bình. Lời khuyên này giúp bà Liên kiên định mục tiêu hoàn thành khóa học, song trong tâm trí vẫn chưa có ý nghĩ sẽ xây dựng doanh nghiệp sữa lớn mạnh.
Trở về nước, bà được phân công làm kỹ sư theo ca tại nhà máy sữa Trường Thọ. Sau đó, trải qua nhiều vị trí khác nhau và tới năm 1992, bà trở thành người đứng đầu Công ty Sữa Việt Nam.
Người điều hành Vinamilk từng trăn trở ngành sữa ở Việt Nam chưa thể chủ động hoàn toàn nguồn nguyên liệu, trong khi đây là yếu tố then chốt, ảnh hưởng lớn tới hoạt động kinh doanh. Vì thế, bà đã chủ trương phát triển chăn nuôi bò sữa tại Việt Nam bằng cách chuyển giao con giống, kỹ thuật chăn nuôi, thu mua sữa tươi của nông dân với giá cao hơn nguyên liệu nhập khẩu để kích thích chăn nuôi trong nước. Song song với đó, đầu năm 1990, Vinamilk nhập máy móc hiện đại để sản xuất sữa tươi tiệt trùng. Đối tượng nhắm tới vẫn là thị trường nội địa nhiều tiềm năng, bởi lượng tiêu thụ ở Việt Nam hiện thấp hơn rất nhiều so với thế giới.
Gần 20 năm giữ trọng trách "thuyền trưởng", bà Mai Kiều Liên gặt hái nhiều thành công nhưng cũng không ít thất bại. Sau cổ phần hóa năm 2003, đến năm 2006 Vinamilk niêm yết trên thị trường chứng khoán, lúc đó vốn hoá trên thị trường là 530 triệu đôla Mỹ, qua 5 năm, nay vốn hoá đạt được 2 tỷ đôla Mỹ, tăng gần 4 lần. Đà thăng hoa đó khiến Vinamilk định hướng phát triển thành tập đoàn thực phẩm và nước giải khát đa ngành với sữa, các sản phẩm từ sữa và ngoài ngành sữa như bia, cà phê... thương hiệu Vinamilk. Thế nhưng việc hợp tác đầu tư liên doanh sản xuất bia Zorok cùng SabMiller, nhà máy sản xuất cà phê không như mong đợi, Vinamilk phải chuyển nhượng lại 2 dự án này để bảo toàn vốn.
 |
| Bà Mai Kiều Liên - Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Vinamilk. |
Rút kinh nghiệm thất bại trên, bà Mai Kiều Liên chỉ hướng tới duy nhất một lĩnh vực (sữa) và tập trung mọi nhân lực, vật lực. Nguồn vốn sau khi chắt chiu qua từng năm chỉ dùng để tái đầu tư, mở rộng sản xuất cho ngành sữa, chứ không đầu tư trái ngành hay rót vào chứng khoán, bất động sản như gợi ý của nhiều người. Cũng chính vì điều này mà hiện tại, Vinamilk chủ động nguồn vốn cho các dự án và hàng loạt kế hoạch đang ấp ủ mà không phải toan tính nên gõ cửa nhà băng nào. Gần đây, ngoài việc mua lại cổ phần của Công ty sữa Thanh Hóa và Bình Định, Vinamilk cũng nghiên cứu mua những công ty đang có nhu cầu bán.
Thế nhưng kể cả sản phẩm chủ lực là sữa, bản thân Vinamilk không phải lúc nào cũng hoàn toàn thắng lợi. Vị lãnh đạo này cho biết tới nay đã có khoảng 10 sản phẩm không được thị trường đón nhận dù có sự chuẩn bị kỹ càng. Đơn cử như sữa chua gừng, nhắm tới thị trường miền Bắc, nơi có thời tiết lạnh, hanh khô, với ưu điểm giúp làn da khỏe, không bị khô nứt. Song mặt hàng này không bán chạy, doanh số ít, khó thuyết phục người tiêu dùng. Mặc dù trước khi sản xuất, doanh nghiệp đã nghiên cứu, điều tra thị hiếu người tiêu dùng khá kỹ.
"Một trong những nguyên nhân có thể do lựa chọn người dùng thử chưa nhiều, chưa tiêu biểu và ở phạm vi hẹp", vị Tổng giám đốc nhớ lại.
Cuộc khủng hoảng kinh tế những năm qua đã không chừa một doanh nghiệp nào. tỷ giá biến động, lãi suất tăng cao, lạm phát nhảy vọt, người dân thắt chặt chi tiêu. Theo bà Liên, 2011 là năm hoạt động đầy trắc trở với doanh nghiệp, hầu như không có thuận lợi nào mà chỉ toàn thách thức. Vì vậy kế hoạch năm nay Công ty đưa ra tốc độ tăng trưởng thấp hơn năm trước. Việc giao chỉ tiêu cho mỗi nhân viên cũng phải có kế hoạch, tính toán hợp lý.
Giữa năm ngoái, nhiều doanh nghiệp điều chỉnh tăng kế hoạch doanh thu, lợi nhuận so với mục tiêu ban đầu. Song điều này đã không lặp lại trong năm nay. "Chưa khi nào, doanh nghiệp tiết giảm tối đa như năm nay. Gói chi phí chỉ được giải ngân 90%, thay vì 100% như mọi năm. 10% còn lại dự phòng khi có việc gấp cần xử lý", Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Vinamilk cho biết.
Hiện nay tình hình chung của các doanh nghiệp trong nước gặp phải như: giá nguyên liệu thế giới tăng cao, hoạt động kinh doanh như "ngồi trên đống lửa" bởi áp lực lãi vay. Đơn vị nào phụ thuộc lớn vào vốn vay coi như bị thương nặng. Theo bà Liên, điều kiện bình thường, lãi vay 22-25% đã không có lời, huống chi đặt trong bối cảnh khó khăn hiện nay. Chưa kể, lượng tiêu thụ sụt giảm mạnh mà phải tăng giá bán (do nguyên liệu đầu vào, lãi vay tăng cao...) khiến việc cạnh tranh ngày càng gay gắt, thậm chí đối mặt với nguy cơ đóng cửa. Trong khi đó, chính sách vĩ mô cũng không ổn định, doanh nghiệp khó lường. Nhưng với Vinamilk do có kế hoạch cụ thể 1 năm, 3 năm hay 5 năm, và chủ động được nguồn nguyên liệu nên mọi hoạt động diễn ra như theo kế hoạch nên cũng không bị ảnh hưởng nhiều.
Ngoài việc chờ can thiệp, người điều hành Vinamilk cho rằng bản thân doanh nghiệp phải tự cứu mình trước, bởi "nước xa không cứu được lửa gần". Thay vì chờ lãi suất hạ, bản thân doanh nghiệp tự xoay sở nguồn vốn ở kênh khác, cắt giảm chi phí ở những khâu nào còn có thể, tìm đến phân khúc thị trường mới, sáng tạo ra sản phẩm mới...
Vinamilk đặt mục tiêu cuối năm nay đạt doanh thu 1 tỷ USD, đứng trong top 50 công ty sữa có doanh thu cao nhất thế giới vào năm 2017 với 3 tỷ USD mỗi năm. Năm 2010, Vinamilk là doanh nghiệp Việt duy nhất lọt vào danh sách 200 doanh nghiệp tốt nhất tại khu vực châu Á do Tạp chí Forbes Asia bình chọn.
Theo thời gian, sự đam mê thay thế cho những bỡ ngỡ, thậm chí hoài nghi về chọn lựa ngành chế biến sữa khi còn là sinh viên. Tới nay, 90% ý tưởng mới của Vinamilk xuất phát từ chính "thuyền trưởng" Mai Kiều Liên, dựa trên sự quan sát nhu cầu thị hiếu của người tiêu dùng và sở thích tìm tòi thêm những hương vị mới lạ. Lạc quan khi cho rằng không khó khăn nào không thể vượt qua, mà chính những trải nghiệm này sẽ giúp bản thân dày dạn kinh nghiệm ứng chiến, bà Mai Kiều Liên luôn tâm niệm phải tìm ra mắt xích nào đang có vấn đề trong tổng thể, từ đó chỉ việc giải quyết nó.
|
|
|
0_1309510770_vn.jpg
Năm 1975, cha và mẹ của Chinh E.Chu sang Mỹ cùng 6 người con, với vốn liếng chỉ vài trăm USD. Giờ đây, ông đã là Giám đốc Quản trị Tài sản của Tập đoàn Blackstone, với những khoản đầu tư từ 250 triệu đến 1,5 tỷ USD. Ở tuổi 44, ông Chính Chu có tổng tài sản hơn 1 tỉ USD. Giới kinh doanh người Việt sống tại Mỹ đánh giá ông là người thành công nổi bật nhất trong cộng đồng.
Phất lên từ phố Wall
Năm 2005, tập đoàn tài chính tư nhân Mỹ, Blackstone, đã mua tập đoàn hóa chất Celanese với tổng trị giá 3,8 tỉ USD. Người “đạo diễn” thành công vụ mua bán này là Chính Chu (Chinh E.Chu), một tỉ phú người Mỹ gốc Việt.
Chính Chu kể, khi còn đi học, ông không bao giờ nghĩ mình có thể tham gia vào lĩnh vực tài chính ở Phố Wall. Đối với ông, bước chân vào Phố Wall phải là những cá nhân xuất sắc, được đào tạo căn bản về quản trị tài chính trong những trường đại học tên tuổi như Harvard, Yale…”Tôi không có được may mắn đó. Tôi đã học tại một trường đại học của Nhà nước, Buffalo ở New York”, ông tâm sự.
Cũng chính vì điều này mà ông gặp không ít khó khăn khi xin việc. “Tôi nộp 15 bộ hồ sơ xin việc vào các công ty ở Phố Wall và nhận được 15 thư từ chối rất lịch sự”, ông nhớ lại. Tuy nhiên, chính sự khó khăn này càng thúc đẩy ông quyết tâm theo đuổi nghề. “Nó khiến tôi thấy hứng thú hơn - Ông nói và kết luận - Trong cuộc sống, bạn cần có tính kiên trì để đạt được mục tiêu của mình”.
Và chính những cơ hội trong cuộc đời đã đưa ông tiếp cận lĩnh vực này. Tuy nhiên, đối với Chính Chu, cơ hội thôi là chưa đủ. “ Chu có khả năng phân tích sâu sắc và nhạy bén về tài chính, lĩnh vực mà để thành công, đòi hỏi phải là người giỏi, có tài nổi trội”, James Barlett, Tập đoàn Teletech, nhận xét thêm.
Năm 2008, Chính Chu đã mua căn hộ tầng 89 và một nửa tầng 90 của toàn tháp TrumpWorldTower với giá 34,5 triệu USD. Không những vậy ông còn chi thêm 5 triệu USD để mua phần không gian trên nóc tòa tháp Bất động sản đó của ông Chu gồm 34 phòng, với 12 phòng ngủ, và 16 phòng tắm. Đây là tòa tháp nổi tiếng của tỷ phú bất động sản Donald Trump vì khách hàng của các căn hộ đều là những nhân vật giàu có, tiếng tăm.Thương vụ này khiến cho tên tuổi Chính Chu thêm nổi tiếng mặc dù ông là người không hề thích khoa trương.
Bí quyết thành công
Giới kinh doanh người Việt sống tại Mỹ đánh giá ông là người thành công nổi bật nhất trong cộng đồng. Nhưng điều ít ai biết là năm 1975, cha và mẹ của Chính Chu sang Mỹ cùng 6 người con, với vốn liếng chỉ vài trăm USD. Cuộc sống vô cùng khó khăn nhưng cả gia đình đều quyết tâm là phải nỗ lực để thành công.
Vừa đi học, Chính Chu vừa đi bán sách lẻ giao đến tận nhà. Nhờ trải nghiệm đó cùng những thành công của ngày hôm nay, ông cho mình là người may mắn và ông không quên những mảnh đời bất hạnh, kém may mắn xung quanh mình. Gia đình ông hiện có 2 quỹ từ thiện: Vietnam Relief Effort và Ha Phuong Foundation.
Quỹ Vietnam Relief Effort do ông và một người chị tên Kathy Chu lập nên. Từ ngày thành lập đến nay, Quỹ chuyên xây trường, cấp học bổng, chăm sóc sức khỏe cho trẻ em nghèo ở nông thôn Việt Nam. Quỹ từ thiện thứ hai do vợ ông thành lập. Vợ ông nói, quỹ này nhằm giúp những người nghèo khổ, người có năng khiếu nghệ thuật nhưng không có cơ hội và điều kiện tài chính để thực hiện ước mơ của họ.
Bận rộn trong công việc kinh doanh, nhưng với những hoạt động từ thiện, Chính Chu luôn cùng người vợ của mình chủ động tổ chức và điều hành. Vợ của ông là nữ ca sĩ Hà Phương (em út trong 3 chị em nổi tiếng làng ca nhạc trong nước và hải ngoại: Cẩm Ly, Minh Tuyết, Hà Phương).
Nói về người vợ của mình, Chính Chu cho biết, ông gặp Hà Phương khi vốn tiếng Việt của ông rất tệ, nên không thể hiểu được những gì cô ấy hát. Không phải vì yêu tiếng hát mà chính phẩm chất luôn giúp đỡ và chia sẻ với người khác của chị đã khiến ông rung động. “Làm việc và giúp đỡ người khác, đó là niềm đam mê và điểm chung khiến chúng tôi gặp nhau”, ông nói.
Về sự thành công của bản thân, ông cho biết, gia đình, cha mẹ chính là nền tảng giúp ông đạt được như ngày hôm nay. “Chúng tôi phải cảm ơn thế hệ đi trước là những người ca người mẹ, đã đến xứ người và nổ lực để thành công. Sự thành công của họ quan trọng hơn thành công của chúng tôi. Bởi họ đã mở ra con đường giúp chúng tôi, những người đi sau, dễ dàng hơn trên đường đi tới”, Chính Chu bày tỏ.
Khi nhận xét về người Việt Nam, ông cho biết, người Việt Nam có 3 đức tính đáng quý: chăm chỉ, nỗ lực và hy sinh. “Đó là 3 đức tính đã giúp tôi có được thành công ngày hôm nay”, ông kết luận. Đối với Chính Chu, sự thành công của thế hệ trước quan trọng hơn sự thành công của thế hệ ông. Họ đã mở cánh cửa để con đường đến thành công của ông được dễ dàng hơn |
|
0_1308709844_giamdoc.jpg
Trần Nhật Huy - một trong mười gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu 2010 có ước mơ thủa thơ ấu là trở thành nhà quân sự. Nhưng anh bị loại ngay tại vòng khám sức khỏe sơ tuyển với lí do mắt cận 4 diop.

Giám đốc Trần Nhật Huy
Sau đó Huy thi đỗ Đại học Bách Khoa Hà Nội. 9 năm sau tốt nghiệp, trở thành Giám đốc Công ty khí Cà Mau (thuộc Tổng Công ty Khí Việt Nam - Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam), đơn vị nộp ngân sách bằng nguồn thu của cả tỉnh Cà Mau. Anh hãy kể về hành trình của mình từ Hà Nội đến Cà Mau, nơi tận cùng đất nước? - Cùng năm đỗ Đại học Bách Khoa Hà Nội tôi "trúng thêm" 2 trường nữa là Đại học Giao thông Vận tải và Đại học Mỏ Địa chất. Bố đi xem điểm thấy tôi nằm trong tốp 100 thí sinh có điểm cao nhất Đại học Giao thông Vận tải, về nhà hỏi: Con chọn trường nào? Bách Khoa nhé. Tôi gật đầu. Năm 2002, tôi tốt nghiệp bằng giỏi khoa Hóa dầu, Đại học Bách Khoa Hà Nội. Một số thầy cô ngỏ ý muốn giữ tôi lại trường làm giảng viên nhưng thú thật là tôi muốn làm thực tế. Tôi thích áp dụng kiến thức của mình trong thực tiễn đồng thời rèn luyện mình trong cuộc sống. Tháng 9 năm 2002 Tổng công ty Khí Việt Nam tuyển dụng, tôi nộp đơn và trở thành kĩ sư vận hành Nhà máy khí Dinh Cố đóng tại TP Vũng Tàu. Hơn 2 năm sau (tháng 2 năm 2005) tôi trở thành trưởng ca vận hành máy. Nhà máy chia làm 4 ca, tôi nhận nhiệm vụ làm trưởng ca phụ trách 17 nhân viên. Năm 2006 Tổng công ty Khí Việt Nam chuẩn bị vận hành tuyến đường ống PM3 – Cà Mau thông báo tuyển phụ trách phòng kỹ thuật – sản xuất thuộc Xí nghiệp Khí Cà Mau, nay là Công ty Khí Cà Mau. Trong lúc nhiều người còn chần chừ, tôi tình nguyện nộp đơn xuống đó và được lựa chọn. Mấy tháng sau đó trở thành trưởng phòng kỹ thuật sản xuất của Xí nghiệp Khí Cà Mau. Tháng 3 năm 2008 là Phó Giám đốc Công ty Khí Cà Mau và hiện nay là Giám đốc công ty.

Trần Nhật Huy (giữa) chỉ đạo trên công trường
Bố mẹ anh có làm ngành, nghề gì liên quan đến lĩnh vực khí hoặc dầu khí? - Bố tôi khi còn sống là giảng viên Đại học Thể dục Thể thao, sau đó công tác trong các đơn vị của Ủy Ban TDTT. Bố mất năm 2003 khi đó tôi mới ra trường và đi làm được 4 tháng. Tôi lớn lên ở thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định. Mẹ không đi làm ở cơ quan nào cả. Mẹ bán hàng ở chợ Rồng Nam Định kiếm thêm tiền nuôi hai anh em ăn học. Ước mơ của anh khi còn học phổ thông là gì? - Thửa nhỏ (cấp 1, 2) tôi đọc nhiều truyện lịch sử, ước mơ lớn lên sẽ trở thành một vị đại tướng/nguyên soái nào đó. Học xong cấp 3, tôi cũng có nộp đơn thi Học viện An ninh và Học viện Quân sự, nhưng vì mắt cận 4 điốp nên không qua vòng khám sức khỏe sơ tuyển. Bố mẹ anh thì mong muốn con vào trường nào? - Bố mẹ tôi vốn là người rất tôn trọng ý kiến và sở thích của con. Bố mẹ chẳng bao giờ ép thi vào trường nào. "Mày thích học trường nào là tùy".

Trong những buổi họp...
Anh đã bao giờ làm cán bộ Đoàn chưa? - Tôi chưa từng làm cán bộ Đoàn, nhưng luôn là Đoàn viên ưu tú. Nhưng khi làm quản lý rất quan tâm đến thanh niên. Lý do vì sao vậy? Những người trẻ thường nhiệt huyết và họ luôn là những người mang lại cho anh năng suất, sáng kiến cải tiến kỹ thuật?. - Tôi cho rằng thanh niên là những người trẻ luôn tràn đầy sinh khí, nhiệt huyết, khả năng tiếp cận vấn đề nhanh. Thanh niên như những tờ giấy trắng chúng ta vẽ lên đó cái gì, ta sẽ nhận lại được cái đó. Nếu được đào tạo tốt và làm việc trong một môi trường chuyên nghiệp thì họ sẽ phát triển rất nhanh. Còn người lớn tuổi thì muốn vẽ lên phải tẩy cái cũ đi đã... (cười). Anh cho rằng muốn vẽ lên tờ giấy trắng đó thật nhiều điều tốt, phải làm thế nào? - Luôn tạo cho họ sự tâm huyết với công việc. Phải làm cho thanh niên máu lửa, đam mê trong công việc và luôn có tinh thần trách nhiệm với tập thể. Tuổi trẻ cần dám dấn thân, chưa nên toan tính thiệt hơn... Trước khi anh tình nguyện xuống Cà Mau có ngăn cản hoặc nói, tại sao anh lại làm như vậy? - Nhiều người hỏi tại sao?. Tất cả bạn bè và cả mẹ tôi cũng không đồng ý. Nhưng tôi nghĩ chỗ nào có khó khăn, thử thách, chỗ đó có cơ hội và tôi lên đường. Vì sao người ta gọi anh là "Huy nghìn tỉ"? - Có lẽ lý do thứ nhất do chỉ tiêu tài chính Công ty tôi rất lớn so với nguồn thu ngân sách của tỉnh Cà Mau. Doanh thu của Công ty Khí Cà Mau năm 2010 là 7.024 tỉ. Chúng tôi nộp ngân sách 615 tỉ. Cả tỉnh Cà Mau năm 2010 thu được khoảng 2.460 tỉ, như vậy Tổng công ty Khí đóng góp gần 30% số thu của cả tỉnh.

...và với đối tác
Còn lý do thứ hai?
- Từ ngày ra trường bản thân tôi cùng các đồng nghiệp trực tiếp làm 15 sáng kiến cải tiến kỹ thuật. Tôi rất thích làm kĩ thuật, cho tới khi trở thành Phó Giám đốc vẫn kiêm Trưởng phòng kỹ thuật (do đa số cán bộ kỹ thuật được tuyển mới cần có thời gian để đào tạo và cọ xát thực tiễn) . Sáng kiến đầu tiên “Gia nhiệt bên trong và sử dụng khí Sale Gas thổi sạch các turbine truyền nhiệt của thiết bị trao đổi nhiệt E-01 - Nhà máy Chế biến khí Dinh Cố” được đưa vào sử dụng năm 2005, khi đó tôi 25 tuổi làm lợi 29 tỉ đồng. Năm 2006, tôi là đồng tác giả sáng kiến “Phục hồi, cải tiến và tái sử dụng thiết bị gia nhiệt tạm của dự án 2 - 3 triệu m3 khí Bà Rịa - Phú Mỹ phục vụ cấp khí cho Nhà máy Điện Cà Mau 1”. Sáng kiến này được thực hiện từ tháng 2/ 2007 tới tháng 12/2007 đã đẩy nhanh thời gian cấp khí cho nhà máy Điện Cà Mau 1 tới 7 tháng, tăng doanh thu cho Công ty 605 tỉ đồng, đem lại hiệu quả kinh tế 1.093 tỉ đồng (thay vì phải chạy dầu DO)... Ngay cả khi nắm giữ chức vụ Giám đốc, tôi vẫn luôn đam mê và rất quan tâm tới vấn đề tạo ra những sáng kiến, cải tiến kỹ thuật, tăng năng suất lao động. - Anh truyền ngọn lửa đó tới thanh niên như thế nào?. - Về các cuộc thi sáng kiến cải tiến kỹ thuật, Tổng công ty Khí Cà Mau vẫn luôn là đơn vị dẫn đầu trong Tổng công ty Khí Việt Nam. Trong hội thi sáng tạo Dầu khí lần thứ nhất (2010) của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia, chúng tôi cũng dành 1 giải nhất, 1 giải nhì... Anh có thể "bật mí" một chút về cuộc sống gia đình và người vợ của mình? - Bà xã cùng học với tôi tại Đại học Bách Khoa Hà Nội. Khi tôi đến Vũng Tàu, bà xã cùng vào nhưng lên TP Hồ Chí Minh làm việc & học tiếp bằng 2 Quản trị kinh doanh của Đại học Kinh tế TP.HCM. Cả 2 vợ chồng cùng xuống Cà Mau từ cuối năm 2006. Con gái tôi được 3 tuổi cũng khai sinh ở Cà Mau. Mẹ tôi vẫn ở Hà Nội, thỉnh thoảng bà vào thăm hai vợ chồng nhưng bà không ở lâu vì nói: Nơi này không có người già, toàn thanh niên buồn lắm!. Anh đã bao giờ thấy mình phải ân hận điều gì chưa?. Trong gia đình, anh thấy mình mang tính cách của cha nhiều hơn hay mẹ nhiều hơn?. - Tính tình tôi ảnh hưởng phần nhiều của bố. Khi tôi còn học phổ thông, mẹ chỉ chạy chợ nuôi con, bà không có nhiều thời gian và những lời nói to tát dạy con mình, nhưng tôi hiểu bà rất tin tưởng ở những bước đi của con cái. Tôi không có gì hối tiếc ngoài một chuyện có thể ở thời điểm đó không được như ý muốn. Hồi học cấp ba ở lớp Chuyên Hóa trường chuyên Lê Hồng Phong Nam Định, khi chọn đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia của Tỉnh Nam Định, đội tuyển có 8 người nhưng tôi đứng thứ 10. 8 người trong số đó đi thi, 6 người bạn cùng lớp đã đoạt giải và họ được tuyển thẳng đại học. Cuối năm lớp 12, trong lúc họ thảnh thơi, còn tôi phải ôn thi Đại học. Nhưng lúc đó tôi đã nghĩ, không sao, cuộc sống vẫn còn nhiều mục tiêu để phấn đầu, ai đó nói rằng “thất bại là mẹ thành công” và “mỗi lần ngã là một lần bớt dại, tuy hơi đau nhưng thêm hiểu cuộc đời”.
|
1129_1308215356_Vu-Minh-Chau-_3032_913_s.jpg
Giàu mà không chia sẻ là có tội Ông quan niệm, giàu mà không chia sẻ là có tội... Và với suy nghĩ ấy ông cho rằng mình là người giàu vì “Tôi là người biết chia sẻ”. Cậu bé bắt cua trở thành thợ kim hoàn Gia đình tôi bố mẹ là công nhân, nhà rất nghèo, lại đông anh em. Gia đình phải xoay xở buôn bán từ cái bánh mỳ đến que kem. Bản thân tôi năm 11 tuổi đã biết đi kiếm tiền để tự lực tiền học, tiền mua quần áo. Năm 15 tuổi đã là lao động chính của gia đình, ngoài giờ học thì đi chữa xe đạp, đi bắt tôm, cua cá để hỗ trợ gia đình. Mẹ tôi buôn bán nhỏ và trong quá trình đó có khi thanh toán bằng tiền, có khi thanh toán bằng vàng. Mẹ tôi rất có uy tín với khách hàng, nên có người nhờ bán vàng, có người nhờ mua vàng. Thế là tự nhiên trở thành một người buôn vàng, nhưng buôn bán trao tay thôi. Mẹ tôi thường giao cho tôi cầm những dây chuyền, lắc người ta bán cho mình, gửi đến các cửa hàng vàng. Tôi thường đi xe đạp 10 cây số từ thị trấn Văn Điển xuống trung tâm Hà Nội để đưa vàng cho thợ kim hoàn đánh nhẫn. Việc đi lại vất vả quá, trong khi tôi nhận thấy đánh một cái nhẫn chẳng khó gì. Tôi quyết tâm tự học để đánh nhẫn. Tôi ra phố Bạch Mai mua một bộ đồ nghề, ban đầu tập đánh với nhôm, đồng, sau khi thành thạo rồi thì đánh bằng vàng, lúc đầu méo mó, xấu xí nhưng rồi nhẫn cũng đẹp dần lên. Khi đó, tôi không thuê các ông thợ kim hoàn đánh nhẫn nữa, mà tự đánh. Tôi là người thợ vàng đầu tiên ở gia đình. Từ đó, hàng xóm láng giềng ai cần đánh nhẫn hay mua bán vàng lại nhờ tôi. Tôi tự nhiên trở thành người buôn bán nhỏ. Không bỏ tiền học nghề ngày nào, làm thế nào ông lại trở thành thợ phân kim vàng? Thời kỳ đó, vàng cốm đang nổi lên. Tôi lại mày mò tìm ra công nghệ phân kim vàng. Hồi đó đi học công nghệ này phải mất mấy cây vàng (thời đó đủ để mua một ngôi nhà ở Hà Nội). Tôi đi bộ đội về làm sao có tiền nên tôi mua sách hóa học, mua nhiều hóa chất và bình thí nghiệm. Tôi mày mò hơn 1 tháng trời mới thành công, “học phí” mất khoảng 4 -5 chỉ vàng. Sở dĩ như vậy vì ban đầu mình thất bại, đem vàng ra thí nghiệm bị tan ra thành nước không thu hồi được. Nhưng khi đã nắm được công nghệ phân kim vàng thì kiếm được nhiều tiền. Vì mình là con nhà nghèo nên “tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống”. Tôi cũng gặp khó khăn vì mình làm ăn thật thà quá, vàng phân kim ra bao giờ cũng đủ cân, đủ tuổi trong khi một số người khác phân kim vàng còn pha thêm đem bán thu lợi nhuận lớn. Năm 1987- 1988 làm vàng khó khăn quá, tôi lại chuyển sang đóng xe lam để bán. Sau khi đóng 2 năm có chút vốn, lại thuê địa điểm mở cửa hàng kinh doanh vàng với một người bạn ở phố Bạch Mai. Mở được mấy tháng, người ta thấy đông khách liền đòi lại nhà, tôi lại đi thuê cửa hàng mới. Giữ tín nhiệm hơn vàng Ông gửi gắm gì trong cái tên “Bảo Tín Minh Châu”? Khi làm hiệu vàng, Bảo Tín là tên mẹ tôi đặt. Ông ngoại tôi là nhà kinh doanh nổi tiếng và rất hay làm từ thiện khu vực Thường Tín. Mẹ tôi tiếp nối được truyền thống kinh doanh của ông ngoại với một tinh thần, một nguyên tắc xuyên suốt: Làm ăn bao giờ cũng phải giữ chữ Tín. Ban đầu tôi lấy tên là Bảo Tín. Đến năm 1995, nâng cấp thành Công ty Trách nhiệm hữu hạn Bảo Tín Minh Châu. Khi thấy tôi kinh doanh thành đạt, các em tôi cũng mở các tiệm vàng tiếp theo. Và tôi nảy ra sáng kiến: Phải có tên riêng, còn tên Bảo Tín là tên chung. Tôi là Bảo Tín Minh Châu, các em là Bảo Tín Thanh Vân, Bảo Tín Hồng Quân, Bảo Tín Hoàng Long… Nhưng trong căn phòng khách của ông, tôi thấy treo nhiều chữ Tâm, chữ Nhẫn mà không thấy ông treo chữ Tín? Ngay từ đầu tôi có phương châm kinh doanh giữ tín nhiệm hơn giữ vàng, điều đó đã thể hiện trong tất cả các hoạt động của Bảo Tín Minh Châu rồi. Chữ Tín tôi treo ở bên trong Tâm. Chữ Tín nó nằm trong chữ Tâm. Tôi nghĩ, giá trị cao quý nhất của con người là tình yêu thương. Mỗi chúng ta ai cũng cần người khác yêu thương mình. Chắc chắn chúng ta cũng đã vài lần ân hận vì chưa làm trọn tình yêu thương đối với những người thân. Đó cũng là trải nghiệm của bản thân tôi, nên trong phòng khách này, tôi treo dòng chữ mà mình tâm niệm: “Hãy yêu thương khi chưa muộn”. Phải chăng luôn giữ chữ Tín với khách hàng là bí quyết của Bảo Tín Minh Châu? Bí quyết quan trọng nhất là trọng chữ tín, giữ tín nhiệm hơn giữ vàng bởi vì vàng bạc là sản phẩm có giá trị cao, người dân tin mới mua. Nếu mình làm tốt, vàng đúng tuổi, đúng cân, chuẩn giá thì người ta tìm đến mình thôi. Đó là một điều rất đơn giản. Tôi là người phân kim vàng nhiều năm, hàng tôi nấu ra mẻ nào cũng đều tăm tắp, chất lượng cao, nên người dân rất thích mua. Ngay từ đầu, tôi đã đầu tư mua loại cân Thiên Bình, loại cân rất đắt tiền nhưng có độ chính xác rất cao. Cho nên khi mua hàng của Bảo Tín Minh Châu, khách đưa vào TPHCM hay ra nước ngoài cân lại bao giờ cũng đúng. Ngay từ khi mới khởi nghiệp tôi đã chú trọng đến tiêu chuẩn đo lường. Cân phải có độ chính xác tới phần nghìn. Ban đầu các hiệu vàng ở Hà Nội không niêm phong giá, khách hàng đến mua phải mặc cả. Nhưng tôi không thích điều đó, tôi thích kinh doanh phải “đánh bài ngửa, mở bài”. Sau khi tham khảo giá thị trường thì công bố luôn giá mua và giá bán. Bảo Tín Minh Châu là một trong những doanh nghiệp vàng bạc đầu tiên công khai giá mua - bán. Trong thời kỳ đầu làm ăn đúng đắn lại khó khăn, nhưng khi cơ chế thị trường bung ra thì làm ăn thật thà lại có cơ hội phát triển. Chính Nhà nước đã tạo điều kiện để chữ Tín lên ngôi. “Công thức” để thành ông chủ của ông là gì? Trước đây, tôi vừa là người quản lý, vừa giao dịch với khách hàng, vừa là thợ phân kim vàng. Dần dần, thấy đông khách quá, mình không làm xuể mới tuyển thêm người, ban đầu 1 người sau đó tăng lên 5 -7 người, sau đó là hàng chục người... Cho nên tôi có một công thức rất đơn giản để làm ông chủ: phải yêu nghề và làm việc tốt, làm việc tốt để có sản phẩm tốt, giá tốt, dịch vụ tốt thì mới có đông khách đến mua bán. Rồi phải xây dựng các cơ chế quản lý, tìm hiểu chính sách của Nhà nước, đảm bảo quyền lợi cho người lao động. Ông quan niệm thế nào là người giàu? Có lúc nào ông tự hỏi làm giàu để làm gì không? Tôi nghĩ nếu như cứ mải làm giàu mà không biết kiếm tiền để làm gì thì người ta sẽ biến mình thành một cái máy in tiền. Quan điểm của tôi là kiếm tiền để nâng cao chất lượng cuộc sống của bản thân và gia đình, để giúp đỡ người thân, cộng sự và làm từ thiện. Chia sẻ được với cộng đồng bao nhiêu, tôi cảm thấy vui bấy nhiêu. Tôi nghĩ đánh giá người giàu không nên đánh giá bằng số tiền họ kiếm được mà phải được tính bằng số tiền họ tiêu có ích cho xã hội. Số tiền tiêu đi một cách có văn hóa chứ không phải số tiền có được. Còn nếu giàu mà bo bo giữ lấy cho mình thì theo tôi người đó có tội. Tại sao tôi nói họ có tội? Anh vơ vét cho bản thân mà không chia sẻ cho người khác thì đó là có tội. Nếu hình dung cuộc sống như một cánh rừng, mỗi người đều săn bắn hái lượm trong đó. Mình nhanh tay, mình khoẻ hơn nên kiếm được một đống thực phẩm để đấy. Thậm chí để thối rữa ăn không hết. Trong khi đó, người khác nhặt nhạnh, kiếm không đủ ăn. Như thế là tội lỗi. Sao không chia cho những người yếu hơn, chậm hơn một ít? Tôi cho những người chia được nhiều là người giàu, số chia đi là số giàu. Nếu theo quan niệm đó, ông là người giàu? Đúng, vì tôi là người biết chia. Hàng ngày tôi cùng ăn cơm với nhân viên của mình, tôi ăn gì họ ăn nấy. Mỗi lúc đi đâu tôi chia bằng cách mua với giá cao sản phẩm của bà con nông dân. Mục đích của tôi: không giàu quá, chỉ giàu vừa vừa thôi. Tôi không muốn giàu hơn người khác, chỉ muốn giàu hơn những giai đoạn trước đây của mình. Có nhà, có xe, có tiền tiêu, bây giờ kiếm được bao nhiêu, tôi chia sẻ với mọi người. Tôi cảm thấy mình chia sẻ bao nhiêu thì công việc của mình càng tốt bấy nhiêu. Bởi vì mình chia không phải là mình mất. Mình giúp đỡ mọi người, mọi người sẽ giúp đỡ mình, mình ủng hộ cộng đồng, cộng đồng sẽ ủng hộ mình. Việt Nam đã gia nhập WTO, Bảo Tín Minh Châu sẽ có những chiến lược gì để cạnh tranh với các doanh nghiệp vàng bạc nước ngoài rất mạnh về tài chính và công nghệ? Tôi đang xây dựng một văn phòng vào loại hàng đầu về kinh doanh vàng bạc đá quý ở Việt Nam tại 127 Bùi Thị Xuân. Tất cả máy móc đều sản xuất năm 2007, nhập từ Italia. Chúng tôi cũng đang làm một sản phẩm vàng miếng tinh xảo nhất Việt Nam từ trước đến nay, hệ thống máy móc được đặt sản xuất lại Italia với công nghệ mới nhất, khung đúc được khắc bằng tia lade, tạo nên hình rồng nổi tới từng vảy rồng. Con rồng này được kết tinh từ ba thế hệ rồng Việt Nam, được chúng tôi thiết kế dựa trên ý kiến tham khảo của nhiều chuyên gia hàng đầu về rồng Việt Nam. Hà Nội chưa có sản phẩm vàng nào có hình rồng nổi cả trong khi sắp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Tất cả những tiêu chí trên con rồng đó đều mang tiêu chí quốc tế, quốc tế hóa các chỉ số để dễ dàng thâm nhập thị trường quốc tế. Hiện nay, Bảo Tín Minh Châu đã thắng vàng Hàn Quốc và Ý bằng công nghệ và nguyên liệu của họ. Những đồ trang sức bằng vàng bạc của quốc tế nếu như sản xuất cho thị trường Việt Nam mà không đổi mới công thức thì sẽ bị xuống màu. Vì khí hậu nóng ẩm, nên người Việt hay có mồ hôi muối, hay bị ốm sốt, sinh ra lượng lưu huỳnh. Điều này rất ít nhà công nghệ biết. Tôi biết nên điều chỉnh công thức pha chế, vì thế vàng Bảo Tín Minh Châu dùng bao lâu vẫn sáng bóng. Cái này tôi vẫn bí mật, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi “bật mí” vì sao vàng Bảo Tín Minh Châu sử dụng bao lâu mà vẫn sáng bóng.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1161_1308214832_Tran-Hoang-Phuong_3108_320_s.jpg
Mỹ phẩm Estée Lauder Việt Nam
Đối với thị trường mỹ phẩm, làm thế nào để người tiêu dùng nhận biết được thương hiệu và yêu mến nó không phải là điều dễ dàng ngay cả với những thương hiệu lớn. Vậy thì vì sao, trong thời gian không phải dài, Estée Lauder đã lọt vao top
những thương hiệu chiếm được thị phần lớn. Điều đó có được bởi vì hãng đã tìm ra con đường riêng cho mình và Phượng đã đóng góp không nhỏ trong đó. Gương mặt sáng của Este’e Lauder Bốn năm gắn bó, bắt đầu chỉ với vị trí chuyên viên trị liệu da, Phượng không ngừng học hỏi, nỗ lực và giờ đây cô đã trở thành một trong những chuyên gia hàng đầu về tư vấn, trang điểm và chăm sóc da của nhãn hàng Estée Lauder tại Việt Nam. Phượng cũng đồng thời là nhà quản lý hoạt động của tất cả các cửa hàng của hãng tại thị trường phía Nam hiện nay . Bà Celestine Sng - Giám đốc Truyền Thông và Huấn Luyện khu vực Đông Nam Á của nhãn hàng này, một chuyên gia trang điểm quốc tế lão luyện đánh giá, Phượng là một trong những chuyên gia trang điểm và là một nhà quản lý ưu tú của Estée Lauder. Tôi coi khó khăn như những cơ hội để học hỏi và phát triển Không phải ngẫu nhiên mà Phượng được nhìn nhận như vậy. Sử dụng lưu loát 3 ngoại ngữ: Anh, Trung, Pháp - Phượng dễ dàng giao tiếp và làm việc với khách hàng cũng như đối tác nước ngoài. Không ngừng cập nhật và học hỏi những xu hướng trang điểm mới của thế giới và áp dụng một cách sáng tạo cho từng khách hàng của mình - đó là tiêu chí mà Phượng luôn hết lòng đạt tới. Cô chính là niềm tự hào của nhãn hàng nổi tiếng này tại Việt Nam khi liên tục xuất hiện trên các phương tiện truyền thông đại chúng với tư cách người đại diện nhãn hàng Estée Lauder trong các chương trình tư vấn và thực hiện trang điểm theo xu hướng thời trang dành cho phái đẹp. Gần đây nhất, cô kết hợp với nhà tạo mẫu lừng danh Jonathan Yee trong chương trình giới thiệu xu hướng thời trang mới cho mùa xuân hè năm nay. Tay nghề về trang điểm của cô được nhà tạo mẫu Jonathan Yee - một nhà tạo mẫu nổi tiếng đến từ Hồng Kông - tin tưởng và đánh giá cao. Khó khăn = cơ hội Là nhà quản lý cao cấp chịu trách nhiệm trực tiếp quản lý hoạt động của hệ thống cửa hàng, quản lý doanh số và hàng hóa, củng cố và nâng cao hình ảnh thương hiệu, phát triển đội ngũ nhân viên và quan trọng nhất là đảm bảo đội ngũ nhân viên luôn cung cấp những điều tốt nhất đến tất cả khách hàng của hãng - những trách nhiệm có vẻ như quá nặng nề đối với người con gái nhỏ nhắn và còn trẻ như Phượng. Nhưng với cô, không có gì là không thể: “Có thể nói tôi chưa hề gặp bất kỳ khó khăn gì trong công việc bởi tôi coi khó khăn như những cơ hội để học hỏi và phát triển.” “Không ngừng học hỏi và chia sẻ kinh nghiệm cho nhân viên cấp dưới là cách mà Phượng vẫn đang làm hàng ngày. Cô luôn biết đặt sự phát triển của tập thể lên trên nên có thể nói đội ngũ Estée Lauder hiện nay là một trong những đội ngũ vững mạnh mà tôi tâm đắc nhất”. Bà Celestine Sng cho biết thêm. Làm việc không mệt mỏi và dành phần lớn thời gian cho công việc, cô là tấm gương để các nhân viên noi theo và học hỏi. Mỗi ngày qua, Phượng cùng tập thể nhân viên của mình vẫn đang nỗ lực để giúp mọi người hiểu và sử dụng đúng những sản phẩm làm đẹp cho bản thân cũng là để làm đẹp cho xã hội. Với sự phát triển và thay đổi nhanh chóng của các xu hướng trang điểm ngày nay, đây là một công việc không mấy dễ dàng bởi ít ai chịu chấp nhận sự thay đổi một khi chưa thực sự bị cuốn hút và tin tưởng nhưng Phượng đã chứng minh qua những gì mà cô đã đạt được đến hôm nay.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1168_1308214625_1.png
Từ một người gặp khó khăn trong việc tìm kiếm một công việc thích hợp đến làm chủ một công ty thẩm mỹ có quy mô hàng đầu trong nước, câu chuyện của Lê Thục Phương, Giám đốc Công ty TNHH Quốc tế Pamas không phảilà một phép màu của sự may mắn. Đó là câu chuyện thấm những giọt mồ hôi và nước mắt của một người phụ nữ luôn mang khát vọng làm đẹp cho mọi người, cho cuộc đời.
Năm 1995, Lê Thục Phương tốt nghiệp chuyên ngành Quản trị Kinh doanh - Đại học Kinh tế Quốc dân. Nhưng giọng chị có đôi chút ngậm ngùi khi nhắc đến những năm tháng đại học: “Thời đó, chúng tôi không có nhiều cuộc thi và cơ hội thể hiện bản thân như các bạn sinh viên bây giờ. Đầu những năm 90, đất nước mới mở cửa nên kinh tế chưa phát triển mạnh để ảnh hưởng nhiều đến sinh viên, do vậy hoạt động “kinh tế” duy nhất tôi có thể tham gia là những bài tập điều tra thị trường. Thực sự khi đó, tôi chưa tìm được cho mình niềm đam mê kinh doanh, cũng như chưa có ý nghĩ về chuyện trở thành một chủ doanh nghiệp”. Như hầu hết sinh viên sau khi ra trường, Lê Thục Phương cũng bắt đầu tìm kiếm công việc cho mình. Và nếu nói về chuyện “nhảy việc” thì “thành tích” của chị có thể được xếp vào hàng kỷ lục. Trong 7 năm, chị đã làm qua 6 công ty với nhiều công việc khác nhau. Khi mới ra trường, Lê Thục Phương được nhận ngay vào một công ty chuyên về tư vấn đầu tư. Sau đó, 2 lần chị thử tìm kiếm “chỗ đứng” trong đơn vị nhà nước, nhưng chỉ được mấy ngày chị lại phải “chui ra” vì cảm thấy không thể phù hợp. Khi đó, chị nghĩ môi trường công ty nước ngoài có thể phù hợp với mình nên đã xin vào làm cho một công ty may mặc khá lớn của Nhật. Chị nhớ lại: “Công việc đó giúp ích cho tôi rất nhiều trong quản lý và sắp xếp công việc cho công ty mình sau này”. Nhưng rồi, đợt khủng hoảng kinh tế ở Nhật Bản đã khiến công ty đó bị phá sản. Lê Thục Phương tiếp tục chuyển sang làm cho Tập đoàn Kuok Oils & Grains Pte Ltd của Singapore với vị trí quản lý văn phòng. Chị đã tham gia trong quá trình đưa thương hiệu Dầu ăn Neptune phổ biến ở Việt Nam. Cuối cùng, Lê Thục Phương chuyển về làm Trưởng phòng Marketing Công ty Phần mềm và truyền thông VASC. Vị trí quản lý tại một công ty lớn của Việt Nam lúc bấy giờ tưởng như đã là nơi dừng chân lý tưởng cho một người phụ nữ đã có gia đình. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, chị nhận ra rằng đó chưa thực sự là những gì mình đam mê và mong muốn. Năm 2001, một quyết định hết sức bất ngờ được chị đưa ra: tự thành lập Công ty Đại Tây Dương, chuyên phân phối mỹ phẩm chuyên dụng cho thẩm mỹ viện. Từ bỏ một vị trí tốt với mức thu nhập cao để bắt đầu lao vào một lĩnh vực hoàn toàn mới thực sự là một quyết định liều lĩnh. Chị tâm sự: “Tôi đã phải khóc 3 đêm liền ông xã mới quyết định cho làm, bởi anh nghĩ tôi quá mạo hiểm. Khi đó tôi gom tất cả số tiền dành dụm của hai vợ chồng được 72 triệu để mở công ty. Giai đoạn mới bắt đầu làm tôi gặp rất nhiều khó khăn, đã có lúc trong nhà chỉ còn hơn triệu đồng để trang trải cho tất cả mọi khoản, nguy cơ thua lỗ luôn đe dọa thường trực. Cho đến bây giờ, ông xã tôi vẫn nói tôi là kẻ uống “thuốc liều” quá mức cần uống”. Thời điểm năm 2002, thị trường chăm sóc sắc đẹp Việt Nam chưa phát triển, các cơ sở chỉ đếm trên đầu ngón tay. Những cơ sở đó rất nhỏ bé, đơn giản và gần như chỉ là dịch vụ massage thư giãn. Trong khi đó, kinh tế đất nước ngày càng phát triển và thu nhập ngày càng cao đã góp phần tăng nhu cầu chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp của người dân. Nhận thấy rằng đó là một thị trường đầy tiềm năng và cần phải có điểm khác biệt trong dịch vụ mới có thể khai thác được thị trường đó, chị quyết định chọn dịch vụ có tính chất điều trị là trị liệu thẩm mỹ kết hợp công nghệ cao, đồng thời cam kết hiệu quả mang lại cho khách hàng. Trước khi thành lập công ty, Lê Thục Phương quyết định đi nước ngoài để học hỏi, tham khảo mô hình hoạt động và công nghệ của một công ty làm đẹp đúng nghĩa. Việc đến tận nơi để tìm hiểu về cách làm, xu hướng… rất có ích cho việc tìm ra hướng đi và xây dựng mô hình doanh nghiệp của mình. Từ đó, chị xem xét đâu là mô hình phù hợp với thị trường và thể chất con người Việt Nam để áp dụng. Những đánh giá, phân tích thị trường đó đã giúp Lê Thục Phương có thêm cơ sở vững chắc và quyết tâm để mở Công ty TNHH quốc tế Pamas với cái tên thường gọi là Pamas Health & Beauty. Được thành lập năm 2002, Pamas Health & Beauty (gọi tắt là Pamas) đánh dấu một bước đột phá mới trong ngành thẩm mỹ. Lần đầu tiên người tiêu dùng Việt Nam được biết đến một mô hình làm đẹp mới, đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa thẩm mỹ và y tế hay còn gọi là đặc trị thẩm mỹ công nghệ cao.
“Khó khăn lớn nhất là trình độ và nhận thức của con người”
Thực sự, nếu không có quyết tâm, niềm đam mê và dám chấp nhận rủi ro thì Lê Thục Phương không thể có thành công như ngày hôm nay. Nó không chỉ là vấn đề làm thế nào mang được về nhiều lợi nhuận cho bản thân, mà còn có trách nhiệm lo cho cả một tập thể nhân viên, gộp với những trách nhiệm và công việc của một người phụ nữ đã có gia đình. Chị nói: “Tôi thấy mình có niềm đam mê lớn và cảm thấy như là mình có duyên với lĩnh vực này. Nó cho tôi một sự hứng khởi tìm tòi không bao giờ dứt, nhờ vậy mà tôi có thể đủ bình tĩnh khi gặp khó khăn”. Vấn đề khó khăn đầu tiên chính là nguồn nhân lực cho ngành thẩm mỹ công nghệ cao ở Việt Nam chưa đủ để đáp ứng yêu cầu. Vào thời điểm năm 2002, ở Việt Nam hoàn toàn chưa có một trường dạy nghề thẩm mỹ nào. Tuy đã có một số cơ sở kết hợp cả dịch vụ và đào tạo nhưng chất lượng chưa cao. Cho đến năm 2007, trường Đại học dân lập Hồng Bàng thành phố Hồ Chí Minh mới có một khoa chuyên về Spa nhưng chưa đủ thời gian để thẩm định chất lượng nhân lực. Chị cho biết: “Điều đó đòi hỏi tôi phải nỗ lực gấp 2-3 lần so với những người khác. Vì thông thường, nếu kinh doanh một ngành nghề mà thị trường nhân lực có sẵn thì mọi sự sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Còn tôi phải đào tạo nhân viên của mình từ những bước cơ bản nhất”. Chính vì vậy, Lê Thục Phương chọn giải pháp mời chuyên gia nước ngoài về đào tạo trực tiếp cho nhân viên. Vì ở nước ngoài, ngành thẩm mỹ trị liệu đã có từ thế kỷ 17. Mấy trăm năm lịch sử đã giúp họ xây dựng hệ thống quy định và giáo dục bài bản để cung cấp đầu vào cho các trung tâm thẩm mỹ. Bản thân chị cũng tham gia rất nhiều các khóa học của các trung tâm đào tạo nổi tiếng thế giới rồi về dạy lại cho nhân viên của mình. Chị là người Việt Nam đầu tiên được nhận bằng Diploma cho trị liệu tinh dầu do Liên đoàn trị liệu Tinh dầu Quốc Tế tại Anh cấp. Ngoài ra, chị còn tham gia gần 10 khóa học nâng cao trong điều trị thẩm mỹ, bao gồm: trị liệu IPL, trị liệu siêu mài mòn, trị liệu Laser, và 3 khóa học tại Úc do Học viện trị liệu Thẩm mỹ Úc tại Sydney tổ chức. Đặc biệt chị là người Việt Nam đầu tiên tham dự khóa đào tạo về tăng cân và giảm cân bằng thực phẩm tại Việt Nam.
Một điều ngạc nhiên là Pamas Health & Beauty không chọn phẫu thuật thẩm mỹ làm dịch vụ thế mạnh của mình, vì Lê Thục Phương không ủng hộ việc dùng dao kéo trên cơ thể con người để làm đẹp. Chị quan niệm rằng con người cha mẹ sinh ra ai cũng có nét đẹp riêng của mình, việc của thẩm mỹ chính là làm vẻ đẹp đó tỏa sáng một cách tự nhiên và chỉ ra cách khôi phục khả năng tự làm lành để cơ thể hồi sinh. Nếu dùng đến giải phẫu ta chỉ có thể cắt bỏ phần “có vấn đề” nhưng không có cách nào để ngăn ngừa nó quay trở lại. Kinh doanh trong lĩnh vực có khá nhiều tai tiếng, chị cho rằng để giảm thiểu nguy cơ rủi ro cho khách hàng và bảo vệ uy tín của doanh nghiệp thì cần đề cao tính trung thực và sự hiệu quả. Chị khẳng định: “Quan điểm của tôi cái nào mình làm được tốt thì mới làm, còn cái nào cảm thấy làm không tốt thì nên từ chối ngay từ đầu. Có những trường hợp, mình cảm thấy khách hàng yêu cầu quá cao, không thực tế với vấn đề mà cơ thể khách hàng gặp phải thì cần phân tích cho họ hiểu và điều chỉnh mong muốn của khách hàng cho phù hợp. Điều cần nhất là phải nói rõ cho người ta biết mình làm được cái gì và không làm được cái gì, bởi tôi không phải là người chỉ biết kinh doanh lời hứa. Cái tôi đề cao chính là hiệu quả cuối cùng dành cho khách hàng của mình”. Chị cho biết thêm: “Khó khăn lớn nhất của tôi chính là trình độ và nhận thức của con người. Không chỉ là việc làm thay đổi nhận thức của những người xung quanh là nhân viên và khách hàng mà cuộc cách mạng lớn nhất chính là thay đổi nhận thức của chính bản thân tôi. Nếu như tôi bảo thủ, nhất quyết cho rằng những cái mình làm là đúng và không chịu nhìn nhận mọi việc dưới nhiều góc độ khác nhau thì rất có thể sự nghiệp kinh doanh của tôi sẽ chấm hết”. “Mới đầu nhiều khách hàng nghĩ rằng, trung tâm thẩm mỹ như có cây đũa thần, chỉ cần vung lên là đem lại sắc đẹp, và họ chỉ biết “quẳng” tiền để nhận lấy kết quả. Cái khó là làm thế nào để khách hàng hiểu sinh hoạt thiếu điều độ hàng ngày ảnh hưởng rất lớn đến sắc đẹp và sức khỏe, từ đó có ý thức thay đổi lối sống...Vì thế, trình độ kiến thức của người điều trị viên và tư vấn viên phải thật tốt để có thể dự kiến được phác đồ điều trị và tránh được rủi ro. Nhân viên của tôi phải là người hiểu rõ nhất về đặc trị thẩm mỹ và biết phải làm thế nào cho đúng. Tôi không để nhân viên không có trình độ điều trị cho khách hàng”. 5 năm - 11.000 khách hàng
Lê Thục Phương chia sẻ: “Khách hàng đến với tôi là những người có vấn đề về sức khỏe và sắc đẹp. Tôi không câu nệ chuyện họ giàu hay nghèo, họ “sành điệu” hay “bình dân”. Họ đã tìm đến với tôi thì tôi sẽ dành hết sức mình giúp họ khôi phục và duy trì kết quả”. Nhờ vậy mà sau 5 năm hoạt động, Pamas đã có hơn 11.000 khách hàng. Trong đó có những khách hàng đã gắn bó với Pamas ngay từ những ngày đầu mới thành lập. Chị tâm sự: “Đấy là điều giúp tôi cảm thấy mình đã thành công. Doanh thu của tôi có thể tăng 30-50% mỗi năm nhưng sự trung thành, tín nhiệm của khách hàng là điều ghi nhận lớn hơn cả những lợi nhuận mang lại”. Quan điểm của Lê Thục Phương khi xây dựng thương hiệu Pamas là làm marketing dựa trên chính những hiệu quả thực sự mình đã đem lại được cho khách hàng. Do vậy mà có đến hơn 30% khách hàng đến với Pamas nhờ truyền miệng. Chủ động chọn hướng đi khác biệt so với các trung tâm chăm sóc sắc đẹp khác ngay cả trên thế giơi, vì ở đây kết hợp 3 dòng công nghệ hiện đại nhất. Đó là sự kết hợp giữa trị liệu tinh dầu, trị liệu phục hồi chức năng, trị liệu dinh dưỡng cùng những loại máy móc hiện đại và an toàn vào bậc nhất. Ngoài ra còn có phương pháp điều chỉnh tâm lý. Chị cho rằng phải biết tinh thần người ta như thế nào, tâm hồn người ta ra sao...thì mới điều trị hiệu quả và đảm bảo tuyệt đối an toàn được. Pamas có một phòng xét nghiệm với sự hợp tác của các bác sĩ nổi tiếng, bởi mọi quy trình điều trị tối ưu không chỉ là loại bỏ những vấn đề thẩm mỹ bên ngoài mà còn giải quyết cả căn nguyên gây ra vấn đề đó. “Chúng tôi phải thử nghiệm hơn cho 110 -120 loại thực phẩm để có thể biết được loại thực phẩm nào tương thích với cơ thể, loại thực phẩm nào sẽ phá hủy tế bào bạch cầu và hồng cầu trong máu của mỗi người, từ đó có một chế độ ăn uống tái tạo cơ thể tốt nhất. Cộng với những xét nghiệm và kiến thức tiền sử bệnh tật của khách hàng, chúng tôi sẽ tư vấn cách sử dụng thực phẩm phù hợp. Những đối tác nước ngoài đến tham quan nhận xét rằng chưa thấy một mô hình nào hiện đại như ở đây”. Lê Thục Phương hoàn toàn tự tin khi khẳng định Pamas không có đối thủ cạnh tranh trực tiếp ở thị trường Việt Nam. Không chỉ vì khách hàng, mà đối với nhân viên công ty, Pamas cũng có một điểm đặc biệt hơn so với các trung tâm khác là chương trình lợi ích dành cho nhân viên trung thành. Mỗi nhân viên làm việc ở Pamas ngoài bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội... thì họ còn có thêm bảo hiểm dành cho nhân viên trung thành. Giá trị bảo hiểm này có thể lên tới 100 triệu VND. Chính vì vậy, không chỉ hài lòng về môi trường làm việc mà nhân viên Pamas rất yên tâm để cống hiến hết sức mình cho công ty. Sự tâm huyết, nhiệt tình, đam mê với công việc và lòng yêu thương con người của Lê Thục Phương đã lan tỏa, truyền cho cả một tập thể. Chị khẳng định: “Nếu như nhân viên không nhìn thấy được giá trị tinh thần trong công việc mà họ chỉ đến với bạn vì tiền thôi thì không bao giờ bạn giữ được chân họ”.
Trong 5 năm, Lê Thục Phương đã xây dựng Pamas trở thành thương hiệu hàng đầu trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp của Việt Nam. Trụ sở cao 8 tầng với hơn 30 phòng dịch vụ riêng biệt, 95 nhân viên và có hơn 11.000 khách hàng. Trong những năm tới, Lê Thục Phương chủ động phát triển mô hình Pamas theo chiều rộng. Chị muốn nhân rộng mô hình này. Cụ thể là trong năm 2008, chị là sẽ mở thêm cơ sở 2 tại thành phố Hồ Chí Minh và tăng số lượng nhân viên lên 130 người. Ngoài ra, Pamas sẽ đào tạo nhân lực để chia sẻ kiến thức cho nhiều đồng nghiệp với hy vọng góp phần thúc đẩy sự phát triển của ngành thẩm mỹ, chăm sóc sắc đẹp ở nước ta. Với những bước phát triển mạnh mẽ, Pamas vinh dự được trao tặng các giải thưởng lớn về chất lượng sản phẩm và dịch vụ: Cúp Vàng Thương hiệu Việt, Cúp Vàng chất lượng hội nhập WTO do Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam và Mạng Thương hiệu Việt trao tặng; Cúp Hoa Mai Vàng do Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam tổ chức nhằm tôn vinh các nữ doanh nhân thành đạt và các đơn vị đạt thành tích xuất sắc trong hoạt động kinh tế thời kỳ đất nước đổi mới và hội nhập; Cúp vàng Văn hóa Doanh nhân do Trung tâm Văn hóa Doanh nhân trao tặng nhằm tôn vinh những doanh nhân hội đủ Tâm - Tài - Trí - Dũng trong sự nghiệp kinh doanh thời kỳ đổi mới; Cúp Tin & Dùng do Thời báo Kinh tế, Tạp chí Tư vấn Tiêu & Dùng và báo điện tử www.economy.com.vn trao tặng thông qua cuộc khảo sát ý kiến của gần 50.000 bạn đọc và người tiêu dùng. Pamas - Nền tảng là gia đình Lê Thục Phương tâm sự: “Hầu hết các giải thưởng của tôi là do khách hàng bình chọn. Những giải thưởng đó là sự ghi nhận có hình thù cho những cố gắng không mệt mỏi của tôi trong 5 năm qua. Nhưng đối với tôi, giải thưởng lớn hơn, quí giá hơn chính là sự ghi nhận trong tấm lòng của khách hàng. Giải thưởng vật chất chỉ hiện hữu trong thời gian ngắn ngủi, còn nếu bạn được nhận giải thưởng từ chính các khách hàng thì họ sẽ theo bạn đến trọn đời. Nhưng điều khiến tôi hài lòng nhất chính là đã có một gia đình hạnh phúc, đã sinh ra và nuôi dạy tốt 3 đứa con”. Giải thích về ý nghĩa của thương hiệu Pamas, Lê Thục Phương cho biết: “P là Phương - tên của tôi, M là Minh - tên ông xã, A là An - tên con gái, A là Anh - tên con trai, còn S là biểu tượng cho sự đông đủ của một gia đình. Cái tên này do chính ông xã chọn. Và tôi cũng cố gắng để xây dựng Pamas thành nơi để mỗi nhân viên có thể cảm nhận rằng đây là mái nhà chung cho họ”.
Có lẽ nhờ vậy mà Lê Thục Phương có một đội ngũ nhân viên hơn 90 người rất trung thành. Điều chị cần ở một nhân viên chính là sự đam mê, trung thực và nhất là có một tinh thần học tập, cầu tiến. Chị còn thành lập một phòng đào tạo để tổ chức các khóa học dành riêng cho nhân viên học. Đối với chị, giây phút hạnh phúc nhất chính là lúc gạt bỏ những lo lắng công việc để vào bếp nấu cho những người thân yêu của mình một bữa cơm ngon, hay đưa bọn trẻ đi chơi, đi xem phim. Làm một doanh nhân đã rất nhiều vất vả, làm một nữ doanh nhân còn vất vả gấp nhiều lần. Làm thế nào để vừa làm tốt thiên chức của một người phụ nữ mà vừa làm cho công ty phát triển?. Chị cho rằng: “Phải cân đối và có cách tổ chức sắp xếp. Và mình cũng phải chủ động để đi tìm hạnh phúc cho mình, chứ không phải chỉ biết yêu cầu gia đình phải thế nọ thế kia. Cả gia đình và sự nghiệp đều quan trọng, nếu đem ra để cân đo và lựa chọn thì chỉ đánh mất cả hai một cách nhanh hơn thôi. Tôi cho rằng nếu biết đối xử công bằng trên cơ sở yêu thương, trân trọng thực sự thì bạn sẽ có cả gia đình và sự nghiệp. Đối với một con người, còn điều gì hạnh phúc hơn thế”.
Phương Diệp - Hữu Thọ |
1126_1308215535_dang-Le-Nguyen-Vu-_3029_919_s.jpg
Giấc mơ từ làng quê nghèo Hồi ức về những ngày tháng khởi nghiệp đầy lận đận và gian khó của ông Đặng Lê Nguyên Vũ, Giám đốc Công ty Cà phê Trung Nguyên. "Tôi có thể nói không sợ quá lời rằng sự xuất hiện của Trung Nguyên đã mang lại một không khí thưởng thức cà phê mới tại Việt Nam,và ở nhiều nơi trên thế giới giờ đây nói đến cà phê Việt Nam là người ta đều biết tới thương hiệu Trung Nguyên". Tuổi thơ thời đi học của tôi là cảnh lội bộ trên con đường đất đỏ dài 15km trong suốt chín năm, ngày nắng cũng như mưa. Niềm vui trên con đường dài đến trường và về nhà là khi đi ngang qua trạm thuế vụ, thỉnh thoảng có được quả chuối chín hoặc vài củ khoai lang ăn sống của những người buôn bán tốt bụng cho. Vui nhất là khi có thể quá giang phía sau chiếc xe chở gạch về nhà khi đôi chân đã muốn quị vì lội bộ. Năm tôi vào lớp 10, gia đình mua cho chiếc xe đạp cũ để lên Buôn Ma Thuột đi học. Năm 1990, tôi thi đậu Đại học Y khoa Tây nguyên; từ xã Madrăk hẻo lánh, mẹ tôi phải bán đi nhiều tạ lúa và nhiều thứ khác trong nhà để tôi lên Buôn Ma Thuột nhập học. Những ngày học ở trường y, lúc nào tôi cũng trăn trở về công việc và cuộc sống của người thầy thuốc. Càng học lên, điều đó càng bứt rứt trong lòng tôi. Muốn có cuộc sống khấm khá hơn, phần nhiều những người học y chúng tôi đã quên lời thề Hippocrate. Xót xa quá! Và với tôi, cách tốt nhất không vi phạm lời thề là... bỏ nó luôn, làm việc khác. Nhưng làm gì đây? Làm gì ở tuổi 22 tôi chưa biết được. Nhưng luôn thiêu đốt tôi là phải làm được điều gì đó để đổi đời, không thể nghèo mãi được. Mẹ tôi lam lũ quanh năm đầu tắt mặt tối, suốt ngày mặt người lẫn trong ruộng rau lang, chiếc nón cũ hiếm khi rời khỏi đầu. Tôi luôn hình dung lại được cảnh mẹ tôi nặng nhọc bưng từng chồng gạch, hay tất tả chạy ra ruộng rau lang hái đọt non đem bán kiếm miếng ăn cho cả nhà. Mẹ tôi nghĩ cuộc sống nghèo khổ của gia đình chúng tôi là số mệnh ở trời. Mỗi lần tôi về thăm nhà thì mẹ tôi vừa vui vừa lo. Vui vì có con trai về thăm nhà và lo vì khi tôi rời nhà, bà cụ phải chạy vạy một hai trăm ngàn cho tôi làm lộ phí đến trường. Tôi không bao giờ quên được cái ngày tăm tối đó, khi bố tôi đổ bệnh nặng mà chạy vạy khắp trong dòng tộc không làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh! Tôi ở trọ tại Buôn Ma Thuột và làm công luôn cho nhà trọ này: làm cỏ, hái cà phê, đem cơm nước cho nhân công ở rẫy... Ngày còn bé ở làng, tôi đã thạo hết những việc này. “Đạp tung giường chiếu hẹp” Tôi luôn nghĩ về những người trồng cà phê, làm vườn lam lũ như bố mẹ tôi. Tôi biết cà phê rất có giá nhưng không biết vì sao người trồng cà phê lại rất nghèo. Nhưng người trồng cà phê vẫn nhẫn nại mỗi ngày cháy da trên nương rẫy, như mẹ tôi, không lời thở than. Tôi không chịu được vậy. Nghĩ tới sự cam chịu là huyết quản tôi sôi sùng sục. Miếng ăn lúc đó đối với tôi không quan trọng bằng suy nghĩ phải sống như thế nào. Mẹ tôi đã khóc gần như hết nước mắt khi tôi quyết định dứt áo ra đi. Nhiều bạn trong lớp bảo tôi... không bình thường, chỉ có ba người bạn có thể hiểu và chia sẻ được những điều tôi nghĩ – đó là không chấp nhận “ngủ trong giường chiếu hẹp, mơ những giấc mơ con”. Đám bạn vét hết tiền trong túi nhét cho tôi được gần 100.000 đồng. Tôi ra bến xe đi vào Sài Gòn với một mảnh giấy nhỏ ba tôi ghi tên người chú và địa chỉ nhà ở khu vực Tạ Thu Thâu. 6 giờ sáng, đến bến xe miền Đông, trong túi tôi còn đúng 20.000 đồng. Gọi một ly cà phê vỉa hè 2.000 đồng, tôi ngồi nhâm nhi và mở to mắt nhìn Sài Gòn cho biết. Thành phố to quá, ngoài sự tưởng tượng của tôi. Tôi có cảm giác mình đã bước sang một thế giới hoàn toàn khác... Quay lại giảng đường Đại học! Chú tôi người Đà Nẵng, vào sống ở Sài Gòn đã lâu. Tôi chưa từng gặp mặt ông và dĩ nhiên ông cũng không thể biết có một đứa cháu là tôi. Mãi đến trưa chú tôi vẫn chưa về. Mệt, đói và buồn ngủ khủng khiếp. Tôi chỉ còn hơn 10.000 đồng, không thể phung phí được. Sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn tìm lại cái góc nhà nơi mình đã ngồi lần đầu tiên khi đặt chân đến Sài Gòn. May sao quá trưa thì có người bà con từ Đà Nẵng vào. Thím tôi báo vụ việc với người bà con và tôi được gọi vào nhà. Việc đầu tiên là đánh một giấc tới xế chiều. Mở mắt ra đã thấy chú tôi đợi sẵn. Hai chú cháu hàn huyên tâm sự. Tôi bày tỏ nỗi lòng của mình: một, quyết đi không trở lại; hai, việc gì cũng làm; ba, phải đổi đời. Tôi kể với chú những điều tôi nung nấu. Về chuyện nghèo là nhục. Về chuyện ba tôi bệnh mà cả dòng tộc không thể đào đâu ra đủ 2 triệu đồng… Chú tôi nghe tất cả nhưng rồi “gút”: “Tất cả những điều cháu nung nấu đều đúng nhưng không phải lúc này. Việc lúc này là học cho xong cái đã”. Cuối cùng ông hứa: học cho xong đi rồi xuống Sài Gòn ông giúp cho làm ăn. Còn trước mắt cứ ở chơi, chừng nào chán thì về. Tôi ở đúng 10 ngày thì đầu óc dịu lại, nghĩ đến việc phải về tiếp tục học. Hôm về, chú mua cho vé máy bay. Lần đầu tiên bay lên bầu trời, tôi đã sớm có mơ ước được bay đi khắp thế giới. Từ trên cao nhìn xuống mới thấy chuyện trần gian khổ nhọc sao mà nhỏ bé, tôi thấy bình tâm hơn trước dù những khao khát vẫn đang sùng sục trong huyết quản. Tôi trở lại giảng đường đại học để bắt đầu con đường riêng. Lận đận trong khởi nghiệp Tôi có ba đứa bạn rất thân cùng phòng trọ. Có lẽ là đứa nghèo nhất trong đám nên tôi cũng là người sùng sục trước nhất về chuyện phải làm ra tiền, phải làm giàu. Tôi nghĩ: Tại sao nông dân trồng cà phê vẫn nghèo trong khi trên thế giới có quốc gia không trồng được cây cà phê nào vẫn giàu vì cà phê? Tại sao cà phê mình chỉ để xuất hạt thô mà không chế biến để xuất khẩu? Bốn thằng chúng tôi cùng chia sẻ suy nghĩ này và hùn tiền lại mua một lò rang cà phê. Thuận lợi của chúng tôi lúc đó là trong trường có đông sinh viên tứ xứ nên qua họ chúng tôi biết được nơi nào có cà phê ngon. Ở Tuy Hòa có một quán cà phê rất ngon nên ngày nghỉ chúng tôi đi xe đến để hỏi dò bí quyết nơi bà chủ quán. Khi chúng tôi trình bày lý do và nguyện vọng của mình, bà chủ quán thật sự cảm thông với mấy thằng sinh viên khố rách áo ôm. Đêm đến, trở về Buôn Ma Thuột trong chuyến xe khuya, chúng tôi có trong tay bí quyết rang xay cà phê ngon của bà chủ quán tốt bụng. Ngày khai trương lò rang cà phê, chúng tôi cũng tổ chức cúng để lấy hên, nhưng khi vừa cúng xong thì người bà con của ông chủ nhà về đã hất đổ mọi thứ, cắt bỏ hết dây điện. Chúng tôi đành phải chuyển lò rang đi nơi khác. Lò quay bằng tay, đốt bằng củi, hôm nào rang cà phê, bên dưới là mấy thằng ngồi học bài trên cái gác gỗ như bị nướng trong lò bát quái. Có vài vị hàng xóm sợ có ngày chúng tôi sẽ thiêu rụi nhà họ nên đi báo công an. Thế là một lần nữa lò rang của chúng tôi đành phải dẹp. Nhưng cũng có người giang tay với chúng tôi. Chúng tôi nhận về mỗi lần vài ba ký, rang, xay, đóng gói và chia nhau đi bỏ mối ở các quán. Sau đó thu tiền lại, trả và mượn tiếp vài ký khác. Logo của những bịch cà phê Trung Nguyên lúc đó là một mũi tên chĩa thẳng lên trời. Hình ảnh đơn giản ấy đã chứa trong đó biết bao khát vọng của tôi. Thế rồi thương hiệu cà phê Trung Nguyên của nhóm “mấy thằng sinh viên khùng khùng” chúng tôi bắt đầu được chú ý và đã có khách uống cà phê ưa chuộng. Chúng tôi biết tuyển những hạt ngon để làm ra những phin cà phê đậm đà, thơm lừng. Năm 1996, chúng tôi quyết định “bung ra”. Khi “hãng” cà phê Trung Nguyên khai trương bảng hiệu ở cây số 3 (thành phố Buôn Ma Thuột) thì dân cư ở đây ai cũng phì cười trước cái “tổng hành dinh” ọp ẹp phát khiếp ấy! Toàn bộ bảng hiệu của “hãng” đều do chúng tôi bò ra tự vẽ, tự sơn phết cả đêm để kịp sáng mai khai trương. Mà khách hàng ngày khai trương không ai khác chính là những người bạn sinh viên học cùng trường, cùng lớp đến uống chung vui với chúng tôi. Đó là một sự kiện trọng đại trong đời tôi và lịch sử phát triển của thương hiệu cà phê Trung Nguyên. Ngồi trong cái hãng nhỏ bé đáng tự hào của mình ở phố núi, tôi căng mắt nhìn về hướng Sài Gòn. Trận đầu trong chuyến “viễn chinh” của chúng tôi đến Tp.HCM thảm bại hoàn toàn. Ngồi trên đống đổ nát mà mình dày công gầy dựng và qua đêm ở công viên với những người bạn, tôi cố gắng để không bị sụp đổ lòng tin và vẫn mãnh liệt nghĩ về ngày mai. Chúng tôi biết Sài Gòn là mảnh đất đầy tiềm năng để kinh doanh cà phê nhưng hiểu rằng mình chưa đủ sức. Kế hoạch mới của chúng tôi là sẽ mở các điểm kinh doanh ở miền Tây, lấy vùng nông thôn rộng lớn này làm hậu thuẫn cho việc kinh doanh của mình để từ đó làm “bàn đạp bao vây” tiến về Sài Gòn. Chúng tôi tìm được một đối tác ở Long Xuyên để mở lò rang xay chế biến, phân phối cà phê tại miền Tây. Nhưng chỉ sau một vài tháng, cuộc “hôn phối” vụng về này thất bại hoàn toàn. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác thất trận ê chề khi lục tục cuốn gói với lỉnh kỉnh những lò cà phê quay tay cũ kỹ, ly tách, phin, muỗng... Sự thất bại này giúp tôi rút ra được một bài học: hợp tác làm ăn phải đồng thuận về tư tưởng, về phương thức kinh doanh, và quan trọng nhất là phải chọn đúng đối tác. Tôi còn nhớ sau khi dọn hết đồ đạc ở Long Xuyên về Sài Gòn, một người bạn chạy chiếc Honda Dame già cỗi đến đón tôi. Chạy đến công viên Bách Tùng Diệp (ngã ba Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Lý Tự Trọng, Q.1) thì chiếc xe già gãy làm đôi! Tôi không bao giờ quên hình ảnh chúng tôi qua đêm ở công viên. Mỗi lần đi ngang nơi này, tôi vẫn nhớ như in những cảm xúc của sự thất bại ở Long Xuyên và tình bạn ấm áp dưới gốc đa của buổi tối ngày nào. Thất bại ở Long Xuyên làm chúng tôi cạn kiệt hoàn toàn về vốn liếng, công việc kinh doanh cà phê ở Buôn Ma Thuột cũng gặp nhiều bế tắc, chỉ cầm cự từng ngày. Vốn liếng đâu để tiếp tục duy trì công việc kinh doanh? Lúc đó, chúng tôi có một người bạn thân đã đi làm và dành dụm mua được một chiếc xe Dream. Thời điểm đó chiếc xe là cả một tài sản lớn của anh. Vậy mà chúng tôi dám ngỏ ý mượn xe đem bán làm vốn kinh doanh. Chúng tôi đặt vấn đề: cho mượn thì coi như đã mất và nếu thành công thì chúng tôi trả lại. Người bạn đồng ý. Bây giờ tôi có thể đủ sức mua cả ngàn chiếc xe Dream nhưng vẫn không có chiếc xe nào quí giá bằng chiếc xe tình bạn của chúng tôi ngày đó. Có tình bạn vô giá đó tôi mới có được ngày hôm nay. Từ một quán cà phê miễn phí trung_nguyen_cafeTại thời điểm chúng tôi bắt đầu thăm dò thị trường Sài Gòn, mỗi hãng cà phê đều tài trợ cho một quán kha khá khoảng 5 triệu đồng/tháng - quá hớp đối với tài sản chúng tôi đang có chỉ là chiếc xe máy. Chúng tôi đi tìm những điểm bán cà phê nổi tiếng để học hỏi, tìm hiểu bí quyết chế biến rang xay cà phê ngon và được họ “trải lòng” rất đơn giản - bí quyết chỉ có mấy chữ: 10 triệu đồng. Ngày 20/8/1998 đi vào lịch sử của cà phê Trung Nguyên khi chúng tôi khai trương quán cà phê đầu tiên tại 587 Nguyễn Kiệm (quận Phú Nhuận) với hình thức phục vụ uống cà phê miễn phí trong vòng 10 ngày. Và đó là cú đột phá lịch sử với dân khoái uống cà phê Sài Gòn khi lần đầu tiên có một quán cà phê miễn phí. Có một ông khách khoảng 60 tuổi đến uống và nói với tôi: “Tui uống cà phê ở Sài Gòn đến từng này tuổi nhưng đây là lần đầu tiên được uống cà phê không phải trả tiền”. Quán đông nghịt suốt ngày đêm vì người ta truyền miệng nhau. Chúng tôi và mấy người bạn phục vụ suốt ngày đêm đến nỗi nói không ra tiếng mà trong lòng thì vui không thể tả. Chúng tôi đã định hình Trung Nguyên là quán cà phê mà khách hàng có thể mua hàng, uống cà phê đối chứng bằng cách đưa ra rất nhiều loại cà phê để khách chọn lựa và hướng dẫn cách thưởng thức cà phê “theo kiểu Trung Nguyên”. Điều khác biệt nhất của Trung Nguyên đối với tất cả các quán cà phê tại thời điểm đó là chúng tôi giúp cho khách hàng thấy được “chất” của cà phê, thấy được sự khác biệt đặc trưng giữa cà phê Robusta và Arabica, giữa Culi Robusta và cà phê Sẻ, cà phê Chồn... Quán cà phê này vẫn duy trì hoạt động ở địa điểm cũ nhưng chắc ít ai biết chính từ quán cà phê đầu tiên này chúng tôi đã phát triển lên đến con số 500 quán cà phê tại Việt Nam như hiện nay và tiếp tục mở những quán cà phê Trung Nguyên khác tại nước ngoài. Tặng cà phê cho Thủ tướng! Khi còn đi vay cà phê để rang, chúng tôi đã dám bỏ tiền ra đăng ký tham gia một hội chợ ở Nha Trang. Bao nhiêu tiền lời chúng tôi làm ăn được đều dồn hết cho cú tiếp thị đầu đời này. Hễ có cơ hội là chúng tôi tìm cách giới thiệu cà phê của mình. Năm 1995, nghe tin Thủ tướng Võ Văn Kiệt về thăm và làm việc với tỉnh Đắc Lắc, tôi nghĩ ngay: phải giới thiệu cho được cà phê Trung Nguyên của mình với Thủ tướng. Nhưng tiếp cận thủ tướng để tặng một bịch cà phê là điều không tưởng. Lần nào mon men tiếp cận cũng bị bật ra. Không bỏ cuộc, tôi chuyển sang… tặng những gói cà phê này cho các anh cảnh vệ, với lời nhắn là “quà của nhóm sinh viên Đại học Tây Nguyên kính tặng Thủ tướng”. Sau này có dịp ngồi tiếp chuyện bác Sáu Dân (nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt), tôi nhắc lại kỷ niệm đó và hỏi là bác có nhận được quà không, ông chỉ cười... Trung Nguyên còn có thể mở rộng diện ra hơn nữa nhưng lúc này chúng tôi sẽ tập trung vào việc kiểm soát và nâng cao chất lượng sản phẩm. Mặc dù nhượng quyền nhưng mục tiêu của Trung Nguyên vẫn là khẳng định tính đồng nhất: mỗi ly cà phê Trung Nguyên dù bạn thưởng thức tại Thành phố Hồ Chí Minh hay ở thị trấn sông nước Năm Căn hoặc trên phố núi Sa Pa đều có chất lượng, hương vị như nhau..."
- Tổng hợp từ gương doanh nhân VN.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1134_1308215034_Pham-Thanh-Binh_3081_540_s.jpg
Kinh doanh là một cuộc marathon
Sau 9 năm CPH anh góp phần đưa vốn điều lệ công ty tăng gấp 5 lần Biến 1 nhà máy sản xuất thực phẩm nhỏ lẻ cung ứng cho thị trường nội địa, manh mún thành một thương hiệu Bích Chi nổi tiếng có mặt ở thị trường hơn 20 nước trên thế giới như: Nhật Bản, Hàn Quốc, Pháp, Anh…
Thương hiệu Bích Chi có được ngày hôm nay phải kể đến công đầu của người lính, doanh nhân Phạm Thanh Bình - CT HĐQT, Tổng giám đốc công ty CP Thực phẩm Bích Chi (Đồng Tháp)… Dáng người thấp, bước đi nhanh nhẹn, tính bộc trực, quyết đoán, sống chân tình, chất giọng nói làm mê hoặc người nghe. Anh bảo, tác phong đó anh có được từ những ngày trong quân đội. Người lính chiến Anh tâm sự: tốt nghiệp THPT năm 1969, anh tình nguyện viết đơn xung phong đi chiến trường. Rời quê lúa Thái Bình, "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai" sau 90 ngày trèo đèo lội suối trên đường mòn Hồ Chí Minh, anh và đồng đội đặt chân đến miền đất Đông Nam Bộ, được sung vào đơn vị 3, tiểu đoàn 7, trung đoàn 3, sư đoàn 9. Anh đã tham gia chiến đấu ở mặt trận Đông Bắc Campuchia. Năm 1972, anh cùng đoàn quân tiến về giải phóng thị xã An Lộc (Bình Long), tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh với vai trò chính trị viên đại đội. Ngày 30/4/1975, hòa chung niềm vui cùng đồng đội, anh đã đổ ra đường, hát mừng chiến thắng cùng hàng triệu người dân Sài Gòn, mừng ngày thống nhất đất nước. Sau ngày hòa bình, anh được đi học, làm trợ lý tuyên huấn của sư đoàn 9 binh đoàn Cửu Long. Anh lại tiếp tục cùng đồng đội đi làm nhiệm vụ quốc tế, giúp Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng. Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, anh được chuyển ngành về làm trưởng phòng tổ chức nhà máy bột ngọt Biên Hòa. Từ người lính quen việc cầm súng, khi bước sang môi trường kinh doanh anh phải vừa làm vừa học ĐH Kinh tế TP HCM. Và khát vọng làm giàu 53 tuổi - công việc đã ổn định ở Sài Gòn, anh quyết định rời thành phố để về Sa Đéc (Đồng Tháp) điều hành công ty CP Thực phẩm Bích Chi. "Trước đây, tôi nghĩ đơn giản, mình mua cổ phần ở giá gốc để kiếm lợi nhuận. Nhưng cuộc sống đã thay đổi ngoài ý muốn, khi mình trực tiếp điều hành, quản lý một doanh nghiệp. Nhiều người cho rằng, đã là người lính từng tham gia chiến trường thì không biết làm kinh tế, chỉ giỏi cầm súng. Nói như vậy là không đúng. Không ai học đại học ra đều làm kinh tế, làm giám đốc. Bởi làm kinh tế cũng có cơ duyên. Có những người học chuyên ngành khác nhưng điều hành doanh nghiệp rất tốt. Trong kinh doanh có nhiều yếu tố, nhưng tố chất quản lý là điều kiện sống còn để tồn tại và phát triển công ty của nhà kinh doanh. Nếu anh có tiền, anh có thể thuê được những người giỏi, đầu tư lớn. Nhưng vẫn không thể thành công đươc, bởi anh thiếu tố chất của một nhà quản lý giỏi. Cốt lõi của sự thành công của một doanh nghiệp là do anh có biết dùng người hay không"- anh chia sẻ. Với lòng say mê công việc, anh đã vực công ty CP thực phẩm Bích Chi từ 1 nhà máy sản xuất nhỏ lẻ cung ứng cho thị trường nội địa, đời sống của CBCNV không ổn định. Nay sản phẩm của Bích Chi đã len lỏi khắp thị trường trong nước, có mặt ở thị trường hơn 20 nước trên thế giới (thị phần 50% ở trong nước và 50% xuất khẩu). Sản phẩm của Bích Chi có mặt ở các thị trường khó tính như: Nhật Bản, Hàn Quốc, Pháp, Anh… Sau 9 năm CPH anh đã đưa vốn điều lệ công ty phát triển gấp 5 lần, doanh số của công ty không ngừng tăng trưởng, doanh số năm 2008 tăng 44% so với năm 2007, lợi nhuận công ty tăng 50%, đời sống của CBCNV được cải thiện không ngừng, cổ tức của cổ đông tăng vụt. Không chỉ đóng góp ngân sách nhà nước, Bích Chi còn tham gia các hoạt động XH, xây dựng nhà tình nghĩa, trao quỹ học bổng cho học sinh nghèo ở địa phương. Năm 2009, sản phẩm của Bích Chi được bầu chọn là Hàng Việt Nam Chất lượng cao, Bộ Y tế tặng giải vàng thương hiệu về An toàn vệ sinh thực phẩm. Bên cạnh đó, anh không ngừng đổi mới công nghệ, phát triển công ty theo hướng tăng chiều sâu, tiếp tục nghiên cứu, cho ra đời sản phẩm mới: các loại bánh phồng tôm, phở ăn liền, bột thực phẩm… Ngoài ra, anh chú trọng, nâng cao những sản phẩm thực phẩm truyền thống nổi tiếng của Bích Chi ở vùng lúa gạo ở đồng bằng sông Cửu Long, chiếm được niềm tin của khách hàng trong và ngoài nước. Anh cho biết, chiến lược phát triển của Bích Chi sẽ đi vào chiều sâu, tăng giá trị gia tăng trên một sản phẩm (tạo ra những sản phẩm cao cấp, chất lượng hơn để đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng) với giá trị cao hơn, nhưng nguyên liệu không thay đổi. Công ty cũng không ngừng thay đổi mẫu mã bao bì để nâng giá trị sản phẩm. Thay vì tăng khối lượng hàng hóa trên thị trường, doanh số, anh đã thông qua việc đổi mới thiết bị công nghệ kỹ thuật tự động để tạo sản phẩm có chất lượng, đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng ngày càng khó tính hơn, đặc biệt chú trọng đầu tư chất lượng bao bì bảo quản sản phẩm. Điều anh quan tâm nhất là hàng rào vệ sinh an toàn thực phẩm. "Mỗi một sản phẩm trước khi đóng gói đều được một đội ngũ kiểm định kiểm tra nghiêm ngặt. Nếu chúng tôi bỏ qua công đoạn này, nguy cơ phá sản rất lớn".- anh giãi bày. Vĩ thanh Từng mặc áo lính, sống trong môi trường quân đội, điều gì ông giữ lại cho kinh doanh? Tính kỷ luật và quyết đoán. Trong binh pháp tôn tử "biết địch, biết ta trăm trận trăm thắng”. Mình làm kinh tế cũng vậy, phải luôn nắm bắt được thị trường đang cần cái gì, đối tác muốn gì, những đối thủ cạnh tranh hơn mình cái gì để tìm cách khắc phục điểm yếu, để tạo ra thế mạnh cho mình, như vậy mới vươn lên cạnh tranh với họ được. Kinh doanh là một cuộc marathon. Dù có đến hàng nghìn người cùng một điểm xuất phát. Nhưng càng đi xa, số người rớt lại rất nhiều. Thậm chí khi gần đến đích rồi vẫn còn nhiều trở ngại. Khi ấy, họ có đủ bản lĩnh để dám vượt qua thử thách đó hay không. Người thành công, phải hội đủ cả 2 yếu tố tài và liều, bên cạnh đó là một chút may mắn. Anh cho biết, Bích Chi có được thành công như ngày hôm nay, đó là sức mạnh và vai trò của cả một tập thể. Anh thừa nhận, mình có được may mắn khi có được một hậu phương vững chắc để tập trung việc điều hành kinh doanh. Trong anh luôn ý thức, kinh doanh là một cuộc chạy marathon. Những thành công của thực phẩm Bích Chi hôm nay, là bước đệm để anh và doanh nghiệp mở rộng sản xuất kinh doanh, xuất khẩu. Anh tâm niệm: Phải làm sao để Bích Chi có thể không phải là số 1 nhưng là duy nhất, không thể thiếu được trong mỗi bữa ăn của gia đình.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1135_1308215017_Vo-Tan-Thinh_3086_597_s.jpg
Đường đến thành công
10 tuổi, anh bắt đầu làm quen với kinh doanh bằng việc mua đi bán lại những chiếc bulong, đinh tán. Ước mơ tự làm chủ cũng đã bắt đầu được nhen nhóm.
Ước mơ ấy càng trở nên cháy bỏng khi anh vơ tình cờ gặp một khách hàng có dáng vẻ oai phong đi xe hơi, xách cặp táp, ăn mặc chỉnh tề đến đặt hàng ở xưởng gỗ của ba anh. Với sự nhạy bén, quyết tâm và bản lĩnh vững vàng, anh đ từng bước hiện thực hóa ước mơ ấy thành công, trở thành một doanh nhân thành đạt. Công ty của anh trở thành một trong những doanh nghiệp được “vinh danh thương hiệu quốc gia”… Bôn ba Sinh ra trong một gia đình làm kinh doanh trong lĩnh vực đồ gỗ, tuổi thơ của Võ Tấn Thịnh là những tháng ngày mài quần bên chiếc đục, chiếc cưa… Bố anh là một người thợ mộc giỏi nhưng cũng rất nghiêm khắc. Ông muốn anh cũng phải là một người thợ giỏi. Không làm bố thất vọng, chẳng bao lâu Võ Tấn Thịnh đã trở thành một người thợ lành nghề. Tuy vậy, chưa bao giờ anh có suy nghĩ sẽ nối nghiệp bố. Trong suy nghĩ của anh lúc nào cũng ấp ủ ước mơ tự làm kinh doanh. Vì thế, ngay từ lúc 10 tuổi, anh đã bắt đầu nhiều “thương vụ làm ăn”. Đó là những lần anh mua đinh tán, bulong về bán lại cho những người hàng xóm cùng làm mộc. Ước mơ tự làm chủ một doanh nghiệp càng trở nên cháy bỏng khi anh gặp một vị khách hàng có dáng vẻ oai phong đi xe hơi, xách cặp táp, ăn mặc chỉnh tề đến đặt hàng ở xưởng gỗ của ba anh. Những năm 1980, khi đường Việt Nam bị đường ngoại nhập lấn át, cây mía thay vì vào nhà máy thì lại được người dân sử dụng ép lấy nước uống. Nước mía bỗng chốc trở thành một loại thức uống bổ dưỡng mà rẻ tiền nên rất được ưa chuộng. Và xe nước mía cũng theo đó trở thành một mặt hàng được tiêu thụ mạnh. Nhận ra cơ hội đó, Võ Tấn Thịnh quyết định sản xuất xe nước mía để cung cấp cho thị trường. Nhưng làm sao để có những chiếc xe nước mía vừa đẹp lại vừa rẻ? Trăn trở đó đã có đáp án khi anh vô tình biết được nhiều người dân có xe nước mía cũ từ trước giải phóng nhưng đã không còn sử dụng. Vậy là anh bắt đầu hành trình rong ruổi khắp các tỉnh thành, từ miền Đông đến Tây Nam bộ thu gom xe nước mía cũ về để tân trang lại. Những tháng ngày đó với anh quả là vất vả. Đó là khi đi qua những con đường đất đỏ bụi mù, lúc bị công an địa phương đuổi vì nghi ngờ là người xấu, hay có lúc con ngựa chở hàng dở chứng không chịu qua cầu làm rớt hết cả một xe ngựa toàn máy ép nước mía xuống sông… Tuy vậy, anh vẫn kiên trì với công việc của mình. Những chiếc xe nước mía cũ kỹ qua bàn tay “phù phép” của anh bỗng trở nên đẹp hơn, hữu dụng hơn và được thị trường đón nhận nồng nhiệt. Cứ vậy, anh thu mua xe cũ rồi tân trang lại để cung cấp cho thị trường. Cho đến khi thị trường này bão hòa thì cũng là lúc anh có trong tay một số vốn kha khá. Thị trường bão hòa, Võ Tấn Thịnh lại bắt đầu tìm kiếm những phương thức kinh doanh mới. Dường như trong anh không lúc nào thiếu những ý tưởng kinh doanh. Anh quyết định chuyển sang nghề mới là làm cửa sắt. Sau 5 năm gắn bó với nghề này, anh lại chuyển sang kéo dây đàn. Kéo dây đàn là công việc mà anh tình cờ học được từ người em của mình trước đó. Thời điểm đó dây đàn còn phải nhập khẩu từ nước ngoài. Thấy thị trường còn khe hở, hai anh em Võ Tấn Thịnh đã tìm mua những dây đồng phế liệu về, kéo thành dây đàn để bán. Dây đàn do anh sản xuất vừa rẻ, chất lượng lại không kém dây đàn nhập khẩu nên nhanh chóng có nhiều khách hàng. Có thể nói, công việc kéo dây đàn này như một bước đệm trước khi anh gắn bó và thành công với ngành sản xuất dây cáp điện cho đến ngày nay. Nghị lực làm nên tất cả Năm 1987, khi Nhà máy Thủy điện Trị An đưa nguồn điện về các tỉnh phía Nam, Nhà nước bắt đầu có chính sách mở cửa, khuyến khích kinh doanh sản xuất. Võ Tấn Thịnh tiên đoán rằng thị trường dây cáp điện ở Việt Nam sẽ rất phát triển trong thời gian tới. Anh bắt tay vào nghiên cứu cấu tạo và cách sản xuất dây dẫn điện. Công việc kéo dây đàn mà anh đang làm cũng có nhiều thuận lợi cho việc nghiên cứu này. Và anh quyết định chuyển hẳn sang sản xuất dây cáp điện. Vạn sự khởi đầu nan, sản phẩm dây cáp do anh sản xuất đã không thể tiêu thụ. Tuy nhiên, khó khăn ấy không làm lung lay bản lĩnh của chàng trai trẻ sớm bước vào đời như Võ Tấn Thịnh. Bởi anh tin rằng: “Làm nghề gì cũng phải kiên trì làm đến cùng, làm bằng cái tâm của mình thì sẽ thành công”. Kiên định con đường đã chọn, lại nhờ sự hỗ trợ của một người chị, anh bắt đầu tìm thị trường bằng cách tiếp thị cho sản phẩm của mình ở chợ Kim Biên, quận 5, thành phố Hồ Chí Minh. Vốn tiếng Hoa sẵn có đã giúp anh rất nhiều trong việc chinh phục những người Hoa ở khu chợ được coi là trung tâm buôn bán này. Và thị trường đầu tiên cho dây cáp của anh được xác lập. Khi sản phẩm đã chiếm được lòng tin của những người Hoa khó tính, thị trường dần mở rộng ra khỏi phạm vi trung tâm buôn bán của người Hoa là lúc Võ Tấn Thịnh quyết định thành lập Cơ sở sản xuất dây và cáp điện Thịnh Phát tại quận 5. Thành lập cơ sở sản xuất như một bước phát triển tất yếu của các doanh nghiệp. Thịnh Phát cũng vậy. Cơ sở sản xuất ra đời là bước đi đầu tiên để Thịnh Phát khẳng định mình. Hay nói cách khác, đó cũng là một cách để anh mở rộng sản xuất kinh doanh. Tuy nhiên, Võ Tấn Thịnh lại phải đối mặt với một thách thức mới: thiếu vốn, thiếu nhân sự và thiếu trang thiết bị hiện đại… Điều đó khiến anh vừa làm chủ, vừa phải làm thợ đứng máy. Cho đến khi đã tích lũy được chút vốn, anh mua đất ở An Lạc - Bình Tân để xây dựng cơ sở mới nhằm mở rộng sản xuất. Năm 1998, Công ty TNHH sản xuất và thương mại Thịnh Phát được thành lập với trụ sở mới tại quận Bình Tân. Võ Tấn Thịnh bắt đầu tự tin bước vào nhiều cuộc đấu thầu để được cung cấp dây cáp điện cho các công trình lớn hơn. Với uy tín của mình, anh đã thắng trong không ít những cuộc đấu thầu có quy mô. Anh đã phần nào cảm thấy hài lòng với sự thắng thế của mình. Song, con đường kinh doanh vốn đầy sóng gió chứ không hẳn chỉ có hoa hồng. Cũng chính ý nghĩ chủ quan ấy, anh đã phải trả giá. Và sự thất bại đau đớn đó cũng là bài học mà anh không thể quên được sau này. Đó có cuộc đấu thầu cung cấp dây điện cho Công ty Điện lực 2 và Điện lực Thành phố Hồ Chí Minh. Tin rằng mình là một doanh nghiệp tư nhân đầu tiên với trụ sở rất “hoành tráng” tại An Lạc, Bình Tân, đồng thời với uy tín đã tạo dựng được, Võ Tấn Thịnh chắc chắn rằng Thịnh Phát sẽ trúng gói thầu này. Nhưng sau khi tập trung toàn bộ vốn liếng cho vụ thầu thì cũng là lúc chi nhánh của Tập đoàn Sumitomo Nhật Bản bị phá sản. Họ ồ ạt tung ra các sản phẩm dây đồng với giá chỉ bằng 50% giá mà Thịnh Phát đã mua vào. Công ty Điện lực 2 và Điện lực Thành phố Hồ Chí Minh quyết định chọn đơn vị khác là điều tất yếu, vì giá rẻ chỉ bằng nửa của Thịnh Phát mà chất lượng thì như nhau. Thua thầu, hết vốn, Võ Tấn Thịnh cảm thấy như sụp đổ: “Lúc đó tôi như người mất phương hướng, tinh thần suy sụp, cái duy ý chí đã lấn át hết ý chí. Trước mắt tôi chỉ là con đường phá sản”. Anh tưởng rằng mình sẽ thể vượt qua cú sốc ấy, cho đến khi gặp lại một người bạn từ Singapore về thăm. Trước những lời động viên chân thành và lời khuyên thiết thực của người bạn đó, Võ Tấn Thịnh đã lấy lại bình tĩnh. Anh nhận ra rằng mình không hẳn đã rơi xuống tận cùng của vực thẳm, nếu có ý chí thì vẫn có thể khắc phục được. Vậy là anh quyết tâm từng bước đứng lên. Giờ đây, khi nghĩ lại anh vẫn không nghĩ là mình đã có thể vượt qua. “Không có nghị lực thì tôi không làm được điều đó. Có nghị lực là có tất cả”. Anh khẳng định. Sau cú vấp ngã đó, anh làm lại từ đầu bằng cách dành thời gian sang các nước có nền công nghệ tiên tiên như Nhật Bản, Ấn Độ, Đức, Bỉ… để học hỏi. Không chỉ học tập, bổ sung những kiến thức về công nghệ, anh còn tham gia nhiều khóa học về quản trị, kỹ năng lãnh đạo…. Khả năng tiếp thu công nghệ, kỹ thuật nhanh cộng với tinh thần ham học hỏi của Võ Tấn Thịnh đã giúp Thịnh Phát thoát khỏi khủng hoảng, tiếp tục phát triển và khẳng định thương hiệu của mình. Chinh phục thành công Cú vấp ngã quá đau ấy không chỉ giúp Võ Tấn Thịnh nhận ra được những khuyết điểm của mình, mà quan trọng hơn, nó giúp anh nhận ra một điều: “Kinh doanh dây cáp điện là ngành rất rủi ro và vô cùng mạo hiểm. Nó tựa như mình tự chọn lấy một sợi dây treo cổ. Chỉ cần mất thăng bằng là sợi dây ấy sẽ siết cổ mình cho đến chết. Bởi việc sản xuất và kinh doanh dây cáp điện kém chất lượng không chỉ làm ảnh hưởng đến uy tín doanh nghiệp, mà điều quan trọng nhất là nó sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của nhiều người”. Biết là mạo hiểm, song Võ Tấn Thịnh vẫn kiên định với con đường mà anh đã lựa chọn. Công việc đó dường như đã trở thành máu thịt của anh. Với anh, đó còn là trách nhiệm đối với doanh nghiệp, với nhân viên và với xã hội. Anh chỉ còn biết làm hết mình để có thể hạn chế những rủi ro mà ngành nghề mang lại. Để hạn chế rủi ro hiệu quả nhất, Võ Tấn Thịnh tập trung đầu tư kỹ thuật, công nghệ và trang thiết bị máy móc hiện đại để nâng cao chất lượng sản phẩm. Đồng thời, anh phấn đấu để Thịnh Phát đạt những tiêu chuẩn kỹ thuật cần và đủ của ngành sản xuất dây cáp điện như TCVN, ISO, IEC, ASTM… Chỉ riêng trong năm 2005 - 2006, anh đã đầu tư trên 500 tỷ đồng cho việc đổi mới công nghệ cho Thịnh Phát. Các loại máy tiên tiến nhất như máy tráng thiếc của Nhật, máy đan của Mỹ… điều khiển bằng kỹ thuật số đều đã có ở Thịnh Phát. Với trang thiết bị tiên tiến, cộng với một quy trình khép kín từ khâu nguyên liệu đầu vào đến khâu phân phối sản phẩm, Thịnh Phát liên tục nhận được nhiều gói thầu là các công trình lớn như: đường dây 500 KV Nhà Bè - Ô Môn, Plei Ku - Đà Nẵng - Dốc Sỏi, đường dây 220 KV Uông Bí - Tràng Bạch… Bên cạnh hệ thống trang thiết bị kỹ thuật hiện đại, sản xuất tuân thủ theo nhiều tiêu chuẩn, quy định nghiêm ngặt, Võ Tấn Thịnh còn xây dựng hình ảnh và uy tín của Thịnh Phát qua việc tạo niềm tin nơi khách hàng, bằng chính thái độ phục vụ chuyên nghiệp của doanh nghiệp mình. Mỗi khi cung cấp bất kỳ một sản phẩm nào đến khách hàng, Thịnh Phát đều tuân thủ theo nguyên tắc 4Đ: Đạt chất lượng - Đủ số lượng - Đúng thời hạn - Đáp ứng đúng nhu cầu. Nếu khách hàng có bất cứ phản hồi nào về sản phẩm của Thịnh Phát, Võ Tấn Thịnh đều trực tiếp đứng ra giải quyết. Dù khách hàng có ở tỉnh xa, anh cũng đi đến tận nơi trong khoảng thời gian nhanh nhất có thể để tìm hiểu thắc mắc, nguyện vọng của khách hàng. “Không biết khách hàng sai hay đúng, trách nhiệm của Thịnh Phát là phải trực tiếp giải thích và khắc phục cho họ. Như vậy, khách hàng sẽ cảm thấy an tâm khi đến với mình”, anh thẳng thắn. Có lẽ, việc làm này của anh không chỉ xây dựng được lòng tin với khách hàng mà còn là tấm gương để các nhân viên noi theo. Bằng hành động thiết thực của mình, anh đã khơi dậy ở nhân viên của mình tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy đối với khách hàng. Thuộc nằm lòng câu ca dao: “Một cây làm chẳng nên non - Ba cây chụm lại lên hòn núi cao”, Võ Tấn Thịnh luôn đặt tinh thần tập thể lên hàng đầu. Theo đó, mỗi nhân viên khi vào làm việc tại Thịnh Phát đều phải tuân thủ theo nguyên tắc 5T. Ý nghĩa của nguyên tắc này là “trao đổi thông tin” một cách thường xuyên, linh hoạt; doanh nghiệp luôn luôn “tôn trọng giá trị nhân viên”; mỗi nhân viên phải nêu cao “tinh thần trách nhiệm”; và khi đã là thành viên của Thịnh Phát thì phải “tự nguyện tham gia các hoạt động xã hội và phát triển cộng đồng”. Để nhân viên thực hiện tốt những nguyên tắc này, Võ Tấn Thịnh luôn là người chấp hành nghiêm túc nhất. “Để quản lý và giữ nhân viên giỏi thì phải làm họ phục nể mình, chứ không phải quản lý bằng quyền lực, quan hệ cấp trên cấp dưới”. Quản lý con người bằng quan điểm đó, anh đã có bên mình một đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp, hết lòng với khách hàng. Giờ đây, hơn 300 cán bộ công nhân viên của Thịnh Phát được xem như một cơ thể sống khó tách rời. Tập trung phát triển công nghệ, kỹ thuật. Phục vụ khách hàng bằng thái độ tận tâm, tận lực. Xây dựng một đội ngũ nhân viên năng động, đoàn kết. Tất cả đều được Võ Tấn Thịnh nhắm đến mục tiêu chung là xây dựng một Thịnh Phát lớn mạnh và bền vững. Và mục tiêu của anh đã thành công khi Thịnh Phát đã khẳng định được tên tuổi của mình trong làng dây cáp điện Việt Nam. Điều đó được chứng minh bằng hàng loạt các giải thưởng mà Thịnh Phát đạt được như: Hàng Việt Nam chất lượng cao, Sao vàng đất Việt, Doanh nghiệp trẻ xuất sắc nhất,… trong nhiều năm liền. Đặc biệt, Thịnh Phát được Bộ Công thương chọn là 1 trong 30 thương hiệu được “Vinh danh thương hiệu quốc gia”… Tuy nhiên, với Võ Tấn Thịnh: “Thành quả lớn nhất mà Thịnh Phát đã đạt được là khi nhắc đến cái tên Thịnh Phát, mọi người sẽ nghĩ ngay đến dây và cáp điện. Chính điều này sẽ là nguốn khích lệ Thịnh Phát bước tiếp trên con đường chinh phục những đỉnh cao mới”. Không ngủ quên trong chiến thắng Dù đã đạt được không ít thành tựu, trở thành một trong những doanh nghiệp dây và cáp điện hàng đầu của Việt Nam. Nhưng Võ Tấn Thịnh vẫn chưa bằng lòng với những gì mình đã đạt được: “Thịnh Phát tuy đã đạt được những thành quả nhất định, nhưng so với các tập đoàn nước ngoài thì vẫn còn quá bé nhỏ. Tôi hi vọng một ngày nào đó, Thịnh Phát có thể sánh vai với các tập đoàn kinh tế lớn trên thế giới”. Để thực hiện ước mơ trên, Võ Tấn Thịnh đang cùng với toàn thể nhân viên Thịnh Phát cố gắng chuẩn bị đầy đủ về mọi mặt. Việc đổi logo và slogan của công ty là một bước trong qua trình chuẩn bị đó. Logo hình quả cầu truyền thống được thay bằng logo với 2 chữ viết tắt T và P cách điệu đứng dựa lưng vào nhau tạo thành một đường tròn elip chuyển động không ngừng, thể hiện một thế đứng sừng sững, vững chãi. Ngôi sao 4 cánh lấp lánh trên đầu 2 chữ T và P tựa như khát vọng chinh phục vươn cao, 5 dòng kẻ thể hiện sự hợp tác. Câu slogan mới: “Tầm nhìn chiến lược của nhà đầu tư” chính là sự cam kết giữa Thịnh Phát với khách hàng. Bằng một logo và slogan mới, Võ Tấn Thịnh đã tạo ra một bước ngoặt mới trong hành trình phát triển của Thịnh Phát. Bước vào thời kỳ phát triển mới, bên cạnh công việc truyền thống là sản xuất và kinh dây cáp điện, anh quyết định đầu tư vào một lĩnh vực mới là bất động sản. Đây cũng là lý do vì sao khi thực hiện cổ phần hóa vào năm 2008, Võ Tấn Thịnh lại lấy tên là Công ty Cổ phần Địa ốc - Cáp điện Thịnh Phát. Cụm công nghiệp tại Bến Lức, Long An do Thịnh Phát đầu tư nhanh chóng thu hút được nhiều nhà đầu tư đến thuê và xây dựng nhà máy đã chứng minh hướng đi đúng đắn của anh. Hiện nay, mặc dù tình hình kinh tế Việt Nam nói chung đang gặp khó khăn, Thịnh Phát tuy không nằm ngoài guồng máy chung đó. Nhưng do dự đoán được tình hình, Võ Tấn Thịnh đã có sự chuẩn bị từ lâu. Chính sự nhạy bén, năng động đó cộng với những gì mà anh và toàn thể nhân viên đang làm đã giúp Thịnh Phát hạn chế tối đa những ảnh hưởng xấu từ nền kinh tế chung. Điều này cũng sẽ giúp Võ Tấn Thịnh sớm thực hiện được những dự tính cho bước phát triển xa hơn của mình. Đó là đưa Thịnh Phát lên sàn chứng khoán vào cuối năm 2008. Xa hơn nữa là từng bước đưa thương hiệu này đến với thế giới. Không ngủ quên sau chiến thắng đã đạt được, không bằng lòng với những gì đã có, giàu nghị lực, luôn đặt ra cho mình những mục tiêu cao hơn để vươn tới, tất cả những điều đó ở Võ Tấn Thịnh sẽ làm người ta liên tưởng đến một con người đầy tham vọng. Có thể đúng, nhưng tham vọng của anh lại thấm đậm tính nhân văn cao cả: “Tham vọng của tôi là một Thịnh Phát phát triển bền vững và có thể bắt kịp các tập đoàn kinh tế lớn trên thế giới. Đó là một Việt Nam không còn những người nghèo khó”. Có lẽ đến giờ mọi người mới hiểu rằng tại sao nhân viên của Thịnh Phát luôn phải hướng đến mục tiêu “tự nguyện tham gia hoạt động xã hội và phát triển cộng đồng”. Phong trào hiến máu nhân đạo, xây nhà tình nghĩa, đóng góp cho các quỹ từ thiện… được nhân viên của Thịnh Phát tham gia đông đảo. Và quan trọng là Võ Tấn Thịnh luôn đi đầu trong các phong trào đó. Không phủ nhận rằng làm công tác xã hội cũng là một cách để xây dựng thương hiệu. Nhưng với Võ Tấn Thịnh đó chỉ là hệ quả, còn cái chính của công tác từ thiện là xuất phát từ tấm lòng và trách nhiệm của một doanh nhân đối với xã hội. “Từ nhỏ tôi đã có khái niệm về sự quan tâm giúp đỡ bạn bè, người thân trong gia đình. Khi lớn lên và trở thành một doanh nhân thì khái niệm ấy càng sâu sắc. Việc giúp đờ những người kém may mắn hơn mình như đã trở thành trách nhiệm. Vậy nên tôi làm việc đó là xuất phát từ cái tâm của mình. Tôi luôn mong muốn được giúp đỡ, sẻ chia với thật nhiều người”. Với một người lãnh đạo nhạy bén, bản lĩnh và không bao giờ bằng lòng với hiện tại, có tấm lòng nhân ái như Võ Tấn Thịnh, chắc chắn trong tương lai Thịnh Phát sẽ ngày càng phát triển mạnh mẽ. Hãy tin rằng đến lúc nào đó, anh cùng với đội ngũ nhân viên của mình sẽ đưa Thịnh Phát không chỉ tỏa sáng hơn ở thị trường nội địa mà còn trở thành một thương hiệu quốc tế.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1155_1308215002_do-Ha-Nam_3087_110_s.jpg
“Doanh nhân ba miền” của Intimex
Nung nấu ý tưởng kinh doanh dường như không tưởng và biến nó thành hiện thực - Chấp nhận rủi ro, mạnh dạn đầu tư vào lĩnh vực sản xuất - Tìm cho mình một “lối đi” riêng trong hoạt động xuất nhập khẩu...
Mỗi lĩnh vực là một con đường khác nhau, nhưng đều có chung một điểm: khát khao làm giàu cho xã hội và hơn hết, đó là khát khao khẳng định thương hiệu doanh nghiệp của mình - Anh chính là Đỗ Hà Nam - Tổng Giám đốc công ty xuất nhập khẩu Intimex. Hơn 20 năm trước, Đỗ Hà Nam bước chân vào con đường kinh doanh bắt đầu với vai trò của một cán bộ của công ty vật tư thuộc Bộ Vật tư (sau là Bộ Thương mại) tại Khánh Hòa. Sau đó anh chuyển qua công tác tại Intimex. Từ vị trí một cán bộ kinh doanh, anh trở thành giám đốc Chi nhánh Intimex Đà Nẵng rồi giám đốc Intimex TP Hồ Chí Minh, Tổng Giám đốc công ty xuất nhập khẩu Intimex. Hiện tại anh cũng là Phó Chủ tịch Hiệp hội cà phê ca cao Việt Nam, Chủ tịch Hiệp hội hồ tiêu Việt Nam. Nhạy bén và biết giữ chữ tín Trở thành Tổng Giám đốc công ty xuất nhập khẩu Intimex vào đúng thời điểm giao thời, khi công ty đang bắt đầu thực hiện cổ phần hoá doanh nghiệp và gặp không ít những trục trặc, vướng mắc. Điều khó khăn với anh lúc đó chính là làm sao ổn định lòng tin của cán bộ công nhân viên, của các nhà đầu tư và tiếp tục hoàn thiện các quy trình CPH doanh nghiệp. Anh tâm sự, chuyển mô hình hoạt động từ doanh nghiệp nhà nước sang công ty cổ phần luôn gắn liền với công tác cán bộ. Làm thể nào để ổn định nhân sự, đưa ra đường hướng kinh doanh cho doanh nghiệp... cũng là những vấn đề không nhỏ. Nhưng với kinh nghiệm của những tháng năm làm giám đốc Intimex Đà Nẵng, Intimex TP HCM… đã giúp anh vượt qua được những tháng ngày vất vả đó. Anh cho rằng, con đường kinh doanh của mỗi doanh nhân luôn là chông gai phía trước, nếu mình dọn được những chông gai đó thì trước mắt lại tiếp tục xuất hiện những khó khăn mới. Và để vượt qua những chông gai đó, điều quan trong đối vơi mỗi doanh nhân là không được chủ quan. Khi làm bất kỳ việc gì đều phải rút ra được bài học kinh nghiệm, kinh nghiệm trong từng bước đi của mình, thành công hay không thành công để hạn chế rủi ro, điều quan trọng nhất là giảm thiểu mọi rủi ro. Rủi ro càng giảm bao nhiêu, càng có điều kiện để thành công trên con đường đi của mình. Với kinh nghiệm 20 năm trong lĩnh vực kinh doanh xuất nhập khẩu anh cho rằng để có được những thành công trong hoạt động kinh doanh điều quan trọng đối với người doanh nhân là phải hết sức nhạy bén. Nhạy bén trong nhìn nhận, đánh giá thị trường, đánh giá khách hàng… Sự thành công của mỗi người kinh doanh không phải tự bản thân mình có được mà là sự đóng góp của rất nhiều người, nhiều quan hệ khác nhau. Một nguyên tắc được anh đề ra trong mọi hoạt động của công ty đó là phải luôn giữ chữ tín trong kinh doanh. Chính vì tạo dựng được uy tín nên những đơn vị, chi nhánh dưới sự điều hành của anh đã thu được những thành quả đáng tự hào. Không chỉ có vậy, công ty còn tiếp tục khẳng định thương hiệu và uy tín của mình trên thị trường quốc tế. Điều đó đã được thể hiện bằng các số liệu về kim ngạch xuất nhập khẩu, doanh thu, lợi nhuận… hàng năm đều tăng trưởng từ 15-20%. Nhiều năm liền, công ty cổ phần xuất nhập khẩu Intimex đã vinh dự có tên trong danh sách các doanh nghiệp xuất khẩu uy tín do Bộ Công Thương lựa chọn và công bố. Để có được sự công nhận này, anh và Ban Giám đốc cùng toàn thể cán bộ - công nhân viên Công ty CP xuất nhập khẩu Intimex đã luôn nỗ lực bám sát và không ngừng mở rộng thị trường xuất khẩu, đồng thời thực hiện đúng phương châm đã đề ra trong hoạt động kinh doanh của mình: Uy tín là hàng đầu! Đi đầu trong mọi khó khăn Khi mới được giao làm giám đốc Intimex Đà Nẵng, nhiều người nói với anh rằng Đà Nẵng không phải miền đất hứa để phát triển kinh doanh xuất nhập khẩu, nhưng lúc đó với quyết tâm và nghị lực của tuổi trẻ cộng với sự năng động trong kinh doanh, anh đã đưa Intimex Đà Nẵng ngày một phát triển. Từ con số không về nhân sự cũng như kết quả kinh doanh, chỉ vẻn vẹn có 5 năm, anh đã đưa Intimex Đà Nẵng trở thành một đơn vị có thành tích khá về hoạt động xuất nhập khẩu và là một trong những doanh nghiệp của ngành thương mại có tiếng tại khu vực vào những năm cuối của thập kỷ 80 thế kỷ trước. Đầu năm 1996, anh lại được điều vào “tiếp quản” Intimex TP HCM. Khi đó Intimex TP HCM cũng hầu như không có gì, tài sản không, nhân lực không… và anh cũng bắt đầu từ mọi việc từ con số không. Sau 10 năm phấn đấu miệt mài, từ chỗ chỉ là một chi nhánh nhỏ, Intimex Hochiminh đã có sự trưởng thành vượt bậc. Intimex Hochiminh bước vào hoạt động dưới hình thức công ty cổ phần từ ngày 1/7/2006 và đang quản lý 5 chi nhánh ở Bình Dương, Tây Ninh, Buôn Ma Thuột, Nha Trang và Hà Nội. Intimex Hochiminh hiện đã trở thành doanh nghiệp lớn thứ 5 trong top 500 doanh nghiệp tư nhân lớn tại Việt Nam năm 2008 với tốc độ tăng trưởng về kim ngạch và doanh thu bình quân từ 20-50%/năm. Đặc biệt, ở lĩnh vực cà phê và hồ tiêu, công ty đang là một trong những doanh nghiệp xuất nhập khẩu hàng đầu Việt Nam. Kim ngạch xuất nhập khẩu bình quân của Intimex đạt hơn 300 triệu USD, doanh thu hàng năm đạt hơn 7.000 tỷ đồng. Bên cạnh hoạt động xuất nhập khẩu, Intimex Hochiminh còn đẩy mạnh kinh doanh nội địa bằng việc thiết lập mạng lưới bán buôn, bán lẻ, hệ thống siêu thị… công ty đặc biệt chú trọng đến chất lượng sản phẩm và đã đầu tư xây dựng các nhà máy chế biến tiêu sạch, nhà máy chế biến cà phê rất hiện đại để cho ra sản phẩm chất lượng cao phục vụ nhu cầu trong nước và xuất khẩu. Quan điểm của anh là: “Thành công biến những điều bất bình thường trở thành bình thường”. Có lẽ chính điều này đã góp phần không nhỏ trong quá trình xây dựng đơn vị phát triển vững mạnh và nhanh chóng. Gia tăng giá trị sản phẩm Anh tâm sự, những người nông dân "hai sương một nắng", vất vả quanh năm để sản xuất ra sản phẩm của mình cần phải được hưởng thành quả chính đáng. Do vậy, trong mọi hoạt động của mình anh luôn quan tâm, đầu tư vào các lĩnh vực có thể góp phần làm gia tăng giá trị cho sản phẩm. Nếu như trước đây, anh tập trung cho việc tạo dựng một thương hiệu của hồ tiêu Việt Nam thì thời gian gần đây anh lại quyết định đầu tư 30 tỷ đồng xây dựng nhà máy chế biến cà phê, xây dựng một trung tâm thương mại tại Buôn Ma Thuột. Và mới đây nhất, anh đã quyết định mua 51% cổ phần và trở thành cổ đông chi phối của một công ty chế biến cà phê tại Nha Trang. Intimex hiện cũng đang đầu tư xây dựng các xí nghiệp chế biến nông sản, nuôi trồng và chế biến hải sản cùng với nhiều trung tâm thương mại trên khắp các miền đất nước. Lý giải về việc đầu tư trung tâm thương mại trên địa bàn Buôn Ma Thuột, anh Nam cho biết, hiện tại chưa có sự xuất hiện của các trung tâm thương mại mang tầm vóc hiện đại, mà hầu hết chỉ là các chợ, chợ tạm, cửa hàng… Việc đầu tư xây dựng Trung tâm Thương mại nhằm mục đích khai phá một thị trường đầy tiềm năng, đồng thời nhằm đáp ứng nhu cầu tiêu dùng, vui chơi giải trí… ngày càng cao của người dân Buôn Ma Thuột nói riêng và Tây Nguyên nói chung, góp phần cải thiện diện mạo của đô thị ở khu vực này. "Có được Intimex như ngày hôm nay là công lao của rất nhiều thế hệ đi trước đã xây dựng và phát triển. Cho đến ngày nay mặc dù qua nhiều thăng trầm nhưng thương hiệu Intimex đã khẳng định vững chắc với trên 2.000 cán bộ - nhân viên, kim ngạch xuất khẩu đạt 400 triệu USD, doanh thu đạt 9.000 tỷ đồng/năm. Chúng tôi những người đi sau sẽ tiếp tục đưa thương hiệu này ngày càng phát triển, mạnh hơn, vững chắc hơn" anh Nam bộc bạch. Trong chiến lược dài hạn, anh và ban lãnh đạo công ty sẽ tiếp tục đưa thương hiệu Intimex vươn xa đến tầm quốc tế bằng cách mở rộng thị trường, đa dạng hóa các mặt hàng kinh doanh xuất nhập khẩu; phát triển thêm các chi nhánh; mở rộng nhanh hệ thống bán buôn, bán lẻ, mở rộng hệ thống chuỗi siêu thị; Duy trì đứng đầu cả nước về xuất khẩu cà phê, hạt tiêu; Tăng cường hợp tác đầu tư ra nước ngoài… Anh Nam cho rằng, đa dạng hoá hoạt động nhưng phải chuyên môn hoá từng ngành để hạn chế rủi ro, nâng giá trị của sản phẩm hàng hoá lên. Đó cũng chính là kim chỉ nam trong hoạt động kinh doanh của anh - một doanh nhân Việt thời toàn cầu hoá.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1156_1308214984_doan-Nguyen-duc-_3088_368_s.jpg
Doanh nhân nổi tiếng về hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam ở Ba Lan
Trong nhiều câu chuyện rất đáng phấn khởi về cộng đồng người Việt Nam tại Ba Lan, tôi được đồng chí Nguyễn Văn Thiêm, Tham tán Thương mại, Sứ quán Việt Nam
tại Ba Lan kể và cho đi tham quan Công ty VIPOLIMEX của anh Lê Kiếm - một doanh nhân nổi tiếng về hàng thủ công mỹ nghệ - là một trong 5 người thuộc Ban Quản trị của Hội doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan. Tại trụ sở chính của Công ty VIPOLIMEX ở số 11A, trên đường phố Mizikowskiego, Stare Babice, ngoại ô Thủ đô Vác-sa-va, tôi được trực tiếp gặp anh Lê Kiếm - Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty VIPOLIMEX. Với nụ cười rất thân thiện và điềm đạm, anh cho tôi biết: Năm 1989, khi Ba Lan có sự thay đổi về chính trị và kinh tế, lúc đó tất cả người dân đều được lập doanh nghiệp riêng và được tự do kinh doanh, hơn nữa khi các đầu mối xuất nhập khẩu của Nhà nước Ba Lan giải tán tạo nên sự thiếu thốn hàng hoá, trong đó có mặt hàng thủ công mỹ nghệ (TCMN). Chớp được cơ hội này, anh đã quyết định thành lập một doanh nghiệp chuyên kinh doanh mặt hàng TCMN. Anh cho tôi xem một số mặt hàng TCMN của Việt Nam được khách hàng quen biết, như: mây tre, gốm, sơn mài, thảm cói, đồ gỗ … Nghe anh Lê Kiếm kể về con đường kinh doanh TCMN mà anh đã chọn, tôi cảm nhận được chính con đường này đã đưa anh từ một lưu học sinh, tốt nghiệp đại học mỏ luyện kim tại Ba Lan năm 1986, nay trở thành một doanh nhân nổi tiếng trong giới kinh doanh Việt Nam ở Ba Lan. Vốn là người Hà Nội, lại có kinh nghiệm của gia đình trong nghề buôn bán hàng TCMN, nên anh đã nhanh chóng tìm kiếm được các thông tin về nguồn hàng TCMN trong nước để nhập. Trong những đầu mối sản xuất kinh doanh hàng TCMN ở Việt Nam lúc đó, anh cho rằng mình đã rất may mắn gặp được một đơn vị của Nhà nước đã có thương hiệu nhiều năm là Tổng Công ty Thủ công mỹ nghệ ATEXPORT Hà Nội, và anh đã "mạo hiểm" ký một số hợp đồng nhập với số lượng lớn hàng hoá tồn đọng của Tổng Công ty này. Cũng chính quyết định đầu tư táo bạo đó lại là yếu tố quan trọng cho sự khởi đầu thành công của anh. Tuy nhiên, thời gian đầu anh cũng gặp không ít khó khăn về “đầu ra”. Để tháo gỡ khó khăn mấu chốt này, anh giải đáp bằng cách dồn trọng tâm vào việc tìm kiếm khách hàng và tăng cường chào bán nhiều mẫu mã hợp với thị hiếu người tiêu dùng. Anh đã dành nhiều thời gian liên tục tham dự các hội chợ tại nhiều địa điểm buôn bán quan trọng ở Ba Lan và mở nhiều đại lý bán các sản phẩm TCMN của VIPOLIMEX ở Thủ đô cũng như nhiều tỉnh, thành phố trên đất Ba Lan. Bằng sự nhậy cảm, tinh tế và kinh nghiệm gia truyền về buôn bán hàng TCMN, anh đã thực hiện nhiều biện pháp, trong đó liên tục tìm tòi thay đổi mẫu mã, đặc biệt anh rất quan tâm đến nghệ thuật và kỹ xảo để tạo nên những điểm nhấn về đường nét của sản phẩm, kể cả cách đóng gói cho từng mặt hàng để tăng thêm phần hấp dẫn khách hàng… Không dừng lại ở những mẫu mã TCMN của Việt Nam, anh còn đi nhiều nước để tìm kiếm mẫu mã mới và học hỏi kinh nghiệm sản xuất, kinh doanh mặt hàng TCMN. Hiện nay VIPOLIMEX có trên 5.000 mãu mã hàng TCMN được bày bán ở hầu hết các tỉnh, thành phố của Ba Lan, trong đó có khoảng trên 100 mặt hàng truyền thống của Việt Nam. Doanh thu của anh ngày một cao, mỗi năm đạt đến hàng triệu USD. Cùng với sự phát triển không ngừng trong kinh doanh hàng TCMN, sự mở rộng về bất động sản của VIPOLIMEX cũng hết sức ngoạn mục. Tới nay VIPOLIMEX đã có 2.400 m2 cửa hàng bày bán sản phẩm và nhà văn phòng trụ sở, 6.500 m2 kho hiện đại trên diện tích 30.000 m2 đất sở hữu tư nhân. Anh tâm sự với chúng tôi, bên cạnh sự phát triển của VIPOLIMEX, anh luôn trăn trở tìm cách góp phần phát triển ngành mỹ nghệ của quê nhà. Hiện tại, hàng TCMN của Việt Nam vẫn còn không ít nhược điểm, không nhanh nhậy cải tiến, thay đổi đề tài, mẫu mã; khâu hoàn thiện sản phẩm chưa được tốt; giá mỗi sản phẩm tương đương vẫn còn cao so với Trung Quốc. Mặt khác, các cơ sở sản xuất hàng TCMN ở trong nước hầu hết còn nhỏ nên chất lượng hàng cũng như thời gian giao hàng khó đảm bảo được theo hợp đồng. Anh cho biết, các sản phẩm TCMN của Việt Nam muốn thu hút được nhiều khách hàng ở Châu Âu hay các thị trường khác thì mẫu mã phải luôn có thay đổi, sao cho vừa giữ được bản sắc truyền thống vừa phải có tính hiện đại phù hợp với thị hiếu của người tiêu dùng. Cụ thể là, cần chú ý các họa tiết đặc trưng của Việt Nam, nhưng cũng cần phải sáng tạo ra các mẫu hàng lưu niệm dùng trang trí trong nhà phù hợp với nhu cầu của khách hàng. Muốn vậy, cần có sự hiểu biết về thị trường và có khả năng sáng tạo các mẫu mã mới, trong đó phải chú trọng trong khâu hoàn thiện và đóng gói sản phẩm. Anh cũng cho chúng tôi biết, từ năm 2003 anh đã đầu tư cho đại gia đình của mình ở Việt Nam thành lập một công ty sản xuất hàng TCMN tại tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội). Từ cơ sở sản xuất này, anh rất hy vọng sẽ góp phần cùng các doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh mặt hàng TCMN Việt Nam phát huy những thế mạnh, từng bước khắc phục những hạn chế trong cách nghĩ, cách làm để đưa ngành TCMN của Việt Nam ngang tầm với những truyền thống vốn có, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của khách hàng trong và ngoài nước.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1164_1308214786_4.png
Gặp Ngô Vi Đồng, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Dịch vụ Công nghệ Tin học HPT, điều dễ nhận thấy là trong giọng nói của anh luôn tràn đầy cảm xúc và sự chân thành. Không e ngại hay dè dặt khi nói về cuộc sống, về công việc hay gia đình của mình. Vì với anh, tất cả đều là những đam mê mà anh đang tận hưởng mỗi ngày. CDN: Niềm đam mê công nghệ thông tin của anh bắt đầu từ khi nào ? NVĐ: Có lẽ nó bắt đầu từ khi tôi còn ngồi trên ghế trung học phổ thông. Khi đó, đất nước còn bị chia cắt bởi chiến tranh, nhưng việc học tập của chúng tôi ở Hà Nội vẫn diễn ra khá yên bình. Khi đi học, tôi rất thích đọc những cuốn sách về khoa học kỹ thuật dành cho thiếu nhi. Trong đó có những câu chuyện mà người ta nói đến máy tính điện tử, điều khiển học…, những điều đó hoàn toàn xa lạ không chỉ với những học sinh chúng tôi mà còn với nhiều người Việt Nam lúc bấy giờ. Đó đều là những câu chuyện xuất phát từ nước ngoài nhưng tôi thấy nó rất thú vị, cho dù những cái đó quá cao siêu so với hiểu biết của mình. Lúc đó, tôi thực sự say mê và mơ ước sau này mình có thể tiếp cận được nó. Thời của chúng tôi đi học không có nhiều sự lựa chọn như hiện nay, cũng không có điều kiện nghiên cứu khám phá để thỏa mãn sự say mê của mình. Chúng tôi chỉ có biết học và phấn đấu học cho thật giỏi, sau đó cố gắng thi vào một trường đại học nào đấy, và tiếp tục học theo đúng ngành mình đã thi đỗ là được. Cứ ngỡ mơ ước khi đó của mình cũng sẽ dần mờ nhạt như những ước mơ trẻ con. Nhưng may mắn là tôi gặp nhiều thuận lợi và may mắn nên ước mơ ấy đã trở thành hiện thực. CDN: Cụ thể những thuận lợi đó là gì, thưa anh? NVĐ: Vào thời điểm đầu năm 1976, khi đó học sinh chúng tôi còn học hệ phổ thông 10 năm, và tôi đang học lớp 10. Vì là năm cuối của bậc phổ thông nên tôi cũng như bao bạn bè khác, rất hồi hộp chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Thời kỳ đó thi đại học rất khó, mặc dù tôi rất thích thi vào Trường Đại học Bách Khoa, chỉ là thích vào đó chứ không định hình là sẽ học ngành nào hết. Tuy vậy tôi vẫn lo lắng vì không biết có đủ sức thi vào trường đó hay không, vậy nên tôi đã chọn trường có điểm đầu vào thấp hơn một chút là Trường Kiến Trúc. Nhưng sau đó thì Bộ Quốc phòng, cụ thể là Trường Đại học Kỹ thuật Quân sự có cử cán bộ đi đến các trường phổ thông để tìm những học sinh học khá giỏi tuyển vào trường, trong đó có trường tôi. Ai được chọn là sướng lắm, vì khi đó các trường quân sự là rất oai, được vào học trường này là niềm mơ ước của nhiều bạn trẻ chúng tôi. Đất nước vừa qua chiến tranh thì quân đội là một hình ảnh rất đẹp, là biểu tượng của rất nhiều thứ tốt nhất, lý tưởng nhất. Nhưng được chọn không có nghĩa là vào học ngay, mà chỉ sau khi vượt qua cuộc kiểm tra sức khỏe nghiêm ngặt, và thi đỗ trong kỳ thi đại học thì mới được vào đây học. Lớp tôi được chọn 5 người, nhưng cuối cùng chỉ có 2 người là chính thức được vào học, trong đó có tôi. Ngoài việc được chọn vào trường Đại học Kỹ thuật Quân sự, tôi còn nhận được học bổng đi học ở nước ngoài do nhà nước tài trợ. Đây là học bổng dành cho những người đạt điểm cao trong kỳ thi đại học. Điều này là bước đệm quan trọng trực tiếp đưa tôi đến với lĩnh vực công nghệ thông tin này. CDN: Vậy anh đã lựa chọn ngành công nghệ thông tin để đi du học? NVĐ: Không, thời kỳ đó chúng tôi không có quyền lựa chọn ngành học hay nơi học như bây giờ. Quyết định đó thuộc về tổ chức, cơ quan nhà nước. Trước khi đi nước ngoài để học, chúng tôi được đào tạo một năm tại Đại học Kỹ thuật Quân sự. Tôi nhớ lúc đó chúng tôi là một đại đội với hơn 100 học viên, toàn con trai, được đào tạo chủ yếu là ngoại ngữ và văn hóa. Không chỉ vậy, vì là trường quân sự nên chúng tôi được học tập, rèn luyện chính trị và sinh hoạt theo đúng tác phong của quân đội, rất nghiêm túc và kỷ luật. Cuối năm học, tôi được cử đi Ucraina, thuộc Liên Xô cũ để học về máy tính điện tử. Tôi nghĩ rằng có lẽ trong quá trình học tập và rèn luyện tại trường quân sự, các thủ trưởng và thầy giáo đã nhận thấy ở tôi có một chút gì đó đam mê và phù hợp với lĩnh vực này nên đã cử tôi đi học ngành này. Cuối năm 1976, chuyến tàu hỏa chở những du học sinh chúng tôi đi từ Hà Nội đến Matxcơva. Cuộc hành trình dài khoảng 2 tuần, đi qua Trung Quốc, Siberia và điểm dừng chân cuối cùng là Thủ đô Matxcơva. Trên chuyến tàu đó, chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm, có rất nhiều người sau này trở thành những người tài giỏi, thành danh trong xã hội. Tôi vào học ngành Kỹ thuật Hệ thống, Khoa Máy tính Điện tử trường Đại học Bách khoa thành phố Donesk, nước Cộng hòa Ucraina và tốt nghiệp vào năm 1982. Lĩnh vực này đã trở thành niềm đam mê, thành một phần không thể thiếu của cuộc đời tôi. Thời sinh viên nhiều kỷ niệm CDN: Đến một đất nước có nhiều sự khác biệt về văn hóa như Liên Xô để học tập trong một thời gian dài, cảm giác của anh khi đó như thế nào? NVĐ: Lúc đầu tôi cũng cảm thấy bỡ ngỡ, nhưng rồi cũng cảm thấy thích nghi nhanh với cuộc sống nơi này. Một phần quan trọng chính là tôi đã được học trong một xã hội rất yên bình, rất tốt đẹp. Những thầy cô giáo, bạn bè và những người dân Nga cũng như Ucraina đã đối xử rất tốt với du học sinh Việt Nam chúng tôi. Có thể nói khi đó tôi đã sống và học tập trong một môi trường hòa bình, tràn đầy tình yêu thương giữa con người với con người, không có sự phân biệt màu da hay quốc tịch. Chúng tôi không chỉ được học về khoa học kỹ thuật, mà còn được học về nhân cách và thấu hiểu tấm lòng nhân hậu của những người bạn Liên Xô. Khi nhớ lại những ngày tháng đó, tôi thực sự rất xúc động, vì tôi đã lớn lên rất nhiều không chỉ về tri thức mà còn nhiều thứ khác nữa. CDN: Những ngày tháng du học đó đã để lại trong anh nhiều kỷ niệm đẹp? NVĐ: Đúng vậy, thời sinh viên có rất nhiều kỷ niệm, cả niềm vui và nỗi buồn. Nỗi buồn lớn nhất là sự nhớ nhà, nhớ quê. Thời kỳ đó không như ngày nay, chúng tôi đi học suốt 5 năm mà không có lần nào được về nhà, thậm chí gọi điện thoại cũng không được. Tất cả mọi liên lạc chỉ đều qua thư tay nên mỗi khi có thư từ Việt Nam sang là chúng tôi rất vui. Còn lại trong cuộc sống và học tập thì tôi có rất nhiều niềm vui, một phần vì được thỏa mãn niềm đam mê công nghệ, được học những kỹ thuật tiên tiến nhất, mặc khác, tôi có thêm nhiều bạn bè từ các nước khác nhau cùng học tập, lao động nên rất vui. Thật ra mà nói, thời sinh viên khi đó rất vất vả, nhưng so với đời sống trong nước, so với gia đình thì sinh viên chúng tôi còn sướng hơn rất nhiều lần. CDN: Cụ thể những vất vả mà anh đã trải qua khi đó là gì? NVĐ: Thời đó chúng tôi đi học nhờ sự tài trợ của nhà nước, một tháng được nhận 70 rúp tiền sinh hoạt phí. Số tiền đó vừa tạm đủ cho cuộc sống sinh viên chúng tôi. Cho dù học tập rất căng thẳng nhưng vào những dịp nghỉ hè tôi cũng muốn đi làm như nhiều bạn bè khác, để có thể tự trang trải thêm cho cuộc sống. Chúng tôi tham gia vào những đội lao động do chính các sinh viên thành lập, được nhà trường đứng ra tổ chức hoạt động. Có những đội đi về vùng nông thôn, có đội đi làm ở các vùng xa xôi hẻo lánh, càng đi xa thì tiền công càng nhiều, nhưng cũng sẽ vất vả hơn. Công việc của tôi khi đó chủ yếu là về các vùng nông thôn để thu hoạch hoa quả như hái táo, thu hoạch bắp cải, có khi lại đi xây dựng chuồng bò. Có nhiều lúc phải đi xúc đá làm đường ở các toa tàu. Những toa tàu chở đá đến thì phải lên dùng sẻng xúc xuống, rồi chuyển tới công trường ngay trong đêm, vì đến sáng tàu phải tiếp tục chạy. Lúc đó tôi cũng không hình dung vì sao chỉ vài ba đứa mà có thể chuyển được hết đá trong nhiều toa tàu rất to xuống công trường chỉ trong một đêm. Một công việc khác nữa là làm đường ray xe điện, khi đó chúng tôi phải dùng tay để bẻ những thanh ray từ thẳng thành cong để lắp vào những khúc cua của đường tàu. Tất cả đều được làm bằng tay, tuy rất vất vả nhưng chúng tôi thực sự rất vui. CDN: Khi nhận được những đồng tiền đầu tiên do tự mình kiếm được, cảm giác của anh thế nào? NVĐ: Có thể nói là tôi rất sung sướng dù số tiền nhận được rất thấp, chỉ đủ để mua bộ quần áo chống rét mùa đông mà thôi. Tiền do chính mình làm ra nên tôi cảm thấy rất phấn khởi, và tôi dần nhận ra giá trị của đồng tiền. Từ đó tôi thực sự hiểu rõ câu nói “lao động là vinh quang” như thế nào. Tiền kiếm được tôi cũng cố dành dụm để mua được cái đài radio, vài đồ dùng cho gia đình khi trở về nước. Công việc là một niềm đam mê CDN: Anh đã bắt đầu công việc của mình như thế nào khi trở về Việt Nam? NVĐ: Năm 1982, tôi về nước và làm Chuyên viên Kỹ thuật hệ thống tại Trung tâm Toán Máy tính thuộc Bộ Quốc phòng. Tôi từng tham gia vào chương trình chuyển đổi công nghệ truyền tin và dữ liệu từ máy tính lớn (mainframe) IBM 360 sang hệ máy vi tính. Tôi là một trong những cán bộ kỹ thuật nghiên cứu giải pháp cài đặt các hệ mạng máy tính đầu tiên ứng dụng cho các cơ quan xí nghiệp lớn như: Ngân hàng Công Thương Tp. Hồ Chí Minh, Xí nghiệp Liên doanh Dầu khí Vietsovpetro… Công việc lúc đó rất vất vả và khó khăn. Vì những năm 80 nước ta còn bị cấm vận nên gần như không có máy móc, thiết bị mới và thiếu cả thông tin, nhất là không thể tiếp cận những thông tin về công nghệ, kỹ thuật và gía thành. Chúng tôi phải tự mày mò, tìm hiểu và tự vươn lên, thời đó Internet không có, thư viện thì cũng chẳng có gì ngoài những quyển giáo khoa tin học cơ bản. Thậm chí một quyển tạp chí chuyên ngành công nghệ thông tin như PC Magazine đã là niềm mơ ước của chúng tôi. Đất nước trong thời kỳ cấm vận, chúng tôi phải tận dụng những vật tư công nghệ cũ của Mỹ để lại, trong kho còn lại cái gì thì sử dụng cái đó. Nếu không có thì phải chạy ra chợ Nhật Tảo, mua được cái gì thì về thiết kế và lắp ráp cái đó. Nhưng chính trong khó khăn đó mà tôi mới cảm thấy mình học hỏi được nhiều, chúng tôi phải cố gắng nhiều hơn, vì đây là niềm đam mê mà mình không thể nào từ bỏ.
CDN: Anh có thời gian công tác trong môi trường quân độ, anh có học được gì từ Quân đội?
NVĐ: Tôi rất tự hào đã được rèn luyện trong quân đội, ở đó tôi thực sự trưởng thành và thấm nhuần tinh thần đồng đội, tính kỷ luật và sự chịu đựng gian khó. Trong quân đội tôi đã rèn luyện cho mình khả năng làm việc tư duy chính xác và có hệ thống. Năm 1990 tôi chuyển ngành ra khỏi quân đội để tham gia vào các lĩnh vực Công nghệ Thông tin trong dân sự, tôi nhận thấy có rất nhiều cơ hội và cũng nhiều thách thức. Tôi cho rằng ở bất cứ nơi nào mà mình phát huy và cống hiến hết năng lực của mình, đóng góp được nhiều cho xã hội, cho đất nước thì đều là điều tốt. Môi trường bên ngoài dù có nhiều thử thách, khó khăn nhưng nó cũng nhiều sự lựa chọn, sự chủ động để mình có thể tự khám phá và phát huy hết khả năng của bản thân. Khi bước chân ra khỏi quân ngũ, tôi vào làm việc tại Công ty FPT và làm việc ở vị trí Phó Giám đốc Chi nhánh Tp.HCM. Tôi là một trong những người đầu tiên tham gia xây dựng chi nhánh FPT tại miền Nam. Khi đó chúng tôi thực sự phải tự bươn chải, phải tự đứng và đi trên đôi chân của mình. CDN: Từ FPT đến HPT, đó chắc là bước chuyển lớn trong sự nghiệp của anh? NVĐ: Đúng vậy, câu chuyện hình thành nên HPT thực sự bắt nguồn từ chính FPT. Năm 1994, ngay trước khi chính phủ Mỹ quyết định bãi bỏ cấm vận Việt Nam thì một số công ty Mỹ đã có những bước chuẩn bị thâm nhập thị trường nước ta. Các công ty Mỹ như HP, IBM, Sun, Compact… đều là những công ty công nghệ thông tin hàng đầu thế giới, và họ gần như thống trị hoàn toàn về công nghệ, kỹ thuật. Chính vì vậy, ngay thời điểm đó, FPT đã nhận thức được rằng hợp tác quốc tế với họ là điều không thể không làm, vì chỉ có như thế mới có thể phát triển toàn diện được. Sau khi IBM chọn FPT là đối tác tại Việt Nam thì một công nghệ thông tin hàng đầu khác của Mỹ là HP cũng muốn được hợp tác với FPT. Song ở thời điểm đó là không thể vì IBM đã là đối tác của FPT rồi. Lúc này ban Lãnh đạo FPT nghĩ rằng nội lực chúng tôi hoàn toàn có thể tiếp nhận được nhiều công nghệ của nhiều công ty khác nhau. Nếu để HP ra đi tìm đối tác khác thì tiếc lắm vì công nghệ kỹ thuật của tập đoàn thật tuyệt vời. Vì vậy chúng tôi quyết định một nhóm anh em sẽ tách ra để hợp tác và nắm bắt công nghệ của HP. Và thế là chúng tôi thành lập nên Công ty Dịch vụ Công nghệ Tin học HPT tại Tp.HCM vào đầu năm 1995. Thực sự mục đích ban đầu của chúng tôi chỉ là nắm bắt công nghệ của HP. Nhưng ngay lập tức nảy sinh một vấn đề là mô hình sở hữu công ty sẽ như thế nào? Trực thuộc FPT hay sẽ hoàn toàn độc lập? Để trả lời, chúng tôi phải xác định mục tiêu của công ty là hướng đến khách hàng. Và như thế là cả FPT và HPT đều cùng hướng đến khách hàng, tức là không thể không có cạnh tranh và xung đột về quyền lợi. Bởi vậy chỉ một thời gian ngắn sau đó chúng tôi quyết định HPT phải độc lập với FPT. Sở hữu công ty ngay từ những ngày đầu đã thuộc về cán bộ nhân viên tham gia xây dựng công ty. Từ năm 1995, HPT đã là một công ty độc lập hoàn toàn, dù vẫn ghi nhận FPT là anh em nhưng chúng tôi vẫn cạnh tranh lành mạnh với họ. CDN: Chắc chắn anh đã không tránh khỏi nhữngkhó khăn? NVĐ: Khó khăn lắm chứ. Vì khi đó chúng tôi phải tự lực hoàn toàn. Vốn ban đầu là 400 triệu, tiền thuê trụ sở đã hết một nửa. Mua máy móc, thiết bị, trả lương cho anh em trong một năm cũng hết. Những ngày đầu tiên không dám lắp máy lạnh nên chúng tôi phải làm việc trong môi trường rất nóng nực và ồn ào. Nhân sự ban đầu chỉ có 4, 5 người, nhưng đã tăng lên 20 người vào cuối năm. Những ngày đầu thật vất vả vì nguồn vốn ít ỏi, việc đầu tư cho thiết bị, kỹ thuật đều rất hạn chế. Trong hoàn cảnh khó khăn vậy nhưng vẫn có rất nhiều anh em tiếp tục gắn bó để cùng xây dựng và phát triển công ty cho đến ngày hôm nay. Trong quá trình phát triển, ngoài những thành công đạt được chúng tôi cũng nềm mùi nhiều thất bại. Đó là khi những ý tưởng, dự án hay có thể thực hiện được nhưng vì nhiều lý do phải bỏ dở hoặc có thực hiện xong thì cũng bị lỗ. Đau buồn nhất là khi có những cán bộ giữa chừng nản lòng bỏ ra đi. Tôi qua niệm chẳng có việc gì dễ dàng cả và thất bại cũng rất cần thiết để mà biết cách lớn lên, khi vấp ngã thì đứng lên, rút kinh nghiệm và tiếp tục cố gắng để phát triển. Tôi không nản lòng khi gặp thất bại, mà chỉ thấy tiếc mỗi khi những cơ hội bị tuột đi mất, và thật sự buồn khi có những người mình tin tưởng rồi lại phụ lòng tin của mình. Nhưng dù có thất bại thì đó là thất bại của doanh nghiệp, chứ với khách hàng tuyệt đối không thể thất bại, đối với khách hàng là chỉ có thành công. Tôi thường nói với anh em rằng, hãy đến với khách hàng bằng sự chân thành, và hết lòng vì khách hành thì khi đó họ mới có thể gắn bó với chúng ta được, mà là gắn bó lâu dài để cùng phát triển. Hiện nay chúng tôi vẫn đang làm đúng theo điều đó. CDN: Khi bắt tay vào xây dựng HPT, anh xác định con đường phát triển của HPT sẽ như thế nào? NVĐ: Cung cấp các giải pháp và dịch vụ Công nghệ Thông tin một cách chuyên nghiệp. Đó là hướng đi mà chúng tôi đã xác định ngay từ những ngày đầu, đến bây giờ vẫn giữ nguyên hướng đi đó. Trong hoạt động của HPT bao giờ cũng phải có sự hài hòa giữa 3 mối quan hệ: cổ đông, nhân viên và khách hàng. Ba mối quan hệ này đều phải được tôn trọng như nhau. Đối với cổ đông, phải đáp ứng được những kỳ vọng của họ. Đối với nhân viên, phải có sự động viên, tưởng thưởng xứng đáng công sức của họ, làm sao để nguyện vọng, mơ ước của họ luôn gắn kết, hài hòa với tập thể. Đối với khách hàng, phải đem lại những gì tốt nhất, bất cứ cái gì đã cam kết là phải làm cho bằng được, kể cả bị lỗ cũng phải làm, nói là phải làm, đó là nguyên tắc xuyên suốt của công ty. Chất lượng sản phẩm và dịch vụ cung cấp cho khách hàng bao giờ cũng phải nỗ lực tốt nhất và đem lại hiểu quả nhất cho họ. Nhận thức được tầm quan trọng của công tác chất lượng, HPT là một trong những công ty Công nghệ Thông tin đầu tiên tại Tp.HCM áp dụng hệ thống quản trị chất lượng ISO ngay từ năm 2000. Làm Công nghệ Thông tin ở Việt Nam có rất nhiều áp lực. Đầu tiên là áp lực về công nghệ luôn thay đổi rất nhanh. Trước đây, cứ 2,3 năm mới có sự chuyển đổi công nghệ, nhưng hiện nay thời gian được rút ngắn xuống chỉ còn từ 6 tháng đến 1 năm. Chính vì vậy, áp lực buộc mình phải liên tục học hỏi, đổi mới. Chúng tôi hiểu rằng Việt Nam chưa phải là đất nước sản xuất, phát minh ra công nghệ mà chỉ là ứng dụng thôi. Bởi lẽ đó nên chúng ta gần như phải phụ thuộc vào nước ngoài. Tôi nghĩ rằng chúng ta nên xác định vị trí của mình, và trước mắt phải cố gắng làm những điều tốt nhất ở vị trí đó, tức là khai thác tối đa những ứng dụng công nghệ tiên tiến mà ta có khả năng tiếp thu và phát triển thêm lên, đây là việc làm quan trọng nhất của chúng tôi. Hiện nay, HPT đang và sẽ tiếp tục áp dụng những tiêu chuẩn quốc tế cho các hoạt động dịch vụ và sản xuất sản phẩm của mình. Vì chúng tôi biết rằng khi đã bước chân vào sân chơi toàn cầu thì phải chấp nhận luật chơi chung như mọi người. Vì vậy tuân theo những chuẩn mực của thị trường thế giới là hết sức cần thiết. HPT là một trong số ít công ty dám đầu tư hệ thống quản trị doanh nghiệp ERP cho chính mình. Trong công việc và trong cuộc sống, phải luôn đặt ra những mục tiêu cao phù hợp với năng lực của bản thân, nếu không thì cuộc sống sẽ rất vô vị. Từ những ngày đầu, chúng tôi đã đặt ra mục tiêu là trở thành một trong những công ty hàng đầu về dịch vụ Công nghệ Thông tin tại Việt Nam. Và để đạt được mục tiêu đó thì yếu tố quan trọng nhất chính là con người. CDN: Vậy theo anh, con người trong công nghệ thông tin nói chung và tại HPT nói riêng cần phải như thế nào? NVĐ: Đó là những con người có trình độ chuyên môn và có sự am hiểu về công nghệ thật vững chắc. HPT luôn hướng đến việc xây dựng đội ngũ cán bộ có sự chuyên sâu trong một hoặc hai lĩnh vực nào đấy chứ không cổ xúy cho xu hướng cái gì cũng biết mỗi thứ một chút mà không có gì sâu. Ngoài ra, quan trọng hơn cả là phải có sự đam mê học hỏi và kiên trì theo đuổi mục tiêu. Tôi thường nói vui rằng, cái nghề Công nghệ Thông tin này vất vả lắm, khổ lắm, nó không như nghề y, càng nhiều tuổi thì các nhiều kinh nghiệm, càng giỏi. Đối với nghề này, càng nhiều tuổi thì càng “đuối” vì phải vất vả liên tục học tập những công nghệ mới, tiên tiến. Công nghệ được thay đổi từng giờ, từng phút. Nếu như không liên tục học hỏi, cập nhập những công nghệ mới thì anh sẽ bị thụt lùi và bị đào thải. Mặt khác, sự kiên trì theo đuổi mục tiêu, những ý tưởng trong công việc rất cần thiết, vì nếu như không có điều đó, anh sẽ rất dễ nản lòng trước những thách thức và khó khăn của nghề này. Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là những người làm việc trong ngành Công nghệ Thông tin phải biết cách cộng tác, làm việc với nhau. Hiện nay trong công tác đào tạo, chúng ta cổ xúy cho việc đi kiếm tiền nhiều quá, thực ra cái đó không sai nhưng nó sẽ không đi đến đích lớn được, khó phát triển bền vững. Phương pháp làm việc, cách thức giao tiếp, biết hợp tác làm việc trong cộng đồng đều rất cần thiết thì lại chưa được chú trọng. Nền kinh tế không đi đến đâu với những con người không biết cách làm việc với nhau. HPT có được ngày hôm nay là bởi HPT có những con người chấp nhận lao động vất vả, biết hài hòa giữa lợi ích cá nhân với lợi ích của tập thể. Và tôi luôn trân trọng những sự đóng góp công sức của các anh em trong công ty, họ đã sát cánh bên nhau trong từng bước phát triển của HPT đến hiện nay. “Tôi là người có nhiều đam mê” CDN: Anh nói mình là người có nhiều đam mê? NVĐ: Tôi cho rằng cuộc sống có rất nhiều điều rất thú vị, chính vì vậy, nếu chỉ có đam mê trong công việc, trong kinh doanh thì quả thật chưa đủ và hơi buồn. Tôi thích học, thích đọc, không chỉ vì yêu cầu của công việc là luôn phải học hỏi, mà tôi coi việc học là niềm đam mê của mình. Học để nâng cao trình độ, học để biết thêm nhiều điều mới mẻ trong cuộc sống. Chính vì mê học nên tôi rất thích đọc sách. Cứ mỗi tuần là tôi mua ít nhất một cuốn sách. Công việc rất bận rộn, nhưng tôi vẫn cố gắng dành chút thời gian để đọc sách. Đọc sách có nhiều điều thú vị lắm, vì dưới những con chữ, mình có thể khám phá được rất nhiều vấn đề trong cuộc sống muôn màu hôm nay. Đúng là càng đọc càng thấy mình ít hiểu biết. Ngoài ra, gia đình củng là niềm đam mê bất tận của tôi. Sau những giờ làm việc căng thẳng thì việc làm cho tôi thoải mái và thích nhất chính là được chơi đùa với hai đứa con của mình. Chơi với chúng, tôi chẳng bao giờ biết chán và mệt, những ngày không quá bận rộn, tôi thường cùng vợ con đi chơi đây đó. Đó thực sự là niềm hạnh phúc. Gia đình chính là điểm tựa cho tôi trong cuộc sống, chúng tôi cũng sống chung cùng bố mẹ già và thực sự hạnh phúc vì nhận được nhiều sự thông cảm và chia sẻ từ những người thân của mình trong những lúc vật lộn với khó khăn của công việc và kinh doanh. Và tôi luôn cảm ơn và tự hào về gia đình mình.
CDN: Được biết anh còn là người rất thích âm nhạc?
NVĐ: Đúng vậy, tôi rất thích âm nhạc, đặc biệt là nhạc cổ điển. Có lẽ nó bắt nguồn từ thuở tôi còn 5 - 6 tuổi, khi bố tôi mang về nhà một máy nghe nhạc quay đĩa từ Liên Xô với những đĩa nhạc cổ điển của các nhạc sĩ hàng đầu thế giới như Beethoven, Bach, Johannes Straus, Mozart, Traicopxki… Lúc đó tôi thường được nghe và hoàn toàn bị cuốn hút bởi giai điệu của các bản nhạc như: “Bài ca rừng Viên”, “Phiên chợ Ba Tư” hay các ca khúc trữ tình dân ca Italy do Robertino Robeti hát. Đến khi du học bên Liên Xô, chính niềm đam mê đó đã khiến tôi quyết định mua một cây đàn piano đem về ký túc xá. Đó thực sự là một điều hơi lạ, vì có lẽ chỉ có duy nhất một mình tôi ở ký túc xá là dám mua đàn về để tập thôi. Tôi tìm hiểu, nghiên cứu thế giới âm nhạc cổ điển, sống trong nó và hiểu văn hóa của dòng nhạc này nhiều hơn. Có ai đó đã nói rằng việc am hiểu và yêu âm nhạc cổ điển sẽ giúp cho con người hướng thiện lên rất nhiều. Chính vì vậy mà hiện nay tôi luôn ủng hộ các hoạt động âm nhạc mang tính bác học này, đặc biệt là thể loại nhác cổ điển do chính các nghệ sỹ Việt Nam biểu diễn và sáng tác. Tôi tham gia các buổi sinh hoạt âm nhạc cổ điển cùng các giảng viên của nhạc viện thành phố, tôi muốn nhạc cổ điển được phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam. Ước mơ và khát vọng CDN: Được treo ở vị trí trang trọng nhất trong phòng làm việc của anh là tấm ảnh “Bác Hồ bế một cháu bé thiếu nhi”, chắc là phải có lý do rất đặc biệt? NVĐ: Vâng tôi rát thích bức ảnh này, nó gợi lại cho tôi những kỷ niệm thời thơ ấu của tôi. Ngày trước, tất cả bọn trẻ chúng tôi đều ao ước được gặp Bác Hồ, tôi cũng không ngoại lệ. Đối với chúng tôi lúc đó, Bác Hồ là hình ảnh rất thiêng liêng và cũng thật gần gũi, được gặp Bác là một điều gì đó nó rất tuyệt vời mà không phải ai cũng có được. Chính vì vậy, tất cả mọi đứa trẻ chúng tôi đều cố gắng học thật giỏi, thật chăm ngoan để được là “Cháu ngoan Bác Hồ”, khi đó mới có cơ may được đi gặp Bác Hồ. Vì thế mà tôi luôn cố gắng để đạt danh hiệu cao quý này. Mặc dù đến khi Bác mất, tôi vẫn không có dịp được gặp Người, nhưng những lời Bác dạy, những ước mơ của tuổi thơ luôn khắc sâu trong tâm trí của những đứa trẻ như tôi ngày trước. Đặc biệt câu nói: “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có sánh vai được với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu” , câu nói này đã thôi thúc tôi vươn lên, đã có tác động không nhỏ đến ước mơ và khát vọng của chúng tôi sau này, để chúng tôi liên tục phấn đấu cho bằng bạn bằng bè… CDN: Những ước mơ và khát vọng đó là gì ? NVĐ: Khi còn nhỏ, tôi mơ ước được tiếp cận với máy tính điện tử, được khám phá và hiểu biết về lĩnh vực này. Đến khi trưởng thành, đi làm, những mục tiêu mới được đặt ra, có cái đạt được, có cái không. Hồi đó ước mơ còn đơn giản lắm, như khi tôi còn làm ở Bộ Quốc phòng, chúng tôi nhận làm hệ thống mạng cho Ngân hàng Công thương Thành phố, tôi chỉ mơ ước là làm sao cho các máy tính trong ngân hàng có thể nối mạng được với nhau. Tôi cứ nghĩ thế là sự nghiệp Công nghệ Thông tin của mình đã mãn nguyện lắm rồi. Nhưng khi làm xong thì lại có những mục tiêu mới, ước mơ mới. Giờ đây, tôi chỉ có ước mơ và khát vọng là đưa HPT trở thành một công ty dịch vụ Công nghệ Thông tin chuyên nghiệp hàng đầu, có khả năng phát triển bền vững, có năng lực cạnh tranh quốc tế. Hiện nay, tôi vẫn chưa hài lòng về chính mình, vì mình còn nhiều hạn chế, còn nhiều khiếm khuyết. Vẫn chưa hài lòng về sự phát triển của công ty vì tôi hiểu rằng HPT vẫn còn nhiều việc phải hoàn thiện để có thể tiến xa hơn nữa. Và chúng tôi tự tin rằng mình có quyết tâm để thực hiện điều đó. CDN: Anh có thể chia sẻ một số những điều đáng nhớ của HPT nói chung, và bản thân anh nói riêng? NVĐ: Điều đáng nhớ thì nhiều lắm. Tuy nhiên, điều làm chúng tôi luôn ghi nhớ và cảm thấy hạnh phúc nhất chính là thành quả mà những giải pháp và sản phẩm mà HPT đã mang đến cho khách hàng, thành tựu lớn nhất cũng chính là được khách hàng tin cậy. Chúng tôi thực sự cảm ơn khách hàng và không có gì vui hơn là làm được những điều tốt đẹp cho khách hàng của mình. Còn nói công việc kinh doanh thì điều đáng nhớ của chúng tôi có lẽ là mối quan hệ với đối tác mà HPT có được. Hiện nay HPT là đối tác Phần mềm Bạch kim của HP tại Việt Nam, là đối tác chiến lược của IBM; HPT có Trung tâm Giải pháp Microsoft đầu tiên tại Việt Nam, là đối tác Vàng của Microsoft và đối tác Vàng của APC. HPT còn là Oracle Advantage Partner, cấp độ cao nhất trong quan hệ hợp tác với Oracle. HPT là đối tác cao cấp của Trend Micro, chuyên cung cấp các giải pháp bảo mật. HPT cũng may mắn nhận được một số giải thưởng của các tập đoàn công nghệ thông tin như : Cisco, HP, Oracle, Microsoft, Epson.. trao tặng hàng năm. Với những đóng góp của mình cho ngành công nghệ thông tin, HPT cũng nhận được nhiều giải thưởng trong nước. Còn riêng bản thân tôi, suốt quá trình gắn bó với HPT thì điều gì cũng đáng nhớ. (Cười). Dù là thành tích của cá nhân tôi hay của HPT thì tất cả đều là kết quả phấn đấu nỗ lực không ngừng của tập thể anh chị em nhân viên HPT. Họ mới chính là những người tạo nên những thành công của HPT ngày hôm nay và phần thưởng thuộc về họ. Tôi rất cảm ơn anh chị em HPT, họ là nhưng con người tuyệt vời. CDN: Quả là những thành tích đáng ghi nhận. Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này. Chúc anh sẽ tiếp tục dẫn dắt HPT phát triển thành công hơn nữa.
Hữu Thọ - Thanh Huyền
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1165_1308214744_Tran-Le-Thu-Thao--Vu_3232_775_s.jpg
Chẳng biết gì về sinh học hay nông nghiệp, chị vẫn lao vào nghiên cứu một cách say mê với quyết tâm tạo ra những loại nấm quý vốn chỉ được nuôi trồng ở Nhật. Niềm đam mê đến mạnh mẽ ấy đã khiến chị gần như không còn lý trí để làm việc khi cuộc nuôi cấy thử nghiệm phôi nấm đầu tiên thất bại. Kết quả là chị mất cả vật chất lẫn tinh thần. Nhưng với ý chí và niềm đam mê không lay chuyển, cuối cùng không những chị đã thành công mà còn xuất khẩu ngược lại những loại nấm ấy cho thị trường Nhật. Nhưng có lẽ điều đặc biệt hơn cả là chị luôn song hành với những người nông dân, để giúp họ cùng làm giàu
Câu chuyện của chị bắt đầu bằng những chia sẻ về một ước mơ của cô bé 14 tuổi mang tên Trần Lê Thu Thảo: “14 tuổi, tôi chỉ là một cô bé bình thường như mọi người, nhưng trong ước mơ của mình, tôi nghĩ rằng sau này khi lớn lên, tôi sẽ tạo nên một cái gì đó cho riêng mình, một cái gì đó thật đặc biệt”. Thế nhưng ước mơ của chị dần phai nhạt theo dòng chảy vội vàng của thời gian. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống là nghề giáo nên gia đình luôn hướng con gái tiếp tục theo nghề là điều dễ hiểu. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm, Trần Lê Thu Thảo trở thành một cô giáo. Nhưng rồi chị liên tục phải đi công tác ở tỉnh khiến gia đình không an lòng. Vậy là chị từ bỏ nghề giáo, chuyển sang làm thương mại. Chị bắt đầu bằng việc mở một cửa hàng chuyên về quần áo giầy và dụng cụ thể thao,… tại khu trung tâm quận 1, thành phố Hồ Chí Minh. Chị nói: “Công việc của tôi rất thuận lợi và phát triển. Ngay đến bây giờ, cửa hàng đó cũng đang làm ăn rất phát đạt, và là nguồn thu nhập chính của tôi đấy chứ”. Nếu như thực sự có chữ “duyên” trong cuộc đời của mỗi người, thì có lẽ đối với Trần Lê Thu Thảo, chữ “duyên” đã tạo nên bước chuyển thay đổi hoàn toàn cuộc đời của chị. Trong những chuyến sang Nhật thăm gia đình, điều luôn làm cho chị rất băn khoăn là vì sao người Nhật rất thông mình và thường sống rất thọ. Đem những thắc mắc của mình hỏi người em rể là người Nhật thì chị nhận được câu trả lời: “Người Nhật thông minh và trường thọ có lẽ vì trong bữa cơm của họ thường xuyên có nấm và cá biển”. “Chính câu nói này đã cho tôi một suy nghĩ, cá biển và nấm thực sự là hai thực phẩm hữu ích cho sức khỏe con người. Nhưng cá thì ở ngoài biển, vậy tại sao mình không thử nuôi trồng nấm, chắc chắn nó sẽ đem lại rất nhiều lợi ích cho mọi người”, chị nói. Suy nghĩ này đã thức tỉnh ước mơ từ thuở nhỏ mà chị tưởng như đã quên: “Tạo một cái gì đó cho riêng mình, một cái gì đó thật đặc biệt”. Một trang trại nuôi trồng nấm của riêng mình, đó thực sự sẽ là một điều đặc biệt. Không phải là một nhà nông, cũng không phải là một giáo sư hay tiến sĩ về sinh vật học, nhưng chị tin mình sẽ thành công với cây nấm. Với niềm tin ấy, chị bắt đầu tìm hiểu quy trình nuôi trồng, cách chăm sóc nấm qua các tài liệu báo chí và internet. Bên cạnh đó, chị còn chủ động tham quan học hỏi tại các trang trại nấm của người Nhật. Nhưng đến khi chị dự định đem giống nấm của Nhật về nước để nuôi trồng thì chị mới phát hiện ra rằng đó là điều không thể. “Khi đi tìm hiểu ở các trang trại trồng nấm, tôi không được vào nơi mà người Nhật nuôi trồng nấm và sản xuất con giống . Họ rất nghiêm ngặt trong việc bảo vệ phôi giống của mình, không bao giờ chấp nhận cho người ngoài trồng được loại nấm của họ”. Được sự giúp đỡ của người em rể, cuối cùng Trần Lê Thu Thảo cũng có được vài mẫu nấm đem về nước. Có được tai nấm, chị bắt đầu cấy mô rồi nuôi trồng thử trên mảnh đất mà chị đã mua ở Củ Chi từ năm 1995. “Lúc đó, tôi trồng nấm chỉ vì sự đam mê tìm tòi, vì thế tôi dồn hết sức lực cho cây nấm chứ chưa nghĩ đến việc kinh doanh hay sẽ thành đạt với nó sau này”. Chính chị cũng không ngờ rằng, chị sẽ gắn bó với cây nấm như một cái nghiệp, và với cây nấm, chị bắt đầu một giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Khi niềm đam mê bị thử thách Khi bắt tay vào nuôi trồng thử nghiệm, không chỉ đầu tư rất nhiều tiền bạc và thời gian, Trần Lê Thu Thảo còn bỏ nhiều công sức để tìm kiếm thông tin, tài liệu để nâng cao sự hiểu biết của mình về lĩnh vực này. Và chính lúc này, chị khám phá ra rằng trồng nấm là một công việc hết sức thú vị. Sự đam mê nấm bắt đầu hình thành và ngày càng mãnh liệt trong chị. “Khi bắt đầu thử nghiệm trồng nấm, tôi đã biết mình đang mạo hiểm, vì đây không phải là chuyên môn của mình. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ làm, có lẽ đó là do lòng đam mê với nó. Mặc khác, tôi nghĩ rằng ở đời phải mạo hiểm thì mới có thành công”.
Tuy đã lường trước, nhưng chị Thảo không ngờ rằng sự mạo hiểm của chị lại thất bại nặng nề ngay ở lần thử nghiệm đầu tiên. Một căn bệnh lạ với những mốc xanh, mốc cam xuất hiện trên những bịch phôi nấm mà chị đang thử nghiệm và lây lan với tốc độ rất nhanh. Nhìn thấy công sức của mình đang dần bị hủy hoại, chị không thể cầm lòng. “Lúc đó, tôi gần như suy sụp tinh thần. Tôi đã mang bịch phôi nấm bị bệnh đi gõ cửa các nhà khoa học GS.TS khắp nơi để hỏi nguyên do căn bệnh và tìm cách chữa trị, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận được cái lắc đầu vô cảm. Khi tìm đến một vị tiến sĩ chuyên về nuôi trồng nấm thì cũng chỉ nhận được câu trả lời khiếm nhã. Ông ta nói rằng, hãy mang về đi, đừng mang đến đây kẻo lây bệnh cho trại nấm của tôi. Tôi thực sự bị sốc và gần như ngã quỵ”. Chị tâm sự. Cùng với căn bệnh đang hoành hành tại trại nấm của mình, tinh thần của chị Thảo cũng bị suy nhược nghiêm trọng. Chị kể: “Khi đó, tôi gần như bị điên. Đầu đau kinh khủng. Đau đến nỗi có những đêm chịu không được tôi đập đầu vào tường chỉ để có cảm giác bớt đau. Ông xã tôi chăm sóc và trấn an tinh thần tôi suốt đêm, xoa dầu gió xanh cho để tôi đỡ hơn. Suốt ngày tôi cứ cầm bịch phôi bị bệnh và thơ thẩn như người bị tâm thần. Gia đình không ngừng động viên tôi, nhưng tất cả đều trở nên vô vọng”. Dù đang trong giai đoạn rối trí, nhưng trong đầu chị không lúc nào thôi suy nghĩ về trại nấm và những cây nấm đang bị bệnh của mình. Tại Nhật người em rể đã cố công tìm kiếm kiến thức điều trị bệnh cho cây nấm. Sau hai tháng tìm hiểu, chị đã biết được nguyên nhân cũng như cách phòng chống bệnh cho cây nấm. Với chị, đó là một điều kì diệu và nó như có một sức mạnh phi thường giúp chị tỉnh lại, sức khỏe của chị nhanh chóng hồi phục hoàn toàn. Với tinh thần phấn khởi, chị Thảo tiếp tục trồng lại đợt thử nghiệm thứ hai. Kết quả là bệnh của nấm đã giảm đến 90%. Chị lạc quan hơn và ý chí lại càng thêm mạnh mẽ. Tuy nhiên, do khác biệt về điều kiện khí hậu cũng như khoa học kỹ thuật giữa Việt Nam và Nhật nên chị tiếp tục gặp một số khó khăn sau đó. Nhưng khó khăn đã không làm vơi đi ý chí quyết theo đuổi sự nghiệp của người phụ nữ ấy. “Có thất bại mới có thành công. Tôi phải tiếp tục cố gắng, không chỉ để không phụ lòng những người đã sát cánh, động viên tôi trong những ngày gian khó, mà còn vì lòng đam mê với nghề không cho phép tôi lùi bước”. Bước chuyển mình Muốn đảm bảo những cây nấm có thể phát triển, phải có những tiêu chuẩn về điều kiện trại nuôi và quan trọng hơn là kỹ thuật nuôi trồng. Chị Thảo quyết định đi học về cách nuôi trồng nấm một cách chuyên sâu nhất, ở Nhật và một số nước có trình độ công nghệ trồng nấm tiên tiến như các nước châu Âu, Trung Quốc, Hàn Quốc…
Sau nhiều năm học hỏi, chị đã có trong tay vốn kiến thức chắc chắn về kỹ thuật trồng nấm. Đầu năm 2003, chị bắt tay vào xây dựng trại nấm với cái tên Dona. Sau đó hàng loạt trại nấm được mọc thêm, cơ sở vật chất được đầu tư đầy đủ hơn. Phòng nghiên cứu, phát triển các giống nấm được xây dựng. Công nhân được tuyển dụng ngày một đông. Cây nấm cũng dần dần được thuần hóa, bắt đầu phù hợp với thổ nhưỡng và khí hậu Việt Nam hơn. Tháng 7 năm 2006, Dona chính thức chuyển thành Công ty TNHH Sản xuất và Thương mại Dona, với tổng số 46 trại nấm tại Củ Chi. Dưới sự quản lý và điều hành của chị Thảo, Dona nhanh chóng được phát triển. Nhưng công việc của chị không hoàn toàn giống một giám đốc đúng nghĩa: “Một năm 365 ngày, tôi ngồi trong phòng giám đốc công ty chắc chưa đến 30 ngày. Công việc đòi hỏi tôi phải luôn có mặt thường xuyên ở phân xưởng, trang trại để cùng anh em theo dõi tình hình phát triển của cây nấm. Vì là ngành vi sinh, mỗi ngày nó đều bị ảnh hưởng bởi thời tiết nhiệt độ. Mà khí hậu nước ta thất thường nên phải theo dõi thật sát mới được”. Sản phẩm chính của Dona hiện nay là nấm Bào Ngư, nấm Linh Chi, nấm Vân Chi. Nhưng chị Thảo biết rằng muốn đảm bảo cho sự phát triển thì không thể chỉ dựa vào một loại sản phẩm mà phải đa dạng hóa. Qua quá trình nghiên cứu tỉ mỉ và kéo dài, chị đã thành công khi chỉ từ một loại nấm, chị chế biến được 16 loại thực phẩm dinh dưỡng khác nhau: bột nêm, tương chao, mì gói, đến các loại rượu, trà… đều làm từ nấm. Đó là một thành công và là bước phát triển lớn của Dona. “Đó là những thực phẩm rất dinh dưỡng, tốt cho sức khỏe mà giá thành rất rẻ, ai cũng cũng có thể mua được. Tôi rất tự hào khi những cây nấm đã có thể trở thành những thực phẩm dinh dưỡng thường xuyên có mặt trong mâm cơm của mọi người”. Không chỉ có thế, chị còn tổ chức nuôi heo rừng lai, trùn quế, ba ba và rau mầm để tận dụng những phế phẩm bỏ đi của bịch phôi nấm sau khi thu hoạch, nhằm mục đích nâng cao hiệu quả kinh tế. Dona còn tổ chức bán phôi nấm với giá ưu đãi cho những người có nhu cầu trồng nấm, đặc biệt là những nông dân theo học kỹ thuật nuôi trồng ở công ty. Các phôi nấm Bào Ngư, Linh Chi, Vân Chi, Hoàng Chi, Hắc Chi, Hầu Thủ, Đùi Gà, Trân Châu, Nấm Ngọc, Kim Châm… đều là những sản phẩm mang lại giá trị kinh tế cao. Tính đến hiện nay, công ty đã có hàng trăm chi nhánh và đại lý tại các tỉnh thành trên toàn quốc. Sản phẩm của Dona đã xuất khẩu qua các nước Đông Dương, ngay chính trên quê hương của những loại nấm này – Nhật Bản, sản phẩm của Dona vẫn được chấp nhận. Chị Thảo cho biết: “Xuất được hàng qua Nhật là điều mà tôi rất sung sướng. Xuất phát từ nước Nhật, nhưng khi đem phôi nấm về Việt Nam thì khí hậu, thổ nhưỡng cũng như kỹ thuật hoàn toàn khác nên chúng tôi đã lai tạo cho phù hợp. Chính vì vậy, bây giờ có thể xuất khẩu lại cho nước Nhật, chứng tỏ chúng ta hoàn toàn có thể tự tin vào năng lực của mình”. Là một doanh nghiệp hoạt động hiệu quả và có uy tín, Dona đã đạt được những thành tích xứng đáng, bản thân chị Thảo cũng đã nhận được nhiều bằng khen cho những đóng góp của mình trong lĩnh vực phát triển kinh tế - xã hội. “Tôi muốn cùng nông dân làm giàu” Ngay từ khi thành lập công ty, chị Thảo đã tổ chức lớp học về kỹ thuật nuôi trồng nấm cho những người nông dân. Nhớ lại những ngày đó, chị nói: “Điều đã đưa tôi gắn bó với những người nông dân chính là những lần tôi chứng kiến họ phải đổ đi không biết bao nhiêu là bầu, mướp, khổ qua… Đó là công sức, là vốn liếng của họ, nhưng họ đành phải đem đổ vì không biết bán cho ai. Bỏ vốn ra 1000 đồng nhưng chỉ thu về 200, 300 đồng thì làm sao mà sống được? Tôi không xuất thân từ nghèo khổ, nhưng tôi hiểu được cái nghèo, cái khổ cực của những người nông dân. Điều đó làm cho tôi ray rứt, và lúc đó, tôi nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để có thể giúp họ. Thế là tôi mở lớp dạy trồng nấm cho nông dân”.
Chị hướng dẫn cho những người nông dân ở Củ Chi quá trình trồng nấm. Họ về trồng thử và thành công. Tiếng lành đồn xa, dần dần nhiều nông dân quanh vùng cũng đến xin học, ngay cả các nông dân ở đồng bằng sông Cửu Long, các tỉnh miền Trung và một số các tỉnh phía Bắc cũng tìm đến để học kỹ thuật trồng nấm của chị. Thậm chí, một vài nông dân ở Lào, Campuchia cũng sang tìm hiểu. Tất cả những ai đến học đều được chị tạo điều kiện nơi ăn chốn ở miễn phí. Chị nói: “Nông dân rất nghèo, họ làm gì có tiền, nếu còn thu tiền thì họ không thể theo học được. Và đó là điều tôi không bao giờ muốn”.
Từng là một giáo viên, vì vậy chị luôn hướng dẫn cho những “học trò” của mình bằng ngôn ngữ dễ hiểu, cho tất cả học viên đi thực tập ngay tại trại nấm của chị. Các kỹ thuật gieo trồng, tưới nước, chăm sóc cây giống, thậm chí đơn giản như hái nấm cũng đều được chị hướng dẫn tận tình. Chị cho biết: “Có nhiều người đến đây học thậm chí không biết đọc, biết viết, nhiều khi họ vừa học vừa cầm trên tay chai rượu đế. Người nông dân rất bộc trực, chân thực và rất dễ thương”. Chưa dừng lại ở việc dạy học, chị Thảo còn muốn làm nhiều hơn thế. Chị đã đem cầm mảnh đất của mình cho Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, lấy 2 tỷ đồng đó đầu tư cho những người nông dân có nguyện vọng làm giàu từ cây nấm. Mỗi hộ nông dân đều được chị hỗ trợ cho vay 10 triệu đồng. Khi kết thúc lớp học, chị cung cấp cho học viên những bịch phôi nấm với giá rất ưu đãi để họ đem về bắt đầu nuôi trồng. Ngoài ra, toàn bộ sản phẩm của họ đều được Dona đảm bảo bao tiêu với giá khá cao. Chị cho biết: “Thời gian đầu, tôi bao tiêu sản phẩm cho họ 10.000đ/kg. Tuy nhiên, vì thời điểm đó chúng tôi phân phối hàng gián tiếp qua các thương lái, mà họ ép giá chỉ còn 4.000đ/kg, vậy nên cứ một kg nấm chúng tôi lỗ 6.000đ, trong suốt một năm. Số tiền thiệt hại hơn 400 triệu đồng làm cho Dona gặp rất nhiều khó khăn, nhưng tôi vẫn chấp nhận, vì không thể thất hứa với những người nông dân của mình được. Đến nay thì công ty đã đảm bảo khả năng bao tiêu toàn bộ sản phẩm nấm do nông dân cung cấp”. Chị tiếp lời: “Có lẽ hơi lạ lùng nhưng thú thật, từ khi xây dựng nên Dona đến thời điểm này, số vốn bỏ ra hơn mười tỷ nhưng tôi chưa cầm một đồng lợi nhuận trên tay. Vì lợi nhuận bao nhiêu tôi đem đầu tư cho những người nông dân nghèo, thực sự muốn vươn lên bằng cây nấm. Tiền mà tôi có được vẫn là từ cửa hàng ở trung tâm quận 1”. Chị Thảo luôn canh cánh trong lòng về đội ngũ kỹ thuật, lực lượng thương mại đủ giỏi để có thể giúp đỡ cho những người nông dân phát triển sản phẩm của mình. Chị luôn mơ ước sản phẩm của nông dân Việt Nam có chỗ đứng trên thị trường các nước. Chị nói: “Điều kiện tự nhiên nước ta rất trù phú, người nông dân cũng rất cần cù, chịu khó, đủ sức để đưa nền nông nghiệp Việt Nam vươn ngang tầm với các nước trên thế giới. Chúng ta thiếu là thiếu tri thức. Kỹ thuật nuôi trồng tiên tiến, tiêu chuẩn an toàn vệ sinh như thế nào… thì người nông dẫn không thể tự làm được nếu như chúng ta không có một đội ngũ hướng dẫn họ”. Có lẽ chính suy nghĩ đó đã thôi thúc chị Thảo quyết định làm một công việc có nhiều ý nghĩa khác. Không chỉ dạy cho những người nông dân mà chị còn tạo điều kiện cho học sinh đến tìm hiểu về nghề trồng nấm, để qua đó các em hiểu biết nhiều hơn về ngành nông nghiệp và cuộc sống của những người nông dân. Ngoài ra, chị còn liên kết với nhiều trường đại học để đưa các sinh viên đến trại nấm Dona thực tập. Từ những phòng thí nghiệm với đầy đủ các thiết bị, hàng ngàn sinh viên đã có môi trường để thực hành những bài học trên giảng đường. Chị cho biết: “Tôi tin chỉ bắt tay vào thực hành thì các bạn mới có thể tiếp thu tốt nhất những bài học trong sách vở được. Nhưng có rất ít các công ty, cơ quan nào chịu đứng ra nhận những sinh viên đến thực tập. Dona thì khác, không chỉ tạo điều kiện cho các bạn thực hành, chúng tôi còn hướng dẫn những bài học thực tế không có trên giảng đường. Khi ra trường, các bạn hoàn toàn có thể tự tin khi đi làm việc ở bất cứ đâu, vì các bạn không chỉ vốn kiến thức từ nhà trường mà còn có kinh nghiệm thực hành từ Dona”. Khi được hỏi vì sao chị lại tạo nhiều điều kiện cho sinh viên thực tập khi điều đó không chỉ tốn kém mà lợi nhuận thu về gần như không có? Chị tâm sự: “Tre già măng mọc. Tôi mong ước sau này khi tôi nằm xuống thì chính các bạn trẻ này sẽ tiếp tục con đường mà tôi đã đi, cùng sát cánh giúp người nông dân làm giàu trên mảnh đất quê hương mình”. Hiện nay chị Thảo đang nuôi và giúp đỡ những chị em cơ nhỡ, ra tù, sau cai nghiện. Tất cả họ được làm việc tại DONA. Mong muốn của chị là giúp họ trở về với cuộc sống hoàn lương, sau này còn giúp ích cho xã hội. Những trại trẻ em khuyết tật, bại não, bị nhiễm chất độc màu da cam, trẻ mồ côi, trại dưỡng lão… chị luôn giúp đỡ các họ có những trại nấm để nuôi trồng, qua đó giúp họ tăng thêm thu nhập và học được một cái nghề cho tương lai. Hạnh phúc là được chăm sóc gia đình Thành công trong với vai trò là một chủ doanh nghiệp, nhưng có lẽ với chị Thảo thì hạnh phúc thật sự của người phụ nữ không phải nằm ở công việc mà chính là gia đình. Chị nói: “Ban ngày, tôi là nhà doanh nghiệp nhưng khi về đến nhà, tôi là ôsin của gia đình. Và đó thực sự là niềm vui, niềm hạnh phúc của tôi. Tôi rất thích được nấu những bữa cơm hay làm những chiếc bánh bông lan, bánh trung thu… cho chồng, cho con. Chính gia đình là điểm tựa để tôi bước lên từng bậc thang của thành công, để được làm việc và đóng góp cho xã hội”. Cũng vì vậy mà chị ghép tên gọi ở nhà của hai đứa con đầu là Ti Đô và Ti Na thành tên công ty mình - Dona. Nhưng làm thế nào để một người phụ nữ luôn bận rộn với công việc kinh doanh có thể chăm sóc gia đình một cách trọn vẹn? Trần Lê Thu Thảo cho rằng quan trọng chính là phải có sự sắp xếp hợp lý công việc ở gia đình và công ty. Theo chị, khi đến công ty thì hãy chuyên tâm vào công việc, nhưng khi về đến nhà thì hãy dành toàn bộ tâm trí, tình cảm vào gia đình. Như thế sẽ không có sự lẫn lộn. “Khi ở công ty, tôi chỉ biết có công việc, công nhân, hợp đồng, khách hàng, dạy học cho nông dân, các căn bệnh của cây nấm, vấn đề vệ sinh… Nhưng khi đặt chân về nhà, trong đầu tôi chỉ nghĩ sẽ nấu món gì, chuyện nhà cửa, chuyện học hành của con cái…, thế là mọi việc trở nên thuận lợi”. Nhìn lại một chặng đường dài đã qua, chị không giấu được sự xúc động: “Tôi đã có một công việc tuyệt vời, một niềm đam mê với những cây nấm. Một công ty với những nhân viên nhiệt tình và thân thiện. Và đặc biệt, tôi đã có một gia đình tuyệt vời. Một người chồng tốt, luôn quan tâm, giúp đỡ và luôn bên cạnh động viên tôi trong những lúc khó khăn nhất. Bốn đứa con đều rất ngoan và học giỏi. Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc vì những điều đó”. Hữu Thọ - Đặng Trực theo chuyendoanhnhan.com
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1130_1308215339_Gian-Tu-Trung-_3068_760_s.jpg
Tổ hợp giáo dục PACE
Ông Giản Tư Trung sinh ra và lớn lên tại Nghệ An, học cấp III tại Nha Trang, học ĐH Kinh tế và ĐH Luật tại TP.Hồ Chí Minh. Ông Trung khởi sự kinh doanh bằng thành lập Cơ sở Nhựa Chợ Lớn, từng làm việc cho 3 trong số 4 tập đoàn tư vấn lớn nhất thế giới là KPMG, PwC và DTT.
Rời các tập đoàn lớn, ông Trung làm việc tại Ủy ban Chứng khoán Nhà nước tại Hà Nội, rồi đứng đầu một công ty kiểm toán. Sau nhiều năm học tập và tích lũy kinh nghiệm ở trong và ngoài nước, ông đã cùng một số cộng sự khai lập ra Tổ hợp Giáo dục PACE và ông Trung giữ nhiệm vụ Chủ tịch, Giám đốc tổ hợp. PACE hiện có 5 đơn vị thành viên, trong đó thành viên đầu tiên là Trường Doanh Nhân & Giám Đốc PACE với “sứ mạng” là “Góp phần nâng cao doanh trí Việt Nam bằng tri thức thế giới và giá trị thực học”. PACE đã được UBND TP.HCM chọn là một trong 2 đơn vị đảm nhiệm chương trình đào tạo 1.000 doanh nhân cho TP.HCM. Tính đến thời điểm hiện nay, đã có 2 vạn người tham gia vào các chương trình đào tạo và tái đào tạo doanh nhân trên địa bàn cả nước. Đã từng làm cho nhiều tập đoàn lớn của nước ngoài với mức lương “không đến nỗi nào”, lại không phải lo nghĩ nhiều, nhưng Giản Tư Trung đã gạt bỏ tất cả để ra riêng. “Tôi ra ngoài làm riêng không phải vì chạy theo phong trào muốn làm chủ doanh nghiệp. Đối với tôi làm thuê hay làm chủ cũng không có gì phải phân biệt, tất cả đều chỉ là nghề nghiệp của mình” - anh nói. Trong quan điểm của Giản Tư Trung: “Sống là một cuộc tìm kiếm, tìm kiếm những giá trị tuyệt vời nhất để bồi đắp trở lại cho cuộc sống và cũng là để trả lời cho câu hỏi lớn “Sống để làm gì?”. Và với PACE, anh đang cố gắng trả lời câu hỏi ấy một cách thuyết phục và tâm huyết nhất. Tìm thuốc giảm stress cho thị trường “chất xám” Giản Tư Trung đến với lĩnh vực giáo dục xuất phát từ hai góc độ: cá nhân và xã hội. Điều đó thể hiện cao độ trong việc kết hợp giữa mục đích cá nhân và lợi ích xã hội. “Tức là nếu chỉ thích rồi làm thì chưa đủ, mà cái mình thích đó cũng là cái xã hội đang cần thì mới thật sự bền vững”, anh nói thêm. Xuất phát từ hai niềm đam mê ngay từ khi tìm đường lập nghiệp đó là làm kinh doanh và nghiên cứu khoa học, trong anh lúc nào cũng canh cánh một niềm trăn trở: “Nếu làm kinh doanh không mà không làm khoa học thì nó sẽ thiếu, nếu chỉ làm khoa học mà thiếu kinh doanh thì lại cảm thấy không trọn vẹn”. Suy nghĩ về thực tế xã hội cũng như lý luận khoa học Giản Tư Trung đã đi đến quyết định “không gì bằng là thành lập một doanh nghiệp giáo dục”. Anh nói: “Đó là những logic dẫn tôi đến với giáo dục và cũng chính là chuỗi logic trong tiến trình hình thành PACE”. Nhưng đối với anh – “Nhìn từ góc độ xã hội mới là quan trọng”. Nền kinh tế Việt Nam phát triển mạnh trong nhiều năm liền, đã làm tăng nhu cầu nhân sự, nhất là nhân sự cao cấp cho sự phát triển của các doanh nghiệp. Nhu cầu đó diễn ra hết sức nóng, đôi khi đẩy người lao động và người sử dụng lao động vào cuộc cạnh tranh kém về độ bền, gây thiệt hại cho cả đôi bên. Các công ty thì liên tục phải thay đổi nhân sự, còn nhân viên thì thấp thỏm đứng núi này trông núi nọ trước những lời mời chào hấp dẫn từ chính đối thủ cạnh tranh của công ty mình đang làm. “Chúng ta phải dùng đến từ “khủng hoảng” để nói về sự thiếu hụt chất xám ở Việt Nam”, anh nhận định. Xét về mặt cảm tính, bất cứ ai cũng thấy được hiện trạng đó của thị trường nhân lực Việt Nam, nhưng thuyết phục hơn cả vẫn là những số liệu thống kê. Theo một cuộc khảo sát do tổ chức có thẩm quyền tại thành phố Hồ Chí Minh cho thấy: trong số 2700 doanh nghiệp đại diện cho các ngành nghề được hỏi, thì có một khó khăn chung nhất mà các doanh nghiệp này gặp phải đó là nhân lực. Quy luật cung – cầu tất yếu của kinh tế thị trường, chính là điều quan trọng nhất để Giản Tư Trung đi đến quyết định khai sinh ra PACE. Không phải để thực hiện mục đích “đục nước béo cò”, mà xuất phát từ nguyện vọng phải làm sao góp phần giải quyết nhanh nhất và chất lượng nhất bài toán nhân lực mà thị trường đang trông chờ. Giản Tư Trung thổ lộ: “Việc này đòi hỏi chúng tôi phải thật sự hiểu được nổi bức xúc về nguồn nhân lực trong lòng các doanh nghiệp. Bởi vì tôi quan điểm làm kinh doanh không đơn thuần chỉ là để kiếm tiền, mà nó mang một ý nghĩa nào đó xa hơn nhiều, lớn hơn nhiều việc kiếm tiền”. Có thể nói một cách ví von rằng, những công việc hàng ngày của anh, cũng như những con người ở PACE giống như những dược sĩ cần mẫn ngày đêm bào chế ra những liều thuốc góp phần giảm stress cho thị trường nhân lực Việt Nam. Xin đừng hiểu sai hai chữ “kinh doanh” Rất thực dụng trong việc chuẩn bị sẵn sàng để nắm bắt thời cơ, nhưng cũng rất lý tưởng trong mục đích hành động, Giản Tư Trung không đề cao lợi nhuận mà thị trường có thể mang đến cho PACE, anh chỉ coi nó là hệ qủa từ những gì anh có thể mang đến cho cộng đồng xã hội qua sự nghiệp của PACE. “Người ta hay nhầm lẫn giữa kinh doanh và kiếm tiền, hai việc này hoàn toàn khác nhau. Nhưng mỗi người kiếm tiền một cách khác nhau, doanh nhân kiếm tiền bằng cách đáp ứng nhu cầu nào đó của xã hội, giải quyết vấn đề của xã hội, và tiền chỉ là hệ qủa chứ không phải mục đích. Mục đích của doanh nhân cũng không phải là kiếm tiền, mà là đáp ứng nhu cầu nào đó, giải quyết vấn đề nào đó cho xã hội, theo đó tiền sẽ tự nhiên đến với họ” – Giản Tư Trung tâm sự. Kinh doanh đối với anh, không đơn giản là việc lập ra một doanh nghiệp, mà thông qua doanh nghiệp đó phải góp phần giải quyết vấn đề, đáp ứng nhu cầu bức thiết gì của xã hội. Doanh nhân là người “làm nghề kinh doanh” chứ không phải nghề kiếm tiền. Và chính vì thế PACE muốn thông qua chương trình đào tạo của mình gởi đến các doanh nhân Việt Nam một thông điệp “khi nói về bản chất của kinh doanh, đừng nghĩ rằng kinh doanh là đi kiếm tiền”. Một doanh nhân thực sự chân chính là một doanh nhân mà khi họ kiếm được tiền thì cả thế giới này sẵn sàng ngả nón tự hào về họ, vì họ đáng được kính trọng. Và do lẽ đó, tiền mãi mãi vẫn là hệ quả của việc kinh doanh”. “Cái gì thực mới đẹp” Mục đích lớn nhất của PACE là góp phần giải quyết bức xúc của xã hội của nền kinh tế về sự thiếu hụt chất xám, cho nên tất cả sức lực và tâm trí của PACE đều tập trung hoc mục đích đó. Nhưng một thực tế cũng khiến PACE phải luôn trăn trở trong suốt qúa trình hình thành và phát triển của mình đó là làm thế nào để đưa tinh thần đó vào các chương trình đào tạo của PACE? Phải làm sao để người học có được gì và dùng được gì sau mỗi khóa học (giá trị thực học)”. Nhiều người bất ngờ khi biết rằng, trong môi trường xã hội mà người ta đang đua nhau chạy theo bằng cấp bằng mọi giá, thì PACE lại có quan điểm hoàn toàn ngược lại - một thông điệp mà hầu như các doanh nhân đều biết “Tôn thờ giá trị thực học”. Điều này cũng khẳng định một cách làm, một hướng đi, một tư duy mới mà một nền giáo dục tiến bộ cần phải đạt được. Nó thoát ra khỏi khuôn khổ của những lối suy nghĩ sáo mòn trong cách học của người Việt nhiều năm qua. Ở đây, giá trị những giờ học được đánh giá bằng khả năng áp dụng vào thực tế của người học. Cách học đó nó đi cùng thực tế cuộc sống chứ không phải chay theo cuộc sống như mô hình giáo dục hiện có ở nước ta. Người ta học để hiểu, để biết cách áp dụng, và tăng năng suất lao động, chứ không học để lý luận suông. Anh khẳng định: “Cái gì thực thì nó mới đẹp, trên đời này không có thứ gì đẹp mà không thực?”. Pace – bài toán cho nhiều nghiệm số Gian-Tu-Trung-kotlerLâu nay, để có cơ hội tiếp xúc với những nền giáo dục trên thế giới, nhiều người ở Việt Nam đã chọn con đường du học như là một phương án tối ưu. Tuy nhiên, một vấn đề khiến họ không thể không đắn đo khi đưa ra quyết định du học đó là làm thế nào vượt qua những rào cản về văn hóa, ngôn ngữ, tiền bạc và thời gian để có kết qủa học tập tốt nhất? Với cách làm hoàn toàn khác, không giống bất cứ một tổ chức giáo dục nào, PACE đã nhập khẩu và tiến hành Việt Nam hóa các chương trình đào tạo nổi tiếng thế giới. Về giáo trình, PACE linh động tuyển chọn những kiến thức cấp thiết nhất để đưa vào chương trình giảng dạy. Không dùng nguyên bản tiếng Anh mà được chuyển tải sát sao sang tiếng Việt, thêm vào đó, PACE chủ động mời các giảng viên có kinh nghiệm quốc tế đối với từng chuyên đề liên quan để đứng lớp, thay vì phải thuê giáo viên nước ngoài. Kết quả là chi phí các chương trình đào tạo của PACE giảm xuống rõ rệt từ hơn 300 triệu đồng/người xuống chỉ còn chưa tới 10 triệu đồng/người; đồng thời, còn rút ngắn được thời gian học tập xuống còn 6 tháng đến 1 năm, thay vì phải học 4 –5 năm tại nước ngoài. Nhờ dùng tiếng Việt để giảng dạy nên khả năng truyền đạt và cảm thụ cũng tốt hơn rất nhiều, đem lại hiệu qủa thiết thực hơn cho người học. Những đặc điểm này tỏ ra hết sức phù hợp với giới doanh nghiệp trong nước. Đây là tầng lớp luôn khát khao cập nhật tri thức mới về kinh doanh của thế giới, nhưng hoặc vì tài chính, hoặc vì ngoại ngữ, hoặc nguyên nhân chủ yếu nhất là thiếu thời gian mà không thể theo học tại nước ngoài được. Gian-Tu-Trung-posterNhờ cách đi đúng hướng như vậy, PACE đã nhận được sự ủng hộ nhiệt thành của giới doanh nghiệp trong nước. Tính đến nay, đã có hơn 10 nghìn doanh nghiệp và doanh nhân tham dự các chương trình đào tạo của PACE, và theo dự đoán của Giản Tư Trung “trong tương lai gần sẽ còn cao hơn nữa”. Sự thành công của PACE càng khẳng định cho triết lý kinh doanh của anh. Anh lý giải cho sự thành công của PACE: “Không phải chúng tôi tài giỏi mà trong cái khó ló cái khôn, chúng tôi đã đi từ đòi hỏi thực tế của nền kinh tế và tìm cách đáp ứng nó tốt nhất. Mô hình PACE được sinh ra từ thực tế của đời sống xã hội”. Hướng đi tương lai của PACE không chỉ là cập nhật tri thức cho lớp doanh nhân đã hình thành mà còn muốn làm sao đào tạo nên những doanh nhân tương lai của đất nước, những đối tượng còn ngồi trên ghế nhà trường. Tức là làm sao đưa ra được những chương trình phù hợp, chất lượng quốc tế theo khẩu hiệu mà PACE đã chọn - “Tinh thần Việt Nam - Tinh hoa thế giới”, với chi phí phù hợp cho tầng lớp sinh viên. “Mục đích tối thượng của PACE là làm sao đưa những chương trình đó đến với số đông người Việt Nam nhất, chứ không phải là hướng đến số ít”, Giản Tư Trung nhấn mạnh. Tổ hợp giáo dục PACE đã từng tổ chức thành công sự kiện đưa giáo sư: Phillip Kohler và M.Poster đến VN.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1131_1308215319_Jacquelyn-Tran_3070_758_s.jpg
Doanh nhân nổi bật ở nước Mỹ
Jacquelyn Tran nổi bật lên vì cô là người trẻ tuổi nhất (30 tuổi) và là người gốc Việt duy nhất. Đây là một trong những trường hợp điển hình về sự thành công của giới trẻ trên thương trường Hoa Kỳ. Chúng tôi có cuộc gặp gỡ Jacquelyn Tran sau đêm được bầu chọn.
+ Xin cô cho biết cảm tưởng khi được đứng trong hàng ngũ những doanh nhân tài ba trên thương trường nước Mỹ? - Thật là vinh dự khi được EOY bầu chọn. Tôi thật sự hạnh phúc khi được đứng trong hàng ngũ những doanh nhân thành công và có ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực mà mình kinh doanh. Những nỗ lực của mình cuối cùng đã được thừa nhận trong thế giới doanh nghiệp. + Jacquelyn có thể cho độc giả biết sự hình thành Công ty Perfume Bay? - Sau nhiều năm ky cóp và dành dụm, đến 1987 thì cha mẹ tôi mở được một tiệm bán mỹ phẩm. Lúc đó, cha mẹ tôi rất hồi hộp vì đây là lần đầu tiên họ ký hợp đồng thuê cửa hàng. Họ đã liều và đã thành công. Đó là cửa hiệu mỹ phẩm và nước hoa đầu tiên trong khu vực. Tôi lớn lên và trưởng thành ngay chính trong cửa hiệu này và vì vậy, nước hoa, mỹ phẩm đã trở thành một phần cuộc sống của tôi. Năm 1999, gia đình tôi đi đến quyết định chuyển từ lĩnh vực bán lẻ qua bán sỉ với việc thành lập Công ty L.A.Fragrances, Inc. Cùng lúc đó, tôi đang học năm cuối Đại học Irvine, California chuyên ngành quản lý doanh nghiệp. Tôi ủng hộ quyết định của gia đình và đã manh nha tư tưởng "làm ăn lớn" trong đầu. Tôi nghĩ là phải nâng cấp cách thức phân phối hàng hóa theo lối cổ điển của gia đình. Cùng những lý thuyết trên giảng đường và với sự phát triển chóng mặt của internet, tôi đã nghĩ ra hướng phát triển nghề nghiệp của gia đình - lúc đó được xem là "táo bạo" - khi chủ trương cần phát triển mua bán hàng hóa của mình qua mạng. + Jacquelyn có gặp những trở ngại nào trong bước đầu khởi sự? - Lúc đầu cũng vất vả lắm. Trước hết, tôi vay của gia đình 50.000 USD khởi nghiệp, rồi thuê người thiết kế website bán hàng online: www.perfumebay.com . Lấy tên này vì tôi hình dung đến cảnh tượng một cái vịnh với nhiều con tàu chở đầy ắp dầu thơm, mỹ phẩm mang đi phân phối khắp năm châu bốn biển. Nhưng do "non tay", website không mấy hấp dẫn nên khách hàng rất ít. Tôi nhớ lại lúc đó, mỗi ngày chỉ có trung bình 3 đơn đặt hàng nên một mình tôi làm tất cả. Tôi vừa là giám đốc vừa là nhân viên, vừa lấy hàng, gói hàng và gửi hàng. Công việc chỉ khởi sắc khi tôi tìm cách làm lại website bằng cách hợp tác với một nhà thiết kế dựa vào Yahoo để giúp cho khách hàng tìm ra sản phẩm và kiểm tra dễ dàng. Perfume Bay dần dần trở thành một trong những công ty có website được "thăm viếng" nhiều nhất. Công ty phát triển rất nhanh. Cuối năm 2003, tôi thuyết phục gia đình bỏ hẳn cửa hiệu bán sỉ mà chỉ tập trung vào bán hàng trên mạng. Doanh thu tăng rất nhanh: năm đầu tiên chỉ 200.000 USD, đến năm 2004 tăng lên 9 triệu USD, qua năm 2005 vượt lên 13,5 triệu USD và năm 2006 là 17 triệu USD. + Khách hàng nhận được sản phẩm sau bao lâu kể từ lúc đặt hàng? - Khi vào website của Perfume Bay, người ta có thể thoải mái chọn món hàng nào mà mình thích, sau đó thì đặt hàng. Chúng tôi cam kết sẽ chuyển đến nơi trong vòng một tuần lễ nhưng thông thường chỉ trong vòng 2 hoặc 3 ngày là khách hàng đã nhận được rồi. Cái tiện lợi nhất là khách hàng có thể thoải mái ngồi ở nhà mà tin chắc là đơn đặt hàng của mình sẽ đến đúng hẹn, cho dù đó là những mặt hàng hiếm. + Quy mô doanh nghiệp hiện nay thế nào? - Hiện nay tôi có 20 nhân viên. Với hơn 900 thương hiệu nước hoa, mỹ phẩm và trên 30.000 sản phẩm - đặc biệt là sản phẩm mới cứ được bổ sung thêm vào mỗi ngày. Trung bình mỗi ngày, công ty nhận khoảng 600 đơn đặt hàng qua mạng. Những mùa lễ hội như Noel và năm mới thì làm hàng không kịp. Dự kiến qua năm 2008 sẽ phấn đấu đạt 2.000 đơn hàng một ngày. Lúc đó sẽ tuyển thêm nhân viên. Có điều nhân viên rất gắn bó với công ty. Chúng tôi đối xử với nhau như trong gia đình. Thu nhập cũng khá hơn so với mặt bằng trong khu vực nên nhân viên làm việc khá thoải mái. + Jacquelyn có thể "bật mí" bí quyết thành công trong kinh doanh của mình? - Trước hết là phải có tầm nhìn. Phải thấy trước được cái mà người ta chưa nghĩ đến và nắm được thời cơ. Kế đến là phải có ý chí để thực hiện ý đồ của mình. Thời đại internet đã mở ra một cơ hội hết sức to lớn khi chúng ta có thể bán hàng trên phạm vi toàn cầu thông qua công cụ internet hết sức đơn giản.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
|
1159_1308214929_Vo-Thi-Thanh-_3105_724_s.jpg
Đam mê và nghị lực
Chị là người tham công tiếc việc - từ khi khởi nghiệp với hai bàn tay trắng đến ngày có một cơ ngơi đồ sộ mà đàn ông cũng phải nể... Chị bảo lúc buôn bán bươn chải ham việc đã đành, giờ đáng ra có thể nhàn nhã chăm sóc cho bản thân, vậy mà cứ thấy việc là ham, là không thể ngơi nghỉ.
Nhiều người ở Phú Yên thì trìu mến đặt cho chị cái tên "bà Tiên phong". Người tiên phong ở Phú Yên Ngược về những ngày đầu khởi nghiệp, nhớ lại những dấu ấn trong kinh doanh của chị mới thấy tốc độ làm việc và cái tên ấy hợp với chị đến thế nào. Năm 2005 chị đầu tư sản xuất nước SuGa theo dây chuyền hiện đại, chất lượng tốt, được trao tặng Huy chương Vàng vì sức khỏe cộng đồng; năm 2006 chị quyết định xây dựng trung tâm giải trí - sinh thái Thuận Thảo 7 ha; 2008 chị lại tiếp tục xây dựng khu Thuận Thảo Land. Rồi khu Resort Golden Beach được hoàn thành giai đoạn một trong vòng 64 ngày đêm. Đặc biệt 30/4/2009 khánh thành khách sạn 5 sao, 17 tầng với 218 phòng, trong đó có phòng dành cho nguyên thủ quốc gia. Nhận xét về chị, ông Phạm Ngọc Chi - Chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên nói đầy tâm huyết:"Thuận Thảo là một DN của địa phương luôn đi tiên phong, mạnh về đầu tư, về kinh doanh, về công tác xã hội và luôn chấp hành tốt pháp luật. Ngoài việc thực hiện các nghĩa vụ với Nhà nước, Thuận Thảo còn giải quyết tốt việc làm cho hàng nghìn lao động tại địa phương. Nhiều con em của nông dân bị thu hồi đất đều được Thuận Thảo nhận vào làm việc tại DN. Thuận Thảo nói là làm, với tinh thần quyết liệt, tốc chiến tốc thắng, luôn bám vào chủ trương của địa phương. Tỉnh cần một khu resort biển như thế này, Thuận Thảo đã đi đầu và làm ngay..." Lửa ở ngay trái tim mình Chị là người đầy cá tính, ngay cả trong cách nói năng, đi lại (ở đâu có chị rất dễ nhận ra), nhưng cũng gây nhiều ý kiến trái ngược nhau - khen chê đủ cả. Điều đó cũng bình thường. Con người và cuộc đời nếu cứ bình lặng thì có gì để nói ? Dám sống cho những mục tiêu của mình, theo đuổi nó đến cùng không kể gì đến lao tâm khổ tứ, vất vả khó khăn và cả những cản trở trên đường... Đó mới là Võ Thị Thanh - người mà dù yêu hay không yêu chị người ta vẫn phải thừa nhận - Đó là người mang đến sự khởi sắc và năng động cho kinh tế của Phú Yên. Những điều chị làm được cho quê hương mình quả không nhỏ. Tôi vẫn tự hỏi: Chị lấy đâu ra nhiệt huyết và sức lực để làm được một khối lượng công việc khổng lồ đến như vậy ? - Tôi cứ như bị trời đày, cứ làm việc thì khỏe re. Thời gian làm resort và khách sạn, những ngày cao điểm mỗi đêm tôi chỉ chợp mắt vài ba tiếng ngay trong ôtô, Trở dậy là tỉnh táo liền. Tôi không dám về nhà, sợ nệm ấm, gối êm khó dậy được nên cứ ở miết công trường như thế. Tôi không khỏi liên tưởng hình ảnh ấy có khác nào nữ tướng ra trận. Rồi tự nhủ cũng đâu có gì khác - chỉ huy mấy ngàn người - như binh hùng tướng mạnh ngày xưa. Mấy ngàn quân trên công trường ngổn ngang, nhộn nhịp như thế trong vòng có mấy tháng trời dự án đã thành hình khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên. Có người còn không tin chị làm nổi. Chị bảo có lúc nhìn khách sạn 5 sao to đẹp đi vào hoạt động chuyên nghiệp của mình mà đôi khi cứ ngỡ như mơ, cứ nhớ đến hồi nó còn là bãi đất trống vô tri vô giác. Tôi đùa: Chỉ thiếu chút nữa là chị đi sờ từng cánh cửa, ngắm từng căn phòng... không ngờ chị gật đầu: Tôi cứ đứng ngắm nhìn dây chuyền nướng bánh... nổi tiếng của mình. Mà chẳng riêng gì tôi, bao người cũng mê mẩn như thế. Tôi nhắc lại câu hỏi của mình ban nãy. Chị bảo: - Niềm say mê hay nhiệt huyết đều ở ngay trong tim, trong óc mình. Tôi đã kinh qua bao công việc, bao đoạn trường, giờ vẫn thấy điều quan trọng là sự đam mê và nghị lực. Thiếu nó thì khó thành công. Chị hỏi tôi có lúc nản lòng không ấy à ? Tôi có lúc muốn bán hết cả gia sản gửi tiền vào ngân hàng, đủ để cả đời mình, con cháu mình no đủ, khoanh tay bó gối chẳng làm gì cho mệt. Rồi có lúc đau đớn đến mức chẳng còn nước mắt mà khóc, người cứ như bị mộng du, hoặc có lúc muốn gây gổ đánh lộn với ai đó... Căng thẳng lắm. Thế nhưng trải qua tất cả những cung bậc đó mà tôi vẫn tiếp tục dấn bước, đủ để biết niềm say mê trong tôi lớn đến thế nào ! Trách nhiệm với chính mình và cộng đồng Từng học Văn khoa và tốt nghiệp Đại học Luật có khác, nên cách nói của chị rất khúc chiết. Chị đã từng nói, kinh doanh như bơi trên dòng nước ngược, và tính cách chị có thì nói rõ ràng là có, không thì bảo rằng không. Rất rõ ràng và quyết liệt. Vậy hai điều này mâu thuẫn hay bổ sung cho nhau? Tôi hỏi còn chị cười giòn giã, giọng cười phóng khoáng đặc trưng của dân miền biển: “Tính cách ấy của tôi đôi khi gây hiểu lầm cho người khác nhưng với những người đã hiểu tôi thì lại có tác dụng tốt: Họ tin vào tôi hơn. Đôi khi tôi cũng nghĩ giá mình mềm dẻo linh hoạt hơn thì có lẽ tránh được những vấp váp không đáng có. Nhưng mà biết làm sao được. Tính cách làm nên số phận. Thế nên mới có Võ Thị Thanh như chị thấy đấy (lại cười)”. Chị Thanh là người hay ngẫm ngợi sâu xa về lẽ đời. Cũng hay triết lý nữa. Chị bảo người bình thường mất tiền bạc là mất một ít, mất sức khỏe là mất hết. Nhưng với doanh nhân mất tiền bạc là chưa mất gì, mất sức khỏe là mất một ít còn mất uy tín là mất hết. Đó cũng chính là quan niệm sống của chị. Trong những ngày này, khi Đề án phát triển doanh nhân đang được VCCI soạn thảo, chị Thanh bày tỏ: Có lẽ không có giờ phút nào hạnh phúc hơn với tôi khi nhìn thấy những gì mình tạo dựng và đem đến cho quê hương, cho những người lao động đã sát cánh cùng tôi những tháng ngày vất vả. Hạnh phúc khi mình đã làm được những điều có ích cho xã hội và cộng đồng. Tôi yêu công việc của mình, đam mê sự nghiệp mà mình đã chọn. Và yêu nghĩa là không nói lời hối tiếc. Đã chấp nhận dấn thân thì phải đi tới cùng với nó. Đêm có lúc mất ngủ tôi thường tự hỏi: Nếu trước kia không rời bỏ giảng đường, trở thành một cử nhân văn khoa mình sẽ ra sao ? Rồi tự nhủ - làm doanh nhân - giúp đỡ được cho bao nhiêu người, điều đó cũng đầy nhân văn! Và chính vì thế tôi thêm yên tâm và can đảm để bước về phía trước. Bất cứ thời đại nào cũng cần có những con người có trách nhiệm với chính mình - có trách nhiệm với cộng đồng, như những đầu tàu kéo theo những cá nhân khác, những toa tàu khác. Chính họ sẽ góp phần tạo ra một xã hội năng động hơn, cới mở và hòa nhập hơn với thế giới. Tầng lớp doanh nhân ưu tú trong đó có chị Võ Thị Thanh là một trong những điểm sáng, những đầu tàu như thế.
- Theo Diễn đàn doanh nghiệp
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1160_1308214910_dang-Hong-Anh_3107_182_s.jpg
Thuyền trưởng con tàu Sacomreal
29 tuổi, nhưng Đặng Hồng Anh được đánh giá là người thành công trong nhiều lĩnh vực kinh doanh,"thương hiệu"của anh được gắn liền với công ty CP Địa ốc Sài Gòn Thương Tín (Sacomreal) và
sự ngưỡng mộ của giới trẻ thuộc thế hệ 8X. Đặng Hồng Anh một lần nữa được nhắc đến khi anh đón nhận Giải Sao Đỏ. Hồng Anh kể về những ngày đầu khởi nghiệp của mình. Đó là những năm đầu trên giảng đường Đại học Văn Lang, với số vốn 5 triệu đồng tích cóp được, cậu đã mở quán bánh canh cá. Nhìn Hồng Anh kinh doanh với số vốn như thế, ở vai trò ông chủ kiêm... phục vụ, chạy bàn, đầu tắt mặt tối, ít ai nghĩ Hồng Anh lại là con trưởng của Chủ tịch HĐQT Sacombank. Những ngày tháng vừa theo học quản trị kinh doanh, vừa lèo lái quán bánh canh cá, Hồng Anh tự tay tạo đủ vốn mở cửa hàng cây cảnh. Hai, ba năm sau, phát đạt hơn từ cây cảnh, anh lại đầu tư kinh doanh sắt thép... Con đường "tự thân vận động" nhều cảm tính của cậu sinh viên rẽ sang bước ngoặt, sau khi ra trường 1 năm. Hồng Anh nhận lời cha đứng vào vị trí Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Địa ốc Sài Gòn Thương tín - Sacomreal. Chính việc này đã tạo khó khăn cho anh tự khẳng định rằng mình có khả năng tự thân vận động trên thương trường. Tuy thế, chỉ sau 1 năm làm "thuyền trưởng" con tàu lớn Sacomreal, Hồng Anh mạnh dạn đầu tư sàn giao dịch bất động sản 24 giờ - mô hình giao dịch trực tiếp qua những màn hình cảm ứng và sản phẩm mua nhà trả góp trọn gói. Hồng Anh là người đầu tiên mạnh dạn hỗ trợ khách hàng trong vòng 20 năm, khoảng thời gian dài mà các đại gia bất động sản không dám mạo hiểm trong khi nhu cầu thực tế rất cao. Từ 11 tỉ đồng vốn điều lệ, đến nay "thuyền trưởng" 8X (sinh năm 1980) này đã nắm trong tay trên 1000 tỉ đồng. Năm 2007 Sacomreal thu lãi 253 tỷ, đóng một khoản lớn vào ngân sách Nhà nước và tạo công ăn việc làm cho hơn 400 nhân viên. Mua sỉ bán lẻ Ngày ra trường, với tấm bằng cử nhân chuyên nghành quản trị kinh doanh, Đặng Hồng Anh về tiếp quản công ty Sacomreal. Khi ấy, thị trường bất động sản đang đóng băng, nhiều công ty bất động sản có kinh nghiệm lâu năm trên thương trường cũng rơi vào tình trạng phá sản. Sacomreal cũng không ngoại lệ. Trong giới bất động sản đồn "cậu chủ trẻ" với tấm bằng cử nhân, cộng với 5 năm kinh nghiệm kinh doanh sẽ không "giữ" được Sacomreal lâu. Giữa lúc khó khăn ấy, anh quyết định đưa Sacomreal hoạt động theo phương án tập trung mở rộng và chuyên nghiệp hóa các hoạt động thương mại - dịch vụ bất động sản. "Với thời hạn cho vay để mua nhà trả góp mười năm của các ngân hàng hiện nay thì cánh cửa tìm một chỗ ổn định ở TP HCM chỉ hé mở cho những ai có thu nhập trên chục triệu đồng. Nếu kéo dài thời gian trả góp lên 20 năm thì sao? Cánh cửa sẽ rộng mở hơn cho những người có thu nhập thấp"- Đặng Hồng Anh tính toán. Làm sao để giải quyết bài toán này, nhất là khi Sacomreal vừa ra đời, trong 2-3 năm đầu của một dự án kinh doanh bất động sản không có doanh thu? Trước phương thức kinh doanh mới này, Đặng Hồng Anh đã mạnh dạn đưa ra hình thức "mua sỉ - bán lẻ ", đồng thời hỗ trợ khách hàng mua nhà trả góp trong thời gian 20 năm. Thời hạn trả góp 20 năm thời điểm ấy là một đột phá trên thị trường bất động sản. Bên cạnh đó, Sacomreal còn khai thác nhiều loại hình bất động sản khác: Dịch vụ sửa chữa và xây nhà trả góp trọn gói mở ra vào năm 2006, khai trương sàn giao dịch bất động sản 24 giờ... "Lợi thế của tôi là máu kinh doanh ở sẵn trong người. Ưu điểm lớn nhất là mình biết được các lợi thế của mình là gì, để từ đó tổng hợp và phát huy nó" - Hồng Anh tự tin chia sẻ. Người thầy lớn nhất Một tài sản quý mà anh được thừa hưởng nữa là những trải nghiệm từ ông Đặng Văn Thành- ba anh. Ông Thành coi Đặng Hồng Anh như một người bạn, đồng nghiệp trên thương trường. Chính những trải nghiệm của ba mình đã giúp cho anh đưa ra những quyết định sáng suốt, trong những thời điểm quan trọng nhất, mang tính đột phá, tồn tại hay không tồn tại trên thương trường bất động sản. Anh luôn coi ba như một thần tượng, người thầy lớn nhất của đời mình: "Những cuộc trò chuyện với ba, với những người bạn lớn tuổi giúp tôi luôn có những bài học quý báu để áp dụng trong việc kinh doanh của mình"- anh giãi bày. Sau hơn 4 năm hoạt động, Sacomreal đã không ngừng lớn mạnh và trở thành một trong những công ty hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực tư vấn tiếp thị - phân phối độc quyền các dự án bất động sản. Thương hiệu Sacomreal đã vượt qua nhiều "đại gia" về bất động sản để đạt được những hợp đồng tiếp thị - phấn phối hàng loạt dự án: Cao ốc An Phú, Khu biệt thự trong sân golf SeaLinks - Mũi Né - Phan Thiết, Khu biệt thự và nghỉ dưỡng ven biển Sài Gòn-Hàm Tân… Sacomreal đã thành lập được 14 chi nhánh, phòng giao dịch bất động sản tại TP HCM, Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, Bình Dương, Cần Thơ và 22 công ty con hoạt động trong các lĩnh vực: tư vấn thiết kế, thẩm định giá, năng lượng, đầu tư xây dựng, khu công nghiệp, kinh doanh vật liệu xây dựng, đào tạo… Mô hình kinh doanh của Sacomreal đã đáp ứng được nhu cầu của người dân, góp phần phục vụ khách hàng ngày càng chuyên nghiệp hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho khách hàng trong quá trình giao dịch bất động sản. Sacomreal với tiềm lực tài chính vững chắc - công nghệ hiện đại hiện đang là chủ đầu tư nhiều dự án lớn có quy mô hàng nghìn tỷ đồng tại TP HCM, Vũng Tàu, Đà Lạt, Long An, Quảng Nam, Hải Phòng… Áp lực ngày càng lớn Với tầm nhìn xa, sự nhạy bén trong việc dự báo, nắm bắt tình hình thị trường, xác định rõ hướng phát triển cho doanh nghiệp, anh đã đưa Sacomreal từ một công ty nhỏ trở thành một trong những doanh nghiệp hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực bất động sản. Sacomreal từ 11 tỷ đồng vốn điều lệ ban đầu, giờ đã đạt hơn 568 tỷ đồng và vốn tự có trên 1.200 tỷ đồng. Gắn bó với Sacomreal, Đặng Hồng Anh ngày càng trưởng thành và khẳng định những dấu ấn tên tuổi của mình trong làng bất động sản. "Xuất phát điểm từ số 0 hoặc số 10 đều có những áp lực khác nhau. Cầm một số vốn lớn trong tay, hằng năm tôi phải kiếm về hơn 100 tỷ đồng, đó là một áp lực không nhỏ tí nào" - anh tâm sự. Những thành tích mà Đặng Hồng Anh đạt được trong kinh doanh và hoạt động xã hội đã được Nhà nước ghi nhận và trao: Danh hiệu "Doanh nhân Sài Gòn tiêu biểu" năm 2007 và 2008 do UBND TP HCM trao tặng; Danh hiệu "Công dân trẻ tiêu biểu TP HCM" năm 2007 của Thành Đoàn TP HCM; Bằng khen đạt thành tích xuất sắc trong việc tham gia và đóng góp cho các hoạt động phong trào vận động xã hội từ thiện năm 2007… Giải "Sao Đỏ" năm 2008 đã ghi thêm vào bảng thành tích của anh và chắc chắn rằng đây sẽ là động lực để Đặng Hồng Anh và tập thể công ty Sacomreal phấn đấu nhiều hơn nữa cho sự phát triển của doanh nghiệp, nền kinh tế đất nước. Nhưng với vị Chủ tịch HĐQT công ty CP Địa ốc Sài Gòn Thương Tín mới 29 tuổi này, những thành công đạt được chỉ là khởi đầu, những bài toán kinh doanh trên thương trường khó nắm bắt được. "Thương trường có hàng triệu thế trận. Không thể nào biết hết được. Tôi suy nghĩ, quyết định tưởng là đúng nhưng có khi vẫn lặp lại những cái sai của ngày hôm qua, hôm kia. Mình biết vậy nên phải chịu khó, kiên nhẫn và phấn đấu rèn luyện không ngừng. Sau mỗi chặng đường, tạo thêm sức mạnh cho mình" - Đặng Hồng Anh giãi bày. “Giải Sao Đỏ là một cách ghi nhận cho cả một chặng đường phấn đấu không ngừng của không chỉ cá nhân mà nó mang thương hiệu và vinh dự của cả Sacomreal. Với cá nhân tôi, đó là niềm tin và tạo thêm sức mạnh...”
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1169_1308214505_Huynh-Long-Ngoc-Diep_3236_449_s.jpg
“Trí tuệ giàu lên nhờ cái nó nhận được, con tim giàu lên nhờ cái nó cho đi” Nhỏ nhắn, xinh xắn và rất đa cảm, ít ai nghĩ rằng chị lại phải bươn trải từ khi mới 19 tuổi. Sinh ra trongmột gia đình nghèo, chị đành chấp nhận từ bỏ ước mơ theo học đại học để đilàm phụ giúp gia đình. Không chấp nhận số phận nghèo khó, bằng ý chí và nghị lực, chị đã vươn lên trở thành người thành đạt. Hôm nay tuy đã có trong tay một công ty và là cổ đông chiến lược trong công ty cổ phần khác nhưng hcị vẫn cho rằng nững gì mình đạt được là do may mắn. Có lẽ ý nghĩ đó bắt nguồn từ quan điểm sống “sống trong đời, sống phải có một tấm lòng của chị”. Cũng chính từ quan điểm sống đó mà chị coi việc chia sẻ với mọi người,với cộng đồng là trách nhiệm của mình. Chị chính là Huỳnh Long Ngọc Diệp, Giám đốc công ty Huỳnh Long, Tổng Giám đốc công ty Cổ phần Ngọc Việt.
Sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo Củ Chi, ngoại thành Sài Gòn. Học xong phổ thông, cô bé Huỳnh Long Ngọc Diệp đã phải bươn trải với đời. Nhà nghèo quá nên không thể cho chị tiếp tục học lên đại học, dù chị học rất giỏi. Không được tiếp tục đi học, Ngọc Diệp lai vào buôn bán để phụ giúp với gia đình nuôi 4 đứa em ăn học. Tuy nhiên, khát vọng được đi học để thoát khỏi cái nghèo vẫn luôn âm ỉ cháy trong chị. Vì vậy, dù công việc rất bận rộn, chị vẫn dành thời gian để học Anh văn. Khi tích lũy được vốn ngoại ngữ kha khá, Huỳnh Long Ngọc Diệp quyết định lên thành phố kiếm tiền trước là để trang trải cho cuộc sống, sau đó là thực hiện ước mơ được học đại học vốn ấp ủ từ lâu trong chị. Trải qua nhiều công việc khác nhau từ dạy kèm, thư ký, bán háng đến marketing đã giúp Ngọc Diệp tích lũy được khá nhiều kinh nghiệm. Song chị chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trở thành một doanh nhân mà lúc đó chỉ chị ước mơ giản dị: “Lúc đó, tôi chỉ mơ ước trở thành một cô giáo, chứ không nghĩ mình sẽ là một doanh nhân”. Có lẽ con đường kinh doanh đến với chị như một cái duyên định sẵn. Trải qua nhiều công việc khác nhau, cuối cùng chị về làm ở công ty sản xuất chai lọ thủy tinh. Khi đã có một số kinh nghiệm, chị quyết định ra riêng vì lý do: “Tôi thấy phải làm cái gì đó bứt phá ra chứ không thể làm một công việc mãi được”. Nghĩ là làm, chị ra mở tiệm vải để kinh doanh, sau đó là làm đại lý chai lọ thủy tinh cho công ty cũ. Cái duyên kéo theo cái duyên, từ kinh doanh chai lọ thủy tinh chị nghĩ đến việc cung cấp nắp đậy cho chai lọ thủy tinh, sau đó là bao bì thực phẩm và máy móc công nghiệp. Năm 1996 công ty Huỳnh Long ra đời như thắt chặt hơn cái duyên giữa Huỳnh Long Ngọc Diệp với việc kinh doanh. Công ty Huỳnh Long ra đời, phát triển và ngày càng lớn mạnh là lúc Huỳnh Long Ngọc Diệp đã thực hiện được mơ ước thoát khỏi cảnh đói nghèo. Khi đã đủ sức để lo cho cả gia đình và nuôi 4 em trưởng thành, chị lại nghĩ rằng phải làm cái gì đó cho quê hương Củ Chi. Thấy rằng: “Chỉ có thể lập xưởng sản xuất mới có thể tạo được nhiều công an việc làm cho mọi người”, vậy là chị quyết định mở xưởng sản xuất mũ, nón ở Củ Chi. Đã có lúc xưởng có tới vài trăm công nhân, công việc làm ăn ngày càng phát triển. Sự phát triển thuận lợi đó khiến chị không đủ sức để tiếp tục sản xuất nên phải hùn vốn với người khác cùng sản xuất. Cuối cùng là nhượng lại xưởng cho một người nước ngoài. Tuy đã sang nhượng lại xưởng cho người khác trong giai đoạn đang thuận lợi, song chị lại cảm thấy rất vui vì ước nguyện đóng góp cho quê hương đã được thực hiện: “Tôi rất vui vì đã tạo ra việc làm cho nhiều người, tôi đã hoàn thành ước nguyện của mình. Bây giờ dù làm nữa hay không thì xưởng vẫn phát triển tốt và mọi người vẫn có việc làm. Người khác còn làm tốt hơn tôi”. Hơn nữa chị biết rõ hơn ai hết là sản xuấtthì cần phải có một lực rất lớn về tài chính, thời gian mà trong khi đó thì chị không có đủ thời gian để đầu tư cho nó. Chị đã nhận thấy rằng: “ tôi cảm thấy mình phú hợp với thương mại hơn”. Nhận định này khiến chị quyết định quay lại tập trung phát triển Huỳnh Long. Công việc kinh doanh khá thuận lợi giúp công ty ngày càng khẳng định được uy tín của mình trên thị trường. Làm được điều đó là nhờ sự cố gắng và lòng kiên trì của Huỳnh Long Ngọc Diệp. Bởi với chị “đã làm điều gì là phải làm hết mình, không bao giờ tìm thấy chữ “ không thể” trong từ điển”. Những lúc thất bại, chị cũng không dễ dàng bỏ cuộc mà tự mình đánh giá, xem xét, rút ra bài học, để sửa sai và làm lại từ đầu để rồi đứng lên lên bằng chính đôi chân của mình. Và đặc biệt, khi nói đến sự thành công thì chị chỉ cho rằng đó là may mắn: “Kinh doanh với tôi là một cái duyên tự nhiên nó tới. Có được ngày hôm này do may mắn là chính, may mắn có 7 phần, còn thực lực chỉ có 3 mà thôi”. Dường như ý nghĩ này đã ăn sâu vào trong chị khiến chị luôn có quan niệm rằng: “Mình may mắn được trời cho như vậy thì chia sẻ là điều bình thường. Làm phận sự trong gia đình xong rồi thì phải giúp người khác, cái gì giúp được thì giúp. Bổn phận của mình là phải giúp người khác”. Bằng suy nghĩ đó, chị không ngần ngại chia sẻ với bất cứ ai. Mà rõ nét nhất là việc chị chia sẻ giúp đỡ chính nhân viên của mình. Nhân viên của chị là những sinh viên ở tỉnh, có hoàn cảnh giống như chị lúc trước nên chị tạo mọi điều kiện cho họ làm việc, học tập như giúp đóng học phí, giúp về phương tiện đi lại... Chị tận tình chỉ dạy từng người để họ có thể trưởng thành hơn, khi họ sai thì chị cũng tận tình chỉ bảo, còn khi họ sai lần thứ hai, chị lại nhận phần lỗi về phía mình. Chị tâm sự rằng: “Đã biết họ sai lần đầu mà để học tiếp tục tái phạm thì đó là lỗi của mình”. Sự giúp đỡ ấy khiến nhân viên không chỉ nể phục chị mà còn gắn bó hơn với công ty. Bên cạnh đó chị còn chia sẻ với nhiều người khác từ các cụ già neo đơn, các nạn nhân chất độc màu da cam cho tới các sinh viên, học sinh nghèo hiếu học. Nhiều khi chính sự đa cảm, giàu tình cảm của chị làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh nhưng chị cũng chỉ coi đó là những rủi ro. Doanh nhân “hướng phật” Tất cả những việc làm đó của chị đều bắt nguồn từ quan điểm sống “sống trong đời, sống cần có một tấm lòng” . Là một người sống luôn hướng về đức Phật, sống hướng tới sự từ bi bác ái thì quan điểm sống của Huỳnh Long Ngọc Diệp như vậy cũng là dễ hiểu. Cũng xuất phát từ cái tâm đó mà một ý tưởng kinh doanh mới nhen nhóm trong chị – ý tưởng xây dựng chuỗi nhà hàng chay. Sự ra đời của công ty Cổ phần Ngọc Việt đã giúp cho ý tưởng của chị được thực hiện. Ngọc Việt ra đời dưới sự bảo trợ và góp vốn của nhiều người cùng có cái tâm và hướng về xã hội giống như chị. Ngọc Việt gồm một chuỗi các cửa hàng trải dài từ Nam ra Bắc và dự tính sẽ phát triển cả ra nước ngoài. Hiện nay cửa hàng chính mang tên nhà hàng Việt chay Vĩnh Nghiêm đã đi vào hoạt động trong khuôn viên vừa trang nghiêm vừa ấm áp của chùa Vĩnh Nghiêm, thành phố Hồ Chí Minh. Tiếp theo đó chị sẽ phát triển tiếp các cửa hàng ở các tỉnh Bình Dương, Hà Nội,… gắn liền với các ngôi chùa nổi tiếng. Theo giới thiệu của chị thì đây là chuỗi cửa hàng chay cao cấp nhưng giá cả phải chăng nhằm phục vụ giới tăng ni phật tử và đánh vào xu hướng thích ăn chay của nhiều người dân hiện nay. Đến với nhà hàng Việt chay Vĩnh Nghiêm thực khách sẽ chút bỏ được mọi lo toan của đời thường, được hòa tâm hồn cùng với thiên nhiên. Giữa không gian vừa sang trọng, vừa yên tĩnh lại rất đỗi ấm áp thân quen sẽ giúp thực khách cảm nhận được chiều sâu của tâm hồn, như đang được sống trong chính hồn của quê hương, đất nước. Đến đây thực khách có thể thưởng thức hơn 400 món chay mang đậm hồn Việt và một số món chay ở các nước trên thế giới, đặc biệt còn có tám món Bát Trân, những món mang đặc trưng của đạo Phật. Còn thực phẩm cung cấp cho chuỗi nhà hàng này sẽ là thực phẩm sạch lấy từ Đà Lạt. Song song với dự án này, Huỳnh Long Ngọc Diệp còn đang ấp ủ dự án sản xuất thực phẩm chay nhằm phục vụ chuỗi nhà hàng cũng như nhu cầu ngày càng cao của thị trường. Cả ý tưởng chuỗi nhà hàng chay và sản xuất thực phẩm chay của chị đều xuất phát từ một điều rất ý nghĩa là: “tôn vinh thực phẩm thuần Việt”. Bên cạnh đó, những dự án này cũng không nằm ngoài hoạt động “san sẻ yêu thương” cho xã hội của Ngọc Diệp. Điều mà nhà hàng Việt chay Vĩnh Nghiêm muốn hướng tới là “nuôi lớn mầm yêu thương”. Điều đó khiến khách hàng không chỉ đến để được thưởng thức những món chay độc đáo mà còn đến để được góp tay nâng niu những mầm sống, mầm thương yêu. Bởi 15% lợi nhuận của chuỗi nhà hàng này sẽ được sử dụng làm công táctừ thiện. Có thể thấy rằng tất ca những ý tưởng, những việc làm của Huỳnh Long Ngọc Diệp đều hướng tới việc chia sẻ cho xã hội, đều xuất phát từ một tấm lòng bao la, nhân đạo.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
|
1170_1308214488_-Ti-phu-Viet-kieu-ta_3959_152_s.jpg
Mới gặp, ít ai biết rằng anh là nhà tiên phong trong phát triển kỹ nghệ phần mềm dùng cho thương mại, đồng thời, cũng là người xây dựng, phát triển phần mềm OnDisplay và trở thành tỉ phú vào năm 2000.
Gặp anh ít phút trong buổi lễ Vinh danh nước Việt, rất chân thành, anh không kể về quá khứ mà nói nhiều về cuộc sống hiện tại, về những dự định anh muốn thực hiện tại Việt Nam. Người con xa xứ Sinh năm 1967, Trung Dũng là con trai vị trung tá - thị trưởng một tỉnh lỵ nhỏ miền Nam Việt Nam. Sau biến cố lịch sử 1975, cha anh đi học tập cải tạo và mẹ anh bắt đầu kế hoạch đưa gia đình rời khỏi Việt Nam bằng con đường vượt biển. Nhiều lần vượt biên không thành, năm 1984, khi mới 17 tuổi, Trung Dũng lần thứ 3 lên thuyền đánh cá theo kế hoạch của mẹ. Sau một tuần lênh đênh trên biển, thuyền dạt vào đảo Galang, Nam Dương và được chấp nhận vào trại tỵ nạn chuyển tiếp. Tại đây, Trung Dũng đã gặp được chị gái của mình. Một năm sau, anh và người chị lên đường sang định cư tại Hoa Kỳ với một số vốn tiếng Anh bập bõm và 2 USD của người bạn tặng. Nhờ kiến thức về toán học và khoa học tự nhiên nổi bật mà một năm sau, anh may mắn vượt qua được kỳ thi tương đương trung học. Biết kiến thức về công nghệ cao là rất cần thiết ở đất nước phát triển, anh đã ghi tên học hai môn Toán và Tin học tại trường Đại học Massachusetts ở Boston. Bằng chính quyết tâm mãnh liệt của bản thân, anh vừa nỗ lực học tập vừa làm đủ thứ công việc để kiếm sống. 3 năm sau, anh đã lấy được 2 bằng đại học: cử nhân (Bachelor) về Toán học ứng dụng và Khoa học máy tính của trường Đại học Massachusetts, Boston, đồng thời hoàn thành 90% chương trình đào tạo thạc sĩ, trong khi vẫn phải làm việc kiếm tiền 30 giờ mỗi tuần. Sau đó anh hoàn tất chương trình đào tạo tiến sĩ Tin học của trường Đại học Massachusetts tại Boston. Đến năm 1990, gia đình Trung Dũng đoàn tụ tại Mỹ. Năm 1994, khi chưa tốt nghiệp, anh đã được nhận làm việc với tư cách là kỹ sư phát triển cho Công ty Open Market Inc, biên soạn phần mềm kinh doanh điện tử với mức lương cao. Anh viết một phần mềm cho phép ngồi ở một địa chỉ web duy nhất, lấy thông tin từ các địa chỉ trang web khác. Cuối năm 1995, sau khi mẹ mất, Trung Dũng bắt đầu suy nghĩ về việc thương mại hóa phần mềm do anh viết. Năm 1996, anh quyết định xin thôi việc tại Open Market để đầu tư tất cả thời gian, công sức vào ý nghĩ sáng tạo mới này. Đây là chương trình giúp các doanh nghiệp lấy dữ liệu từ những vị trí khác trên mạng trong khi vẫn ở tại chỗ của mình. Là người đầu tiên nhận thấy tiềm năng kinh doanh của ý tưởng này, song với vốn kinh nghiệm trên thương trường còn quá ít ỏi, anh đã vấp phải những lời từ chối của các nhà đầu tư. Ước mơ vươn cao hơn Đúng lúc tưởng như bế tắc nhất thì Trung Dũng được một người bạn giới thiệu anh với Mark Pine, nguyên là ủy viên Ban quản trị Sybase, một công ty thiết kế phần mềm dữ liệu lớn. Người ta gọi Mark Pine là kiến trúc sư về công nghệ Internet ứng dụng. Ông đã nhận lời làm giám đốc điều hành của OnDisplay do Trung Dũng sáng lập. Dưới sự điều hành của Mark Pine, chỉ sau 2 tuần, giá trị của OnDisplay đã tăng vọt, lợi tức năm 1999 là 11 triệu USD, lợi tức quý I năm 2000 là 7 triệu USD với 350 nhân viên đặt trụ sở chính tại San Ramon, California. Công ty này nhanh chóng kiếm được trên 80 khách hàng, trong đó có công ty dịch vụ thương mại điện tử và e-portal lớn như Travelocity. OnDisplay còn hợp tác chiến lược với các đại gia như IBM và Microsoft, cũng như các công ty mới nổi nhưng giàu tiềm năng... OnDisplay đã trở thành nhà cung cấp dịch vụ phần mềm cấu trúc hạ tầng cho các doanh nghiệp điện tử. Khi công ty chuyển sang cổ phần hóa năm 1999, trị giá cổ phiếu của Trung Dũng trên giấy tờ là 85 triệu USD và được xem là một trong 10 công ty kinh doanh thành công nhất tại Hoa Kỳ của năm đó. 5 tháng sau, công ty và thương hiệu của nó được chuyển nhượng cho Vignette với giá 1,8 tỉ USD. Chuyển về California, cái nôi công nghệ của nước Mỹ, chàng trai trẻ đã đầu tư 1 triệu USD thành lập công ty thứ hai - Fogbreak Solutions, chuyên về các ứng dụng doanh nghiệp để tối ưu hoá khả năng linh hoạt và hiệu suất của dây chuyền sản xuất, nhằm vào các công ty có nhu cầu phần mềm điều hành liên quan đến lĩnh vực đưa việc làm ra nước ngoài. Công ty có những dịch vụ để đảm bảo nhu cầu và quyền lợi cho khách hàng. Fogbreak hợp tác với một vài công ty phần mềm nổi tiếng thế giới, sản xuất mở rộng phần mềm điều hành kinh doanh. Sự hợp tác này là điều kiện thuận lợi cho sự phát triển của những chương trình phần mềm trong tương lai. Với Fogbreak, Trung Dũng đặt mức yêu cầu cao hơn trước. Vừa là sáng lập viên, vừa đảm nhiệm chức vụ giám đốc điều hành, anh muốn làm cho Fogbreak phát triển thành một công ty lớn và có lợi nhuận ngang ngửa với PeopleSoft nổi tiếng của Mỹ. Muốn làm nhiều hơn cho Việt Nam Trung Dũng đã trở thành tỉ phú người Việt ở Mỹ, nhưng điều khiến bạn bè và đối tác kính trọng không chỉ ở năng lực và lòng quyết tâm của anh, mà còn là một tấm lòng luôn hướng về Tổ quốc. Ngoài kinh doanh, Trung Dũng còn tham gia vào ban quản trị các tổ chức phi lợi nhuận như Viet Heritage Society. Mục đích hoạt động của tổ chức này là bảo tồn và phát huy truyền thống lịch sử và văn hóa của Việt Nam qua việc thành lập các tụ điểm văn hóa và các chương trình giáo dục để nâng cao sự hiểu biết và trân trọng những truyền thống đó. Anh cũng là thành viên Ban quản trị Interplast, tổ chức cung cấp dịch vụ phẫu thuật miễn phí cho người dân ở các nước đang phát triển và giúp cải thiện công tác chăm sóc sức khỏe toàn cầu. Anh là cố vấn cho Vietnamese American Silicon Valley Networks, chiếc cầu nối toàn cầu đầu tiên cho chuyên gia gốc Việt hoạt động trong ngành công nghệ cao trên toàn thế giới và tạo ra sự đoàn kết và thịnh vượng của các cộng đồng doanh nghiệp ở Mỹ. Anh cũng là người sáng lập VietNet Forum, diễn đàn điện tử lớn nhất, thành công nhất (và là diễn đàn đầu tiên thuộc loại này) dành cho người Việt định cư ở nước ngoài... Năm 2005, Trung Dũng được Tổng thống George W. Bush bổ nhiệm vào Hội đồng Quản trị Vietnam Education Foundation (Quỹ Giáo dục Việt Nam-VEF). Nhiệm vụ của VEF là tăng cường mối quan hệ song phương Mỹ - Việt qua các hoạt động giáo dục về khoa học và công nghệ. Hiện nay, Trung Dũng là Giám đốc điều hành của V-Home Group, một tập đoàn đầu tư đang nhắm đến những cơ hội làm ăn tại Việt Nam. Mới đây, khi trở về Việt Nam, tận mắt chứng kiến những thay đổi của quê hương, người con đi xa không khỏi ngạc nhiên: “Lần này về là để tìm hiểu về khả năng, tiềm năng của công nghệ phần mềm, và để tìm hiểu về thị trường tổng quát ở Việt Nam cũng như các cơ hội đầu tư. Tuy chỉ ở đây một thời gian ngắn, tôi cũng cảm nhận được năng lượng của nhịp phát triển sôi động đang diễn ra trong nước. Cơ hội đầu tư không chỉ ở lĩnh vực công nghệ cao mà ở các ngành khác nữa”. “Đây là chuyển biến rất quan trọng cho nền kinh tế của mình, cũng là cơ hội cho những người như tôi”, anh nói. Thế nhưng mục đích trở về của doanh nhân thành đạt này không phải chỉ là kinh doanh. “Có nhiều thứ nữa tôi muốn làm để giúp đỡ Việt Nam”, Trung Dũng bộc bạch: “Trong tương lai, tôi sẽ tập trung giúp đỡ về ngành giáo dục, đặc biệt là giáo dục từ tiểu học, trung học... cho con em mình. Tôi nghĩ thời điểm này có tầm ảnh hưởng lớn đến đông đảo các em nhỏ. Đây là lĩnh vực đầu tư không phải để kiếm lợi, mà là một việc đòi hỏi tư duy nghiêm túc để thay đổi môi trường xã hội”. |
1128_1308215378_Nguyen-Bao-Hoang_3031_748_s.jpg
Tổng giám đốc IDG Venture Việt Nam Người đánh cược với quỹ đầu tư mạo hiểm Đánh giá cao khả năng phân tích thị trường và năng lực quản lý của Nguyễn Bảo Hoàng, người sáng lập Tập đoàn IDG toàn cầu - PatrickMcGovern đã giao cho Hoàng đảm đương vị trí Tổng giám đốc điều hành của IDG Venture Việt Nam kể từ năm 2003. Trong giới đầu tư tài chính ở Việt Nam, Nguyễn Bảo Hoàng được “xét nét” nhất vì anh xuất thân từ một bác sĩ y khoa tốt nghiệp tại Mỹ nhưng lại được giao điều hành một quỹ đầu tư được xem là mạo hiểm nhất tại thị trường Việt Nam: IDG Ventures Việt Nam. Nguyễn Bảo Hoàng tốt nghiệp xuất sắc ngành văn học cổ điển tại Đại học Harvard khóa học 1991-1995. Sau đó, anh lấy bằng bác sỹ y khoa của Trường Y Feinberg (Feinberg School of Medicine, thuộc Đại học Northwestern) và thạc sĩ khoa quản trị kinh doanh thuộc Trường Quản trị Kinh doanh Kellogg (Kellogg School of Management) cũng của Trường Đại học Northwestern) cùng trong năm 2000 (khoá học 1995-2000). Nhưng có lẽ bước ngoặt cuộc đời và sự nghiệp của Nguyễn Bảo Hoàng là cuộc gặp tình cờ vào năm 2003 giữa anh với tỷ phú Mỹ Patrick McGovern-người sáng lập và Chủ tịch Tập đoàn IDG của Mỹ. Đánh giá cao khả năng phân tích thị trường và năng lực quản lý của Nguyễn Bảo Hoàng, Patrick McGovern đã giao cho Hoàng trọng trách là Tổng giám đốc điều hành của IDG Venture Việt Nam kể từ năm 2003. IDG Venture Việt Nam là một trong những quỹ đầu tư mạo hiểm đầu tiên về công nghệ thông tin tại thị trường Việt Nam với số vốn ban đầu lên đến 100 triệu USD và dự kiến sẽ tăng gấp đôi trong một hai năm tới. IDG Việt Nam dự kiến sẽ hỗ trợ các doanh nghiệp Việt Nam hoạt động trong lĩnh vực công nghệ thông tin phát triển trên quy mô toàn cầu. Thời tuổi trẻ Nguyễn Bảo Hoàng là Tổng giám đốc điều hành của IDG Venture Việt Nam kể từ năm 2003. Nguyễn Bảo Hoàng sinh năm 1974, là con trai út trong gia đình có 4 anh chị em gồm 2 trai, 2 gái. Gia đình anh rời Sài Gòn năm 1975 di cư sang Mỹ và định cư tại ngoại ô Washington thuộc bang Virginia, khi anh mới 22 tháng tuổi. Ngay từ khi 8 - 9 tuổi, Hoàng được cha mẹ dành dụm cả 3 tháng lương để mua cho con một chiếc máy tính IBM, lúc đó là mơ ước của nhiều người kể cả đối với người Mỹ. Với chiếc máy tính đó, ngoài việc chơi game như bao đứa trẻ khác, Hoàng đã mày mò tìm hiểu các linh kiện của nó, học cách lập trình. Khi thấy thông tin rao bán nhà của những người họ hàng xung quanh mình khá lộn xộn, Hoàng đã giúp họ đánh lại văn bản, trình bày sạch đẹp, lại có thêm những bức ảnh minh họa khá đẹp mắt, dễ nhận diện. Kể từ đó, hầu hết những người buôn bán bất động sản trong vùng đều tới nhờ Hoàng làm giúp những tờ rơi (brochures). Số tiền thù lao mà họ trả đủ để Hoàng mua thêm hai chiếc máy tính nữa. Có thêm máy, Hoàng rủ thêm hai người bạn cùng làm. Yêu thể thao và chơi giỏi một số môn thể thao, Hoàng còn tham gia viết báo thể thao và làm việc cho đài phát thanh của trường. Các anh chị của Hoàng đều là bác sĩ. Hoàng kể “Các anh chị tôi đều muốn trở thành bác sĩ, bởi vì chúng tôi coi đó là cách tốt nhất có thể trực tiếp giúp đỡ người khác. Lúc đầu tôi vẫn nghĩ mình sẽ theo đuổi nghề bác sĩ và tiến hành các công trình nghiên cứu khoa học ở Mỹ như các anh chị tôi. Thế nhưng, dịp trở về quê hương Việt Nam sau 20 năm xa cách đã làm thay đổi sự nghiệp và cả cuộc đời tôi”. Năm 1995, sau khi tốt nghiệp xuất sắc ngành văn học cổ điển tại Đại học Harvard, Nguyễn Bảo Hoàng lần đầu tiên trở về Việt Nam sau thời gian dài xa cách. Được tham quan nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Hà Nội và nhiều vùng miền của đất nước kể cả các vùng thôn quê đánh dấu một cảm xúc khác lạ trong dòng máu con cháu Lạc Hồng trong anh. Thực ra những năm tháng theo gia đình định cư trên đất Mỹ, ký ức về quê hương của anh là những điệu hò xứ Nghệ mà mẹ hát cho anh nghe, và những câu chuyện mà cha anh kể lại về những vùng đất mà ông từng đi qua. Vị mặn nồng quê hương như theo lời ru của mẹ cứ thấm dần vào cảm xúc của một người con xa quê lâu ngày. Đặc biệt, trong chuyến về Việt Nam đó, Hoàng đã được gặp lại bà nội của mình, dù cho tiếng Việt của Hoàng lúc bấy giờ chưa rành lắm. Nhưng tình thương yêu và sự chăm sóc của những người thân trong gia đình ở quê nhà đã trỗi dậy trong anh nỗi thiết tha trở lại Việt Nam và gắn bó lâu dài hơn với đất nước quê hương. Sau chuyến thăm đó anh lại trở về Mỹ, tiếp tục học lấy bằng bác sỹ y khoa của Đại học Northwester. Cũng trong thời gian này anh đồng thời theo học thạc sỹ quản trị kinh doanh tại Trường Quản lý kinh doanh Kellogg (Kellogg School of Management cũng trực thuộc Đại học Northwestern) và tốt nghiệp hai trường này vào năm 2000. Trong thời gian theo học Trường Y khoa, anh đã cùng các cộng sự xây dựng nhóm S2S Medical Publishing chuyên xuất bản sách, tài liệu học tập cho sinh viên y khoa, thành lập website medschool.com chuyên sâu nghiên cứu việc phát triển hệ thống học tập từ xa cho sinh viên y khoa và đã thu hút được hơn 25 triệu USD vốn đầu tư cho công trình này. Trên 8 năm làm việc trong lĩnh vực y học, Hoàng đã có công trình nghiên cứu về chu kỳ và sự suy giảm của protein và sự phát triển của cấu trúc neuron, được đăng tải trên tạp chí chuyên ngành The Journal of Biological Chemistry. Năm 2000, Nguyễn Bảo Hoàng quay lại Việt Nam lần thứ hai để giúp một doanh nghiệp viễn thông Mỹ mở văn phòng đại diện tại Hà Nội. Anh trở thành giám đốc điều hành cho Công ty Viễn thông Mỹ VITC tại khu vực châu Á - một công ty chuyên về giao thức Internet và công nghệ. Trong suốt thời gian làm việc tại VITC, Hoàng đã góp sức biến công ty mới được thành lập, phát triển lớn mạnh và đạt doanh thu hơn 30 triệu USD hàng năm. Bước ngoặt Trước khi đầu tư vào Việt Nam, Tập đoàn IDG cũng đã cân nhắc rất nhiều vì họ cũng chưa hình dung hết những khó khăn, thách thức mang tính đặc thù rất riêng biệt của thị trường Việt Nam. Chỉ đến khi tỷ phú Mỹ Patrick J. McGovern - nhà sáng lập kiêm Chủ tịch Tập đoàn Dữ liệu Quốc tế IDG - tình cờ gặp Bảo Hoàng trong năm 2003, bài toán này mới tìm ra lời giải. Patrick không chỉ là người đặt nền móng cho lĩnh vực truyền thông trong ngành công nghệ thông tin mà còn có tầm nhìn rất rộng về tương lai và sự phát triển của lĩnh vực này. Năm 2003, Nguyễn Bảo Hoàng tình cờ gặp ông Patrick McGovern - vào một buổi ăn sáng do Hội đồng thương mại Mỹ (Amcham) tổ chức cách đây hơn 6 năm. Họ trao đổi rất nhiều về tình hình công nghệ thông tin tại Việt Nam, về lĩnh vực truyền thông, viễn thông và về tương lai của chúng trong nhiều năm tới. Sau đó ít lâu, bằng những lập luận của mình, Nguyễn Bảo Hoàng đã thuyết phục được hơn 300 nhà lãnh đạo của Tập đoàn IDG khi họ đồng ý đầu tư vào Việt Nam. Hoàng cảm nhận được sự đồng cảm của Patrick khi ông chia sẻ với Hoàng về tương lai của việc hình thành quỹ đầu tư mạo hiểm tại Việt Nam, về niềm tin rằng ngành công nghệ thông tin tại Việt Nam sẽ phát triển mạnh mẽ và thu hút thật nhiều nhà đầu tư trong một tương lai không xa. Hoàng cắt nghĩa đầu tư mạo hiểm là số vốn bỏ ra để đầu tư vào các công ty hoặc các nghiên cứu mang tính đổi mới và sáng tạo, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ cao, nơi tiềm ẩn cả hai khả năng mất vốn hoặc thu được lợi nhuận cao đều có thể xảy ra. Nhưng thực ra đối với Hoàng anh không thích dùng từ “mạo hiểm” lắm, và Hoàng thích dùng khái niệm đầu tư triển vọng hơn, bởi quỹ hỗ trợ cho những công ty mới, có nhiều tiềm năng phát triển. Tất nhiên, đối với việc đầu tư vào lĩnh vực công nghệ cao tại Việt Nam, khả năng mất vốn và kinh doanh có lãi đều có thể xảy ra. Hoàng nói: “Vốn đầu tư sẽ không hạn chế, mà điều quan trọng là doanh nghiệp xin cấp vốn phải chứng tỏ được tiềm năng của mình”. Anh cho biết trong số gần 2.000 doanh nghiệp xin cấp vốn đầu tư trong năm 2007, chỉ có 13 doanh nghiệp được IDG Venture Việt Nam lựa chọn. Ngoài ra, IDG Ventures Việt Nam còn đóng vai trò là cầu nối cho thị trường công nghệ thông tin ở Việt Nam vươn ra thị trường thế giới. “Khi hiểu rõ thị trường Việt Nam, chúng tôi sẵn sàng giới thiệu những công ty về công nghệ thông tin tốt nhất của Việt Nam tới các đối tác nước ngoài”, Hoàng nhấn mạnh.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
|
1132_1308215299_Nguyen-Thanh-Phuong-_3078_932_s.jpg
Nên làm nhiều và nói ít thôi
“Tôi muốn Phượng của ngày mai, của năm sau phải thật sự khác Phượng của ngày hôm nay” - cô gái hiện là chủ tịch HĐQT Công ty quản lý quĩ đầu tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management - VCFM) nói.
* Chị được xem là doanh nhân trẻ nhất trong giới lãnh đạo các quĩ đầu tư tài chính chuyên nghiệp ở VN hiện nay. Đó là lợi thế hay khó khăn khi chị tiếp xúc với các đối tác để mời gọi họ góp vốn đầu tư? - Trong công việc, cái luôn thiếu nhất của người trẻ là kinh nghiệm. Kinh nghiệm thì cần có thời gian, đây là điều mà những người trẻ không thể nóng vội. Tôi nghĩ đánh giá thực lực của một người không nhất thiết chỉ nhìn vào tuổi đời mà phải dựa vào quá trình học tập và đặc biệt là kinh nghiệm hay những việc cụ thể mà họ đã làm. Hơn nữa, phải tiếp xúc trực tiếp thì qua đó các tố chất của họ mới có cơ hội bộc lộ. Còn việc một công ty quản lý quĩ huy động được vốn là do các nhà đầu tư tin tưởng vào thị trường, vào chiến lược, vào cách tổ chức hoạt động..., quan trọng nhất là họ phải tin vào đội ngũ lãnh đạo công ty, trong đó trình độ, kinh nghiệm, uy tín và vai trò của mỗi thành viên đều được đặc biệt quan tâm. Tôi tin rằng tuy là thành viên lãnh đạo trẻ nhất của công ty nhưng tôi cũng có những đóng góp thiết thực vào việc thành lập, tổ chức, tuyển chọn thành viên thích hợp vào các vị trí then chốt cho VCFM, cũng như huy động vốn cho quĩ đầu tư Viet Capital Fund. * Quĩ đầu tư Bản Việt (Viet Capital Fund - VCF) là quĩ thành viên với qui mô từ 500 - 800 tỉ đồng chỉ huy động vốn chủ yếu từ các cá nhân và DN tư nhân VN. Chị thấy mình “hợp khẩu vị” với những kiểu doanh nhân như thế nào? - Đơn giản là chúng tôi gặp nhau ở một số điểm chung. Họ là những người có vốn nhàn rỗi lớn, có nhu cầu đầu tư và muốn ủy thác cho các tổ chức đầu tư chuyên nghiệp, và họ đã chọn chúng tôi. Khi đánh giá một “anh hùng” trên thương trường, theo tôi, không nên chỉ nhìn ngay vào những thành tựu họ đang có mà phải chú trọng hơn vào cả chặng đường mà họ đã đi qua. Những nhà đầu tư góp vốn vào VCF có thể chưa phải là những “đại gia” nổi tiếng, nhưng chúng tôi có sự khâm phục khi nhìn vào mô hình và quan điểm kinh doanh của họ. Họ là những người có tầm nhìn bao quát, biết hướng tới lợi nhuận lâu dài, luôn kiên nhẫn và tin tưởng vào đội ngũ quản lý tài chính chuyên nghiệp mà họ đã ủy thác tài sản. Trong thời gian này, VCFM cũng đang bận rộn chuẩn bị huy động quĩ công chúng nước ngoài với qui mô dự kiến 100 triệu1
Nguyễn Thanh Phượng từng là phó giám đốc tài chính của Holcim VN Ltd, sau đó là giám đốc đầu tư của Vietnam Holding Asset Management - công ty đang quản lý Quĩ Vietnam Holding của các nhà đầu tư Thụy Sĩ với qui mô 112,5 triệu USD. Cô đã tham gia nhiều khóa đào tạo về quản trị danh mục đầu tư, danh mục đầu tư chọn lựa, quản trị tài sản tại Thụy Sĩ và Mỹ. Cô là cử nhân Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội và nhận bằng MBA tại Đại học Geneva (Thụy Sĩ). |
USD. VN là một thị trường nhiều tiềm năng trong hiện tại và cả tương lai, vì thế khả năng huy động vốn từ các nhà đầu tư nước ngoài là rất lớn. * Khi gây quĩ đầu tư ở nước ngoài, uy tín cá nhân của người đi “gom tiền” rất quan trọng. Chị thường nói gì về mình và về VN để giành được sự tin cậy nhất định? - Tôi là một trong những thành viên trong ban lãnh đạo đứng ra thuyết trình và giải đáp những thắc mắc trong việc đầu tư vào VN. Các nhà đầu tư quan tâm đến từng người trong đội ngũ điều hành. Họ đọc rất kỹ tiểu sử từng vị trí, nền tảng học vấn, kinh nghiệm...Tất nhiên sự lưu loát, khéo léo của người thuyết trình sẽ có tác động khá lớn đến quyết định của nhà đầu tư. VN gần đây đã nổi lên như một tâm điểm đầu tư của thế giới, vấn đề quan trọng là phải trình bày một cách thuyết phục những câu hỏi như: Tại sao đầu tư vào VN? Tại sao đầu tư vào thời điểm này? Và tại sao nên ủy thác cho chúng tôi?... * Trên thị trường đang xuất hiện ngày càng nhiều quĩ đầu tư với rất nhiều tên tuổi lớn. Chị có ngại là VCF phải đối mặt với một môi trường cạnh tranh khốc liệt? - Mỗi quĩ đầu tư luôn có đặc thù và một hướng đi riêng. Ở đây còn là sự khác nhau về lĩnh vực, ngành nghề ưu tiên, chiến lược đầu tư và cả cách tiếp cận nữa. Cũng không thể phủ nhận một điều là thị trường chứng khoán VN còn khá nhỏ về qui mô nên với những quĩ đầu tư lớn, đặc biệt là những quĩ công chúng, đều có chiến lược gần như phải giống nhau. Vấn đề là quĩ nào có đội ngũ mạnh hơn thì sẽ thành công hơn. Đây là điều VCFM quan tâm ngay trước khi thành lập và tôi hiện đang khá tự tin về đội ngũ của mình. * Chị có cho rằng mình thành công quá sớm? - Tôi luôn tỉnh táo, hay nói cách khác là tôi vẫn đứng trên mặt đất chứ không phải đang bay! (cười). Với tuổi đời như tôi thì phải biết tự nhủ là đường về nhà còn xa lắm. Tôi yêu nghề đầu tư tài chính vì theo quan điểm cá nhân, tôi cho nó là đỉnh cao của rất nhiều nghề. Vì còn trẻ nên theo đuổi nghề này tôi biết mình còn thiếu nhiều lắm, phải tiếp tục học và tiếp tục trải nghiệm. Chắc chắn sẽ có nhiều thử thách phía trước. Tôi luôn học từ công việc, từ các cộng sự, bạn bè trong giới, các doanh nghiệp đối tác...Tôi học ở mọi người và học mỗi ngày. Một ngày đối với tôi sẽ không phải là ngày hiệu quả nếu hôm ấy tôi không học được những điều bổ ích. Ở một góc độ khác, tôi nghĩ có vài điều mà người ta cũng có thể học được từ một cô gái tuổi đôi mươi như tôi. Tóm lại là nên làm nhiều và nói ít thôi! (cười).
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1158_1308214952_Pham-Cong-Nhan_3100_592_s.jpg
Doanh nhân 2 trong 1
Sinh ra tại Thọ Xuân - Thanh Hoá, sau 10 năm phục vụ trong quân ngũ, ông Phạm Công Nhân xuất ngũ và lập doanh nghiệp, khởi nghiệp kinh doanh năm 1995.
Mảnh đất quê hương thứ 2 mà ông Nhân chọn cho mình là Hà Giang, một mảnh đất nghèo ở cực Bắc tổ quốc. 13 năm làm Doanh nhân, thời gian có lẽ chưa dài song công ty Sơn Lâm của ông đã trưởng thành về mọi mặt và trở thành một doanh nghiệp mạnh ở Hà Giang. Bản thân vị Doanh nhân - Người lính, con người 2 trong 1 này cũng đã giành được rất nhiều phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, ông Nhân tiếp tục theo học tại Trung học Hậu cần Công an vũ trang tại Hà Nội rồi nhận nhiệm vụ tại đồn biên phòng Lũng Cú - Hà Giang. Suốt 10 năm sau đó, người lính biên phòng trẻ Phạm Công Nhân và núi rừng Hà Giang, Yên Bái đã trở nên vô cùng thân thuộc. Cuộc sống của người lính biên phòng gắn với núi rừng, được đi nhiều, được chứng kiến những khó khăn vất vả và sự thiếu thốn nhiều mặt của đồng bào miền núi khiến ông đã trăn trở rất nhiều. Bảo vệ tổ quốc là nhiệm vụ nhưng làm cho tổ quốc giàu mạnh hơn cũng vô cùng quan trọng. Vậy làm thế nào? Vùng đất Thọ Xuân - Thanh Hoá, nơi ông Nhân sinh ra là một vùng quê miền núi nghèo. Núi Rừng Hà Giang nơi ông đã trao cả thời trai trẻ của mình, núi còn cao hơn và đồng bào còn khó khăn hơn. Ông Nhân quyết định rời quân ngũ và bắt tay vào sự nghiệp làm doanh nhân của mình năm 1995, quyết định đặt tên doanh nghiệp là Sơn Lâm để nhớ về hai quê hương miền núi của mình và thể hiện quyết tâm gắn bó, xây dựng mảnh đất núi rừng Hà Giang. Dáng người đậm chắc, nhanh nhẹn và nước da rám nắng khiến người ta dễ nhận thấy chất lính vẫn còn rất nhiều ở vị Doanh nhân Việt Nam Tiêu biểu này. Đó cũng là điều dễ hiểu bởi Sơn Lâm là một trong số rất ít doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực Giao thông, Xây dựng ở Hà Giang đã vươn được cánh tay ra thi công các công trình tại nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước. - Ông đã nói rất nhiều về khó khăn, hai quê hương nghèo khó, đồng bào vùng cao nghèo khó rồi những khó khăn khi khởi nghiệp kinh doanh, phải chăng khó khăn luôn đeo đuổi ông? Tất nhiên trong cuộc sống và nhất là trong kinh doanh, khó khăn chẳng bao giờ có thể hết được. Điều quan trọng là chúng ta phải có bản lĩnh và tìm cách để vượt qua được những khó khăn ấy và trưởng thành. - Vậy ông đã làm thế nào? Khi mới thành lập doanh nghiệp thì thiếu vốn, ít việc làm. Cho dù thiếu vốn, chưa đủ việc chúng tôi vẫn cố gắng làm thật tốt, đúng thời hạn tiến độ để xây dựng niềm tin với bạn hàng. Một ngôi nhà vững chắc phải vững từ móng và vững ở tất cả các khâu. Tâm niệm như vậy quyết tâm thực hiện đã giúp Sơn Lâm dần dần có nhiều bạn hàng, nhiều công trình và ngày càng lớn mạnh. So với khi còn là Xí nghiệp Xây lắp và Sản xuất Vật liệu xây dựng trước đây thì Công ty TNHH Sơn Lâm ngày nay đã hoàn toàn khác. Năm 2008 chúng tôi đã tăng được doanh thu lên 120 tỷ đồng, gần gấp đôi năm 2007, với trên 1.000 lao động. Bộ máy nhân sự cũng được kiện toàn với lực lượng kỹ sư và công nhân kỹ thuật đông đảo. - Sơn Lâm là một trong rất ít doanh nghiệp của tỉnh Hà Giang không những thi công nhiều công trình chất lượng cao trong địa bàn tỉnh mà còn vươn xa cánh tay ra rất nhiều tỉnh, thành phố khác, hiện nay Sơn Lâm đang thi công những công trình nào? Chúng tôi đã vầ đang triển khai nhiều công trình như Quốc lộ 279 (Điện Biên - Tuần Giáo); Quốc lộ 4 (Hà Giang - Lào Cai)... - Được biết, Sơn Lâm còn có dự định đầu tư vào lĩnh vực du lịch, ông có thể cho biết dự định của mình? Hà Giang là nơi có nhiều đồng bào các dân tộc sinh sống, do đó ở đây có một nền văn hoá rất đa dạng. Hà Giang cũng được biết tới với địa danh cao nguyên đá Đồng Văn rồi chợ tình Khau Vai hay những ruộng bậc thang đẹp bậc nhất Việt Nam. Tiềm năng du lịch của Hà Giang là rất lớn, tuy nhiên hiện nay tiềm năng đó chưa được khai thác hiệu quả. Chúng tôi đang đầu tư một số dự án thuỷ điện. hồ nước, đường sá ... của thuỷ điện sẽ làm hạ tầng cho du lịch và giúp cho việc phát triển du lịch thuận lợi. Tuy nhiên để du lịch Hà Giang phát triển mạnh rất cần một chương trình tổng thể từ tỉnh và ngành Du lịch. - Ông có thể giới thiệu về các dự án thuỷ điện mà công ty đang đầu tư không? Hiện nay chúng tôi đang đầu tư xây dựng nhà máy thuỷ điện Sông Chừng (Sông Con 2) tại Quang Bình - Hà Giang với công suất 19,5 MW. Một nhà máy tiếp theo là thuỷ điện Sông Lô, công suất 24 MW tại Bắc Quang - Hà Giang. Khi 2 nhà máy này đi vào hoạt động sẽ giải quyết được nhiều lao động và có đóng góp lớn cho ngân sách của tỉnh Hà Giang. Bản thân Sơn Lâm cũng sẽ tăng được doanh thu, tăng lợi nhuận và tiếp tục nâng cao đời sống cho cán bộ, công nhân viên. - Hà Giang là một tỉnh có rất nhiều tiềm năng về khoáng sản song đầu tư một cách bài bản thì rất ít, Sơn Lâm có dự định phát triển công nghiệp khai khoáng ở đây không? Đúng là phần lớn các mỏ đều ở quy mô nhỏ, chúng tôi cũng dự định sẽ liên doanh liên kết với các doanh nghiệp để tập trung vốn đầu tư khai thác bài bản, vừa nâng cao hiệu quả khai thác vừa bảo vệ tài nguyên và chống ô nhiễm môi trường. Sơn Lâm cũng có kế hoạch tiếp tục nghiên cứu đầu tư thăm dò và khai thác khoáng sản với quy mô công nghiệp hiện đại. - Giữa cương vị một chỉ huy trong quân ngũ trước đây và người lãnh đạo doanh nghiệp hiện nay, ông thấy có điểm chung và điểm riêng nào? Lãnh đạo một doanh nghiệp có lẽ phức tạo hơn rất nhiều, nhất là giai đoạn mới thành lập doanh nghiệp. Thời đó, một thân một mình tôi vừa lo tìm việc vừa lo chỉ huy anh em thi công, lúc ở công trình này, lúc chạy công trình khác, trăm mối, nhiều lúc cảm thấy như rối tung lên. Tuy nhiên cũng may mắn là tôi đã có nhiều đồng đội giúp đỡ. Nhiều đồng đội từng sát cánh chiến đấu trước đây lại cùng sát cánh với tôi trong điệu hành và quản lý doanh nghiệp. Họ đã giúp đỡ tôi rất nhiều cả về tiền bạc lẫn công việc và giúp tôi vững tin để điều hành doanh nghiệp. Quản lý doanh nghiệp đúng là vô cùng phức tạp. - Hiện nay Sơn Lâm đã xây dựng được một bộ máy với nhiều kỹ sư có kiến thức và kinh nghiệm. Ở một tỉnh miền núi như vậy chắc hẳn việc tuyển dụng được những nhân sự chất lượng cao không phải đơn giản? Đúng là rất khó, những người có kiến thức, có điều kiện thì đều đầu quân về các doanh nghiệp miền xuôi. Với doanh nghiệp miền núi, trả lương cao hơn cũng chưa chắc đã có được người giỏi. Để xây dựng bộ máy, chúng tôi phải có một chiến lược đầu tư và đào tạo dài hạn. Bên cạnh đó cũng tạo cơ hội phát triển cho anh em và tất nhiên mức thu nhập cũng phải phù hợp với cống hiến của họ. Hiện nay trong các lĩnh vực hoạt động của mình như xây lắp, tư vấn thiết kế hay tư vấn đầu tư... Sơn Lâm đều có bộ máy nhân sự rất tốt để đáp ứng yêu cầu của khách hàng. - Được biết ông còn đầu tư vào công nghiệp hoá lĩnh vực nông nghiệp ở Hà Giang? Hà Giang có nhiều cây ăn quả như cam, quýt đặc sản rất nổi tiếng. Chúng tôi cũng đã lai giống các loại hoa quả đặc sản này. Trong điều kiện cho phép tôi cúng dự định sẽ nhân rộng mô hình trang trại trồng cây ăn quả, phối hợp xen canh các cây dài ngày và ngắn ngày... Đây có thể sẽ là một hướng đi giúp cải thiện đời sống đồng bào dựa trên thế mạnh sẵn có về các giống cây đặc sản của địa phương.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1162_1308214817_Thanh-Nguyen_3110_113_s.jpg
Giám đốc điều hành Caravat.com
* Được biết chị khởi đầu khá thành công với vai trò giám đốc Marketing khu vực Đông Nam Á ở một tập đoàn lớn, điều gì dẫn dắt chị tới với Caravat.com?
- Thanh Nguyễn - Giám đốc điều hành Caravat.com: “Networking” (cười). Tôi là người khá tham vọng và ham học hỏi cái mới. Ở vị trí cũ, tôi đã có thể rất yên vị và thoải mái. Nhưng tôi chọn việc ra đi để bắt tay xây dựng một doanh nghiệp hoàn toàn mới vì muốn thử thách mình ở một lĩnh vực mới, một môi trường mới cũng như vận dụng những gì mình đã tích lũy được trước đó ở một tầm cao hơn. Hơn nữa, là một người quảng giao, tôi tin vào vai trò của việc mở rộng các mối quan hệ chuyên nghiệp trong việc phát triển các cơ hội nghề nghiệp và kinh doanh. Chẳng gì thì cũng nhờ “Networking” mà tôi có được công việc này đó thôi. * Vậy có thể coi đây là “công việc mơ ước“ của chị hay không? - Thanh Nguyễn: Trước đây tôi không biết mình mơ ước chính xác công việc gì, chỉ biết rằng tôi luôn mong muốn có một công việc mà mỗi buổi sáng đi làm tôi phải cảm thấy mình rất hứng khởi. Công việc hiện tại cho tôi nhiều hơn thế. Ngoài niềm vui, tôi còn có một đội ngũ cộng sự tuyệt vời. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ những giá trị và ý nghĩa trong công việc hằng ngày của mình, đó là giúp mọi người kết nối với nhau và từ đó kết nối các cơ hội. * Vậy điều này có liên quan gì tới dịch vụ mới Caravat 1.000USD + Executive Job - dịch vụ đăng tuyển việc làm cao cấp chọn lọc lần đầu tiên tại Việt Nam hay không? - Thanh Nguyễn: Ở Caravat, chúng tôi luôn cố gắng đáp ứng những nhu cầu kết nối thiết thực nhất của giới doanh nhân. Mạng doanh nhân Caravat.com có trên 12.000 thành viên hiện đang nắm giữ những vị trí quản lí chủ chốt tại hơn 7.000 công ty hàng đầu tại Việt Nam. Giới nhân sự cấp cao nói chung, và thành viên của Caravat.com nói riêng hiếm khi đăng hồ sơ trên những trang web tuyển dụng đại trà vì lí do bảo mật thông tin và cho dù có tìm việc tại những kênh này thì cũng dễ dàng bị mất phương hướng với hàng loạt việc làm phổ thông và chưa đúng trình độ. Chính vì thế, với phương châm “Việc làm tốt nhất dành cho nhân lực cao cấp”, các chuyên gia của chúng tôi duyệt từng yêu cầu đăng tuyển để đảm bảo đây là những cơ hội việc làm cao cấp với mức thu nhập hàng tháng ít nhất từ 1.000USD trở lên, thậm chí có thể lên tới 10.000USD hoặc hơn. Những việc làm đã qua chọn lọc này sau đó sẽ được giới thiệu tới các thành viên phù hợp tùy theo khu vực, trình độ cũng như lĩnh vực chuyên môn của họ. Bên cạnh đó, các thành viên của chúng tôi cũng có rất nhiều nhu cầu tuyển dụng người tài. Trong khi hơn 2 phần 3 những vị trí cao cấp được tuyển dụng đều ít nhiều liên quan tới sự giới thiệu hoặc tiến cử của bạn bè, đồng nghiệp, Caravat.com giúp các thành viên tiếp cận những cơ hội nghề nghiệp cũng như ứng viên phù hợp thuận lợi hơn nhờ tận dụng tốt lợi thế của mạng lưới quan hệ chuyên nghiệp. * Thế nếu những thành viên khác của Caravat.com không có nhu cầu tuyển dụng hoặc tìm việc thì sao? - Thanh Nguyễn: Dịch vụ mới Caravat 1.000USD + Executive Job chỉ là một trong những lợi ích mà mạng cộng đồng Caravat có thể mang lại. Hiện tại các thành viên của Caravat.com đang sử dụng các hoạt động hiện hữu như quảng bá thương hiệu cá nhân, tìm kiếm đối tác, phát triển các cơ hội kinh doanh cũng như duy trì mối liên lạc thường xuyên với bạn bè, đồng nghiệp. Ngoài ra, là những nhà lãnh đạo doanh nghiệp, cho dù không tìm kiếm những cơ hội hoặc tuyển người mới, các thành viên của chúng tôi cũng rất cần được cập nhật những thông tin “khó kiếm” kiểu như đối thủ đang cần tìm những vị trí nào, ngành nào đang nóng… để có thể có được những quyết định kinh doanh tốt hơn. * Xin chị chia sẻ một vài dự định mới cho bản thân và bước phát triển tiếp theo của Caravat.com? - Thanh Nguyễn: Chúng tôi sẽ tiếp tục phát triển thêm nhiều chức năng kết nối cho Caravat.com như Hội Nhóm và Hỏi Đáp. Chúng tôi cũng đang xúc tiến kế hoạch kết hợp với một tạp chí doanh nhân hàng đầu để tổ chức các buổi hội thảo chuyên đề hàng quý. Bản thân tôi thì vẫn dự đinh theo đuổi “công việc mơ ước” hiện tại và cố gắng tạo thêm nhiều giá trị cho người sử dụng Caravat.com. * Xin cám ơn chị và chúc chị ngày càng thành công!
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1167_1308214658_2.png
Nắm giữ trong tay một công ty đang phát triển mạnh mẽ, một hệ thống 16 website hút khách ở hiện tại, một khát vọng về một tập đoàn kinh tế vững mạnh và một hoài bão chính trị trong tương lai. Ít ai nghĩ rằng, đó là chân dung của một doanh nhân thuộc thế hệ 8X. Chân dung về Vũ Ngọc Dũng, giám đốc Công ty Tư vấn Bắc Việt Luật chính là hình ảnh của những người trẻ biết ước mơ và dấn thân cho ước mơ của mình.
Tốt nghiệp Đại học Luật chuyên ngành Luật Tư pháp năm 2003, Vũ Ngọc Dũng nhận thấy không thể đi làm thuê chỉ với mức lương 400.000 đồng một tháng. Số tiền quá ít ỏi, không đủ để trang trải cho cuộc sống tối thiểu chứ đừng nói gì đến việc tái tạo sức lao động hay tiếp tục học tập. Anh nói: “Vì thế, tôi quyết định thành lập công ty để xây dựng sự nghiệp riêng. Tất cả số vốn tôi có lúc bấy giờ chỉ vẻn vẹn 10 triệu đồng”. Và công ty Bắc Việt Luật chính thức được thành lập vào tháng 10 năm 2004. Ban đầu, Vũ Ngọc Dũng định lấy tên công ty là Việt Luật, nhưng đã có người đăng ký trước nên anh phải đổi tên. Anh nhớ lại: “Cái tên Bắc Việt Luật được chọn một mặt vì trụ sở công ty đặt ở phía Bắc, mặt khác cái tên này còn hàm chứa một chủ ý khác, đó là mục tiêu chiếm thị phần tuyệt đối phía Bắc trước, sau đó mới mở rộng ra cả nước”. Thế nhưng thực tế không chỉ là màu hồng như anh nghĩ, cơ sở vật chất ban đầu gần như không có gì, cộng với số vốn 10 triệu đồng ít ỏi không đủ để trang trải… đặt ra cho Vũ Ngọc Dũng những khó khăn và thách thức thực sự. Anh chia sẻ: “Có những lúc không có đủ tiền để trả tiền nhà, trả lương cho nhân viên. Có lẽ thời điểm đó, tôi giàu nhất là ý chí. Tôi nghĩ kiểu gì mình cũng sẽ làm được và sẽ thành công”. Thế nhưng, đúng lúc khó khăn nhất thì hai người đồng sáng lập công ty với anh đã bỏ đi. Anh tâm sự: “Nhiều người cho rằng tôi cũng sẽ phải bỏ cuộc. Nhưng, những cú sốc như vậy lại là động cơ để tôi quyết tâm đi đến cùng con đường mình đã chọn. Đến thời điểm này, tôi nghĩ rằng họ sẽ cảm thấy tiếc khi đã không đủ can đảm bước tiếp cùng tôi”. Sau 3 tháng hoạt động, công ty của anh đã có thêm vốn để mở văn phòng thứ 2 ở số 413 Kim Mã. Hơn một tháng sau đó, một văn phòng nữa ở số 0129 Phó Đức Chính chính thức đi vào hoạt động. Không chỉ vậy, anh còn mở thêm công ty VNNETWEB, chuyên về thiết kế website. Anh cho biết phần lãi lớn nhất mà mình thu được lúc đó chính là kinh nghiệm, mức độ tăng trưởng của công ty chỉ từ 10 -15%, gần như hòa vốn, bao nhiêu lợi nhuận thu được anh chỉ giữ lại khoảng 20% dự phòng, số còn lại dành cho việc tái đầu tư. Nhận định một cách khách quan, thị trường tư vấn luật Việt Nam đã có rất nhiều thuận lợi để phát triển từ cách đây hàng chục năm. Vấn đề ở chỗ, lúc đó không có nhiều luật sư hay công ty luật có thể đáp ứng được nhu cầu của thị trường. Nhờ vậy, khi Công ty Tư vấn Bắc Việt Luật ra đời đã có sẵn một thị trường tiềm năng để khai thác. Điều làm Vũ Ngọc Dũng hài lòng nhất chính là nhân viên của anh chưa bao giờ phải đi ra đường để tìm kiếm khách hàng, không những thế nhiều khi nhiều khách hàng đến nỗi họ không thể xử lý hết. “Công ty của tôi chưa được như những công ty có tuổi đời vài chục năm, nhưng trong 13 người cùng khóa mở công ty cho đến nay chỉ còn mình tôi tồn tại”. Vũ Ngọc Dũng tự tin ở khả năng phát triển thị trường khi điều hành công ty hoạt động theo nguyên tắc “vết dầu loang”. Có hai phương châm đã giúp anh thành công: “khách hàng là bạn” và “hữu xạ tự nhiên hương”. Anh luôn cố gắng để mỗi khách hàng đến với công ty đều hài lòng và trở thành bạn, vì nếu được như vậy, chính họ sẽ giới thiệu cho anh những khách hàng tiềm năng khác. Điều tất yếu là thương hiệu Bắc Việt Luật sẽ được nhiều người biết đến và tin tưởng. Với anh, “luật là một nghề có “sân chơi” vô cùng rộng lớn, hấp dẫn và thực sự cao quí”. Triết lý 80/20 và 10 - 5 - 3 - 1 Triết lý đầu tiên mà Vũ Ngọc Dũng áp dụng trong kinh doanh là triết lý 80/20. Anh cho biết: “Trong mỗi dự án, tôi luôn nghĩ 80% có thể thất bại, chỉ có 20% thành công, vì vậy luôn luôn phải có phương án dự phòng. Điều này đã giúp tôi có sự chủ động hoàn toàn ngay khi công việc có dấu hiệu thất bại. Với triết lý 80/20, gần như mọi công việc tôi làm đều thành công”, anh khẳng định. Còn trong Marketing, anh lại có một triết lý căn bản khác: 10 - 5 - 3 - 1. Theo anh, đối với một người làm dịch vụ, nếu trong một ngày có 10 cuộc điện thoại cho đối tác thì ít nhất sẽ có 5 cuộc được đặt hẹn, 3 cuộc có thể hẹn được, và ít nhất cũng sẽ gặp được 1 người và ký được hợp đồng. Điều đó có nghĩa là trong một tháng, một người hoàn toàn có thể ký được 30 hợp đồng. Vì vậy, mỗi ngày ký được một hợp đồng là mục tiêu mà tất cả nhân viên của Bắc Luật Việt xem như phải phấn đấu. Có những ngày công ty nhận được hàng chục dự án từ các khách hàng lớn.
Vũ Ngọc Dũng khẳng định doanh nghiệp của anh không phải cạnh tranh với bất kỳ doanh nghiệp nào khác, vì có thị trường riêng và sự khác biệt trong chiến lược kinh doanh. Anh thể hiện rõ quan điểm: “Có khó người ta mới can đến mình. Vì vậy mình phải là người hiểu rõ và chủ động suy nghĩ để xử lý công việc cho tốt. Nếu tôi cảm thấy không ổn thì sẽ nói là không ổn, dễ thì nói là dễ, khó thì nói là khó chứ không nhận bừa để rồi khách hàng và chính tôi phải nhận hậu quả”. Anh cho rằng ký hợp đồng là để hai bên cùng giàu, và luôn tâm niệm lời dạy của một người thầy dành cho anh trong ngày đầu bước chân vào con đường kinh doanh: Khi mê bùn thời là bùn Ngộ thời mới biết trong bùn có sen. Khi mê tiền thời là tiền Ngộ thời mới biết trong tiền có tâm. Thời gian đầu, ba vấn đề khiến Vũ Ngọc Dũng đau đầu chính là cạnh tranh không lành mạnh, khan hiếm người tài và sức ép về tài chính. Trong đó, vấn đề tìm kiếm những người tài thực sự và có thể khiến họ làm việc tâm huyết với mình là vấn đề quan trọng nhất. Nhân viên của Bắc Luật Việt không chỉ có nhân viên hành chính, mà còn có cả cộng tác viên và nhân viên theo kiểu hợp tác chiến lược. Hiện tại, đội ngũ cộng tác viên trong mảng dự án về luật của anh lên đến 70 người, ở khắp các tỉnh thành. Đến hết năm 2008, anh dự định tăng số cộng tác viên lên khoảng 200 người, trong đó có những người đang nắm giữ công việc tương đối quan trọng trong các tập đoàn kinh tế hoặc các công ty trong nước. Tuy vậy, so sánh với mức độ phát triển của công ty thì Vũ Ngọc Dũng cho rằng nhân sự giỏi vẫn còn rất thiếu. Hơn nữa, đối với những người giỏi thì việc giữ được họ cũng là một vấn đề khó khăn. Vì vậy, anh luôn khuyến khích sự sáng tạo của nhân viên một cách tối đa. Gần như anh để cho họ có sự chủ động một cách tuyệt đối, vì phương châm của anh là cùng tổ chức công việc để làm, chứ không có người nọ làm thuê cho người kia. Nhờ vậy, dù anh có đi công tác liên tục thì vẫn hoàn toàn có thể yên tâm vì sự chủ động công việc của nhân viên mình. Mặt khác, Vũ Ngọc Dũng có chính sách khen thưởng rất công bằng đối với tất cả các nhân viên. Tất cả những công việc họ làm đều được tính theo kiểu cộng điểm. Một dự án có bao nhiêu người tham gia thì sẽ chia đều bấy nhiêu, chứ không có sự phân biệt chức vụ hay thâm niên. Thế mạnh của Bắc Luật Việt chính là mảng cung cấp dịch vụ pháp luật trọn gói cho các dự án đầu tư. Bằng cách xây dựng mối quan hệ mật thiết với hệ thống ngân hàng và chủ đầu tư, Vũ Ngọc Dũng tiếp cận các dự án từ lúc hình thành ý tưởng, có nhà đầu tư và trở thành đơn vị tư vấn pháp luật duy nhất cho dự án đó đến lúc nó thành công. Anh khẳng định. “Nếu tôi có 1.000 doanh nghiệp là các chủ dự án thì bằng 100.000 doanh nghiệp kinh doanh thương mại bình thường” Quan điểm của Vũ Ngọc Dũng là làm marketing và PR thương hiệu bằng chính chất lượng của mình, và cách tốt nhất là bằng chính những khách hàng của mình. Anh nhận thấy rằng thà làm thật tốt cho một khách hàng để họ giới thiệu mình cho các đối tác, còn hơn đi làm quảng cáo cho 10 khách hàng mà không đem lại hiệu quả. Anh nói: “Khách hàng biết đến mình bằng những việc đã làm, để khi cần họ sẽ tự tìm đến. Tôi không tự nói Bắc Việt Luật là hàng đầu, hay Bắc Việt Luật dịch vụ tốt lắm...”. Phải trả giá để nhận được những điều vô giá Hiện nay, Bắc Việt Luật chỉ tập trung sử dụng Internet để giới thiệu thương hiệu chứ không sử dụng các hình thức quảng cáo truyền thống khác. Internet vốn không có giới hạn về không gian, thời gian và đối tượng nên bất kỳ ai sử dụng nó đều có thể biết đến tên tuổi Bắc Luật Việt. “Một bài viết trên báo in chỉ ra vài nghìn tờ, một chương trình truyền hình thì cũng chỉ phát 1 - 2 lần, còn những gì đã đưa lên Internet thì gần như là vĩnh viễn, chính vì vậy nếu tính ra thì nó quá hiệu quả trong khi chi phí thì rẻ”. Đến nay, Vũ Ngọc Dũng đã có hệ thống 16 website, chủ yếu chuyên cung cấp các dịch vụ trong lĩnh vực luật pháp và hầu như là miễn phí. Đặc biệt là trang www.tuvanluat.net chuyên cung cấp kiến thức về các thủ tục pháp luật và giải đáp thắc mắc, tư vấn miễn phí cho tất cả những người không có điều kiện đến văn phòng. Ngoài ra, www.tracuuluat.net với hơn 3000 mẫu văn bản như mẫu hợp đồng, mẫu thỏa thuận, thừa kế, di chúc... Tất cả đều không phải trả bất kỳ loại phí dịch vụ nào, trong khi đó nếu thuê luật sư làm một hợp đồng có thể mất từ 100 đến 200 USD. Vũ Ngọc Dũng gọi đó là những hoạt động xã hội mang tính phổ cập pháp luật mà mỗi luật sư đều có nghĩa vụ thực hiện. Tuy nhiên để đầu tư cho hệ thống gồm 16 website, anh cũng phải bỏ ra một số tiền không nhỏ. Để giải quyết vấn đề chi phí, Vũ Ngọc Dũng tự hào cho biết nếu những nơi khác mất 1 tỉ đồng thì anh chỉ mất 300 triệu đồng một năm cho một website. Vì anh hoàn toàn sử dụng bằng công nghệ cao, viết riêng những phần mềm quản trị thông minh để giảm thiểu thời gian và nhân sự quản trị website. Đã có một công ty bất động sản của Trung Quốc trả anh 1,2 tỉ đồng để mua trang www.duan.vn, và rất nhiều đơn vị đã trả giá để được nhận chuyển nhượng trang www.tuvanluat.net..., nhưng anh đã không đồng ý. Mục tiêu của anh là xây dựng hình ảnh thương hiệu qua những dịch vụ cung cấp miễn phí, để từ đó những đối tác thực sự có nhu cầu sẽ tìm đến. Anh chia sẻ: “Tôi nghĩ rằng phải cho thì mới mong nhận lại. Nếu như tôi là người đã tư vấn miễn phí cho bạn rất nhiều lần, thì đến khi thực sự cần một luật sư chắc chắn bạn không thể hỏi một công ty luật khác. Đó mới là cái đích cuối cùng mà tôi hướng tới. Hơn nữa, mỗi lần tư vấn cũng là một lần học và củng cố lại kiến thức của mình”. Thời gian đầu, mỗi ngày công ty anh nhận được khoảng 200 thư và sẽ trả lời ngay lập tức hoặc sau 12 tiếng. Nhưng về sau anh phải kéo dài lên 24 tiếng, rồi 48 tiếng do thư gửi về quá nhiều với số lượng trung bình 500 thư mỗi ngày. Với đội ngũ tư vấn 16 người thì ngoài công việc chính, việc trả lời thư cũng chiếm khá nhiều thời gian. Nhưng đó cũng là điều giúp các nhân viên bắt buộc phải tự học để nắm chắc kiến thức. Chủ trương “doanh nghiệp vì doanh nghiệp”, Vũ Ngọc Dũng cho rằng: “Phải trả giá để nhận được những điều vô giá. Có những dự án tôi không thu bất kỳ một khoản phí nào trước khi thành công, vậy nên các nhà đầu tư hoàn toàn yên tâm khi giao dự án vào tay tôi. Điều đó giúp tôi xây dựng thương hiệu và uy tín cho chính mình, và rồi tôi lại được tin tưởng giao nhiều dự án lớn hơn”. Hiện tại, Bắc Việt Luật đang đảm nhiệm hàng chục dự án lớn với giá trị nhỏ nhất cũng vài chục tỉ đồng. Anh nói: “Dự án dưới 10 tỉ không phải là thị phần của chúng tôi”. Thị trường của Bắc Luật Việt hiện mở rộng từ khu vực phía Bắc đến Gia Lai, Kom Tum. Rất nhiều dự án lớn mà họ đang tư vấn như: Nhà máy giấy Quảng Bình với tổng đầu tư 296 tỷ đồng, khu đô thị Cửa Tiền - Thành phố Vinh, nhà máy Gỗ Tân Việt Ninh Bình, nhà máy gỗ Tây Nguyên, Đại học Hà Hoa Tiên - tỉnh Hà Nam. Không chỉ thực hiện công việc tư vấn cho những dự án có tính khả thi cao, Bắc Việt Luật còn góp vốn đầu tư và trở thành cổ đông của các dự án đó. Hiện tại, Vũ Ngọc Dũng đang phát triển mô hình Bắc Việt Luật theo hướng đa ngành với 2 mảng: tư vấn luật và công nghệ thông tin. Mục tiêu trong năm 2009 của anh là hoàn tất mô hình tập đoàn gồm 9 công ty thành viên. Anh tự tin: “Chỉ trong 2 năm 2008 và 2009, không được phép lâu hơn vì chúng tôi nhận được rất nhiều sự chờ đợi từ khách hàng”. “32 tuổi tôi sẽ ứng cử đại biểu Quốc hội” Tham vọng và công việc đã khiến chàng doanh nhân 27 tuổi không có thời gian dành riêng cho mình. Một ngày anh chỉ ngủ 3 - 4 tiếng, tất cả thời gian còn lại đều dành để giải quyết công việc cũng như chuẩn bị cho ước mơ theo đuổi con đường chính trị mà anh đang ấp ủ. Vũ Ngọc Dũng cho rằng, mục đích cuối cùng của mọi sự học đều là sự nghiệp kinh tế hoặc chính trị. Đối với anh, học luật là để kinh doanh cho đúng luật, có những bước đi chắc hơn so với những người không hiểu luật. Và anh đã hoạch định cho mình một con đường đi trong tương lai: “Tôi sẽ làm kinh doanh từ năm 25 đến năm 35 tuổi. Từ 35 tuổi trở đi sẽ quay sang con đường chính trị. Muốn làm chính trị thì phải vững về kinh tế. Giai đoạn này tôi gần như tập trung tuyệt đối cho vấn đề làm kinh tế và xây dựng những mối quan hệ xã hội. Mục tiêu của tôi là đến năm 32 tuổi sẽ ứng cử đại biểu quốc hội”. Vũ Ngọc Dũng đã chuẩn bị gần hết tất cả hành trang cho con đường đó. Anh đã học xong Đại học Luật, Học viện Tư pháp, trung cấp tin học,... Anh dự định đầu năm 2008 sẽ tham gia học MBA, sau đó sang Canada học luật sư quốc tế 2 năm. Luật sư trẻ Vũ Ngọc Dũng cũng xác định rõ con đường chính trị của mình sẽ liên quan đến kinh tế tài chính và mang tính hoạch định chiến lược. Tham vọng phục vụ tối đa lợi ích cộng đồng, qua đó phát triển thương hiệu - định hướng đúng đắn của Vũ Ngọc Dũng đã đưa Bắc Việt Luật trở thành một trong những thương hiệu tư vấn luật uy tín. Hy vọng, trong tương lai không xa chúng ta sẽ có một đại biểu quốc hội Vũ Ngọc Dũng, và Bắc Việt Luật sẽ trở thành một trong những công ty tư vấn luật hàng đầu Việt Nam. Phương Diệp - Hữu Thọ Theo chuyendoanhnhan.com
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
|
1171_1308214472_Ty-phu-“2-do”-va_4405_857_s.jpg
Một thanh niên người Việt đặt chân đến Mỹ với vỏn vẹn 2 USD trong túi và rồi 15 năm sau, anh đã bán công ty riêng của mình với giá 1,8 tỷ USD.
Thành công đầy ấn tượng của nhà doanh nghiệp trẻ người Việt tên là Trung Dũng đang thu hút giới truyền thông Mỹ. Anh đang trở thành một "huyền thoại" trong thế giới công nghệ cao.
Những bài viết về anh xuất hiện trên các báo và tạp chí nổi tiếng như Forbes, Fortune, Financial Times, Wall Street Journal, San Francisco Chronicle... và trong cuốn sách Giấc mơ Mỹ của biên tập viên đài CBS Dan Rather.
Liều thuốc uớc mơ!
Bước ngoặt lớn đầu tiên đến với anh 20 năm trước đây khi là một chàng trai 17 tuổi. Năm 1984, Trung Dũng rời Việt Nam sang Mỹ. Lúc bấy giờ, trong túi anh chỉ có vỏn vẹn 2 USD và vốn tiếng Anh rất ít ỏi.
Lúc đầu anh và người chị của mình xin được lưu trú ở Louisiana, sau đó chuyển sang Boston. Một năm sau, anh may mắn vượt qua được kỳ thi tương đương trung học và ghi tên học hai môn Toán và Tin học ở Trường Đại học Massachusetts ở Boston.
Trung Dũng tiếp tục vừa học vừa làm đủ thứ công việc, từ rửa chén bát trong nhà hàng đến kỹ thuật viên trong các phòng máy tính để nuôi sống bản thân và gia đình. Hàng tháng anh trích một phần ba khoản thu nhập từ 300 đến 400 USD để gửi về cho gia đình ở Việt Nam.
Cuối cùng anh đã lấy được hai bằng đại học về toán và tin học, đồng thời hoàn tất một phần lớn chương trình cao học.
Cũng trong thời gian đó, mẹ anh bị bệnh ung thư, anh phải tạm dừng việc học để đi làm cả ngày kiếm tiền lo cho mẹ. Cuối năm 1995, sau khi mẹ mất, anh từ bỏ công việc chạy thử phần mềm để theo đuổi kế hoạch: Phát triển một chương trình có thể giúp các công ty chỉ đạo, kiểm soát, quản lý công việc kinh doanh qua mạng.
Do không có đủ tiền mua máy tính xách tay, anh phải gắn chiếc máy tính cá nhân cồng kềnh và màn hình 17-inches lên chiếc xe hơi Honda Civic rồi "kéo lê" nó đi từ nơi này đến nơi khác để giới thiệu phần mềm của mình.
Do không có bề dày thành tích, anh chẳng thu hút được sự chú ý của các doanh nghiệp. Vốn đã ốm yếu, anh lại càng ốm hơn do bị sụt cân và trở nên xanh xao vì mất ngủ do bị giằng xé giữa sức ép phải nuôi sống gia đình và thực hiện ước mơ của mình.
May mắn thay, một người bạn giới thiệu anh với Mark Pine, nguyên là Ủy viên Ban Quản trị Sybase Inc đã về hưu nhưng vẫn muốn nhảy vào ngành công nghệ kỹ thuật cao. Đó là một cơ hội mà Dũng quyết định không để vuột mất.
Thành công
Được sự hỗ trợ của Mark Pine, OnDisplay trở thành một trong những công ty phần mềm thành công, thu hút những khách hàng như Travelocity.com. Ý tưởng của anh đã thuyết phục được các nhà đầu tư và huy động được 35 triệu USD từ các nhà đầu tư trước khi chuyển sang cổ phần hóa.
Với kiến thức về máy tính, Trung Dũng thành lập OnDisplay, chương trình giúp các doanh nghiệp lấy dữ liệu từ những vị trí khác trên mạng trong khi vẫn ở tại chỗ của mình.
Khi công ty chuyển sang cổ phần hóa (năm 1999), trị giá cổ phiếu của Trung Dũng trên giấy tờ là 85 triệu USD. Năm tháng sau, công ty và thương hiệu của nó được chuyển nhượng cho Vignette với cái giá 1,8 tỷ USD.
Ở khu trường sở Bishop Ranch tại San Ramon, trong tòa cao ốc cạnh trụ sở cũ của OnDisplay, Trung Dũng lại mở một công ty phần mềm mới, một công ty Fogbreak mà anh hy vọng sẽ "tỏa sáng" hơn công ty trước của mình.
Với Fogbreak, anh đặt mức yêu cầu cao hơn trước. Vừa là sáng lập viên, vừa đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành, anh muốn làm cho Fogbreak phát triển thành một công ty lớn và có lợi nhuận ngang ngửa với PeopleSoft nổi tiếng của Mỹ.
Khiêm tốn!
Hiện nay Fogbreak vẫn đang đối mặt với những thách thức của thị trường kỹ thuật cao, đang tăng cao trong những tháng gần đây, nhưng không đến nỗi nóng bỏng như thời OnDisplay.
Oracle Corp và PeopleSoft xích lại gần nhau trên thị trường phần mềm, trong khi đó các doanh nghiệp vẫn còn thận trọng khi mua những sản phẩm của một công ty mới phát triển mà họ lo rằng sẽ không còn tồn tại trong những năm tới. Nhưng Dũng không hề nhụt chí.
Trụ sở chính của Fogbreak, công ty mới của Trung Dũng chẳng có chút hào nhoáng để xứng tầm với một người vừa tạo lập một gia tài kếch xù. Từng cả gan thành lập công ty trong bối cảnh kinh tế suy sụp, Trung Dũng hiểu rằng không được hoang phí trong chi tiêu. Anh thà không có thư ký và một văn phòng xa hoa lộng lẫy để tập trung tất cả cho nhu cầu của khách hàng.
Những người từng gặp người tỷ phú này khi anh còn là một chàng trai tay trắng đều nhận xét rằng, anh là một người rất khiêm tốn. Anh thành công vì đã biết nắm bắt cơ hội một cách nghiêm túc.
|
1127_1308215513_Vo-Quoc-Thang_3030_569_s.jpg
Người xây dựng thương hiệu Đồng Tâm Trước đây khoảng 40 năm, ông Võ Thành Lân – xuất thân là nông dân ở Cần Giuộc, Long An, sau khi đưa vợ con từ quê lên Phú Định, Sài Gòn tìm kế mưu sinh - đã mày mò học hỏi nghề làm gạch truyền thống tại nơi mình nhập cư. Năm 1969,những viên gạch thủ công đầu tiên của hãng sản xuất gạch bông Đồng Tâm xuất hiện trên thị trường. Ngay từ khi mới ra đời, gạch Đồng Tâm được tín nhiệm và sử dụng trong các công trình lớn: bệnh viện, cư xá… Đồng Tâm từng trải qua nhiều giai đoạn thăng trầm. Có lúc, Đồng Tâm sáp nhập với các cơ sở gạch khác lấy tên là Tổ hợp Đồng Hiệp, hoạt động một thời gian thì ngưng do khó khăn về nguyên liệu. Đến những năm 1985 - 1986, Đồng Tâm được tái thành lập do ông Võ Quốc Thắng - một trong 10 người con của ông Võ Thành Lân - với một tổ hợp sản xuất nhỏ vỏn vẹn chỉ có 10 công nhân. Từ đây, ông Võ Quốc Thắng viết tiếp câu chuyện về Đồng Tâm. Võ Quốc Thắng từ nhỏ hằng ngày là người giúp việc cho ba mẹ, nên anh sớm am tường về kỹ thuật làm gạch, từ cách pha màu đến tỷ lệ trộn xi măng. Cùng trải qua giai đoạn kinh doanh khó khăn của gia đình, nên anh tích lũy cho mình những kinh nghiệm thực tế. 19 tuổi, Võ Quốc Thắng đứng ra kế tục sự nghiệp của cha mình ở giai đoạn kinh doanh không nhiều thuận lợi. Lúc đó, anh vừa là chủ, cũng vừa là công nhân sản xuất, kiêm luôn marketing, bán hàng. Anh đạp xe gặp trực tiếp những nơi có nhu cầu xây nhà, tìm hiểu thị hiếu của người tiêu dùng (NTD). Khoảng đầu thập niên 1990, với sự nhạy bén, Võ Quốc Thắng nhận thấy sự thay đổi lớn: NTD dần chuộng loại gạch men và gạch ceramic và những loại gạch này sẽ thay thế gạch bông trong tương lai. Thế là anh khăn gói bôn ba đến xứ người để học nghề, tìm hiểu về công nghệ sản xuất gạch ceramic. 2 năm sau, Đồng Tâm có dự án xây dựng nhà máy gạch ceramic. Từ đó, gạch men Đồng Tâm không chỉ riêng ở miền Tây, mà bao phủ cả nước, từ Nam chí Bắc. Tiếng tăm của thương hiệu gạch Đồng Tâm dần lan nhanh, rộng trong và ngoài nước. Tầm ảnh hưởng của Võ Quốc Thắng cũng trở nên mạnh mẽ đối với không chỉ trong giới doanh nhân trẻ, mà còn cả giới trẻ nói chung trong nước, trở thành cái tên được nhắc đến cùng sự ngưỡng mộ. Bây giờ ngồi nhìn lại quãng đường 40 năm qua của thương hiệu gạch Đồng Tâm, anh nghĩ đến điều gì? Hoạt động của Đồng Tâm là điều đáng tự hào. Một doanh nghiệp tư nhân có giá trị thương hiệu 40 năm. Thực sự mà nói tôi cũng cảm thấy tự hào khi đã giữ vững và phát triển sự nghiệp ba tôi để lại. Hơn nữa doanh nghiệp hiện đang có chiều hướng phát triển rất tốt. Tôi tin rằng trong 10 - 20 năm tới hoặc lâu hơn, Đồng Tâm sẽ lớn mạnh hơn và tôi quyết tâm xây dựng Đồng Tâm trở thành một thương hiệu cộng đồng chung, chứ không chỉ là thương hiệu của riêng cá nhân ai. Dấu son trên viên gạch Đồng Tâm luôn có tên người sáng lập là ba anh – ông Võ Thành Lân. Trong thời gian sát cánh, cùng làm việc bên ông, anh rút ra những kinh nghiệm gì từ những thành công cũng như sự thất bại của ông? Tôi nghĩ bản thân ba tôi không thất bại, chỉ là trong bối cảnh xã hội chung lúc bấy giờ thì ai cũng phải đối mặt với nhiều khó khăn tạm thời. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn ghi nhớ quan niệm đồng tâm của ông – có đồng tâm hiệp lực với nhau thì việc gì cũng thành công. Đó là lý do ba tôi đã quyết định đặt tên Đồng Tâm cho sản phẩm của mình. Những lời dạy của mẹ tôi, cho đến bây giờ vẫn ảnh hưởng mạnh mẽ đến tôi. Và càng sống, càng trải nghiệm thì tôi càng thấy hoàn toàn đúng: 3 chữ Tâm, Kiên và Khiêm. Biết kiên nhẫn và lắng nghe thì mình sẽ làm được nhiều việc. Tôi học từ tất cả những người xung quanh tôi, có thể mọi lúc mọi nơi.
- Theo Thanh Niên Tuần San.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1133_1308215051_Phung-Hoang-Giang-_3080_236_s.jpg
“Vua” ba ba miền Tây
Đó là anh Phùng Hoàng Giang ở ấp Long Hòa B, xã Long Thạnh, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang. Từ hai bàn tay trắng, anh đã trở thành tỉ phú nhờ nuôi ba ba.
Anh còn giúp nhiều người dân địa phương thoát nghèo, vươn lên làm giàu. Xuất thân từ một gia đình làm nông ở xã Long Thạnh, nhà nghèo, đông anh em, lại là anh cả nên Phùng Hoàng Giang phải nghỉ học sớm, đi làm thuê phụ cha mẹ nuôi em. Năm 24 tuổi, Giang lập gia đình, nhưng cái nghèo cứ đeo đẳng anh mãi. Trong một lần đi bỏ meo nấm vào năm 2004, anh được một người nuôi ba ba ở Vĩnh Long bán rẻ cho vài chục ba ba con. Phùng Hoàng Giang “bén duyên” với nghề nuôi ba ba từ đó. Thành công nhờ "bại không nản" Lúc ấy, anh định nuôi chơi, không ngờ khi ba ba lớn, bán được giá. Thấy ngon ăn, anh gom hết vốn liếng, mua 100 con về nuôi. Do anh không rành kỹ thuật nên ba ba chết hàng loạt. Thất bại, anh chuyển nghề, đi hái trái cây mướn nhưng lòng vẫn ấm ức. Anh bàn với gia đình, quyết thử nuôi ba ba lần nữa. Ít vốn, anh làm trung gian mua bán, kiếm tiền hoa hồng, chờ thời. Mỗi lần đến các trại nuôi ba ba, anh đều hỏi thăm kinh nghiệm, học mỗi nơi một chút. Thấy Giang hiền lành, thật thà, người quen cho anh mượn tiền làm vốn. Từ nguồn vốn đó, anh mua ba ba gần đẻ về nuôi, lấy trứng ấp, bán ba ba con. Ngoài số lượng lớn ba ba con bỏ mối, anh giữ lại một ít để nuôi. Sau một năm, ba ba đạt cỡ 1,5 kg - 2 kg/con. Lời to, Giang bắt đầu được biết tiếng, nhiều vựa thủy hải sản ở TPHCM, miền Bắc, tỉnh Bình Dương... tìm tới anh đặt hàng. Nhận thấy nuôi ba ba sinh sản bán chạy, Giang bắt đầu mở rộng cơ sở, từ 3 ao ban đầu lên hơn chục ao, mỗi ngày thu hơn 500 trứng, trứng được ấp khoảng 50 ngày là nở. Anh cũng nuôi đầy 3 ao lớn ba ba lấy thịt, nuôi nhiều lứa nên có hàng bán thường xuyên. Mỗi ngày, trừ khoảng 300.000 đồng chi phí thức ăn, anh lãi khoảng 1 triệu đồng. Bình quân mỗi tháng, anh xuất hàng 5 lần cho các mối lớn ở khắp cả nước. Liên tục thắng lớn Vẫn không đủ ba ba cung ứng cho các thị trường xa, anh làm trung gian thu gom hàng rồi bán lại. Nhiều người dân tỉnh Hậu Giang và các địa phương lân cận thấy anh làm ăn được, đến học tập kinh nghiệm. Năm 2007, tổ hợp tác nuôi ba ba ở xã Long Thạnh do anh Giang làm tổ trưởng được thành lập, tập hợp hơn 10 thanh niên nông thôn chịu khó, cùng nuôi ba ba. Tiếp tục ăn nên làm ra, Giang lập hẳn cả một trang trại nuôi ba ba rộng 3.000 m² phía sau nhà. Từ tấm gương của anh, không ít thanh niên trong xã đã học hỏi theo, đầu tư vốn nuôi ba ba, vượt khó làm giàu. Nhờ nhanh nhạy, nắm bắt kịp thời nhu cầu thị trường, anh liên tiếp thắng lớn. “Sắp tới, tôi sẽ nghiên cứu để nâng cao chất lượng con giống, cải tiến kỹ thuật ấp trứng ba ba để đạt hiệu quả cao hơn” - Giang cho biết. Với số vốn tích lũy được, nay anh đã có trong tay bạc tỉ, thừa sức lập thêm một trang trại nữa. Nay mối làm ăn đã rải khắp từ Nam chí Bắc nhưng có lẽ thành công lớn nhất của Phùng Hoàng Giang là thuần chủng được giống ba ba Đài Loan có những đặc tính phù hợp với điều kiện nước ta.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1157_1308214970_Nguyen-Van-Thiem_3098_643_s.jpg
Doanh nhân nổi tiếng về hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam ở Ba Lan
Trong nhiều câu chuyện rất đáng phấn khởi về cộng đồng người Việt Nam tại Ba Lan, tôi được đồng chí Nguyễn Văn Thiêm, Tham tán Thương mại, Sứ quán Việt Nam tại Ba Lan kể và cho đi tham quan
Công ty VIPOLIMEX của anh Lê Kiếm - một doanh nhân nổi tiếng về hàng thủ công mỹ nghệ - là một trong 5 người thuộc Ban Quản trị của Hội doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan. Tại trụ sở chính của Công ty VIPOLIMEX ở số 11A, trên đường phố Mizikowskiego, Stare Babice, ngoại ô Thủ đô Vác-sa-va, tôi được trực tiếp gặp anh Lê Kiếm - Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty VIPOLIMEX. Với nụ cười rất thân thiện và điềm đạm, anh cho tôi biết: Năm 1989, khi Ba Lan có sự thay đổi về chính trị và kinh tế, lúc đó tất cả người dân đều được lập doanh nghiệp riêng và được tự do kinh doanh, hơn nữa khi các đầu mối xuất nhập khẩu của Nhà nước Ba Lan giải tán tạo nên sự thiếu thốn hàng hoá, trong đó có mặt hàng thủ công mỹ nghệ (TCMN). Chớp được cơ hội này, anh đã quyết định thành lập một doanh nghiệp chuyên kinh doanh mặt hàng TCMN. Anh cho tôi xem một số mặt hàng TCMN của Việt Nam được khách hàng quen biết, như: mây tre, gốm, sơn mài, thảm cói, đồ gỗ … Nghe anh Lê Kiếm kể về con đường kinh doanh TCMN mà anh đã chọn, tôi cảm nhận được chính con đường này đã đưa anh từ một lưu học sinh, tốt nghiệp đại học mỏ luyện kim tại Ba Lan năm 1986, nay trở thành một doanh nhân nổi tiếng trong giới kinh doanh Việt Nam ở Ba Lan. Vốn là người Hà Nội, lại có kinh nghiệm của gia đình trong nghề buôn bán hàng TCMN, nên anh đã nhanh chóng tìm kiếm được các thông tin về nguồn hàng TCMN trong nước để nhập. Trong những đầu mối sản xuất kinh doanh hàng TCMN ở Việt Nam lúc đó, anh cho rằng mình đã rất may mắn gặp được một đơn vị của Nhà nước đã có thương hiệu nhiều năm là Tổng Công ty Thủ công mỹ nghệ ATEXPORT Hà Nội, và anh đã "mạo hiểm" ký một số hợp đồng nhập với số lượng lớn hàng hoá tồn đọng của Tổng Công ty này. Cũng chính quyết định đầu tư táo bạo đó lại là yếu tố quan trọng cho sự khởi đầu thành công của anh. Tuy nhiên, thời gian đầu anh cũng gặp không ít khó khăn về “đầu ra”. Để tháo gỡ khó khăn mấu chốt này, anh giải đáp bằng cách dồn trọng tâm vào việc tìm kiếm khách hàng và tăng cường chào bán nhiều mẫu mã hợp với thị hiếu người tiêu dùng. Anh đã dành nhiều thời gian liên tục tham dự các hội chợ tại nhiều địa điểm buôn bán quan trọng ở Ba Lan và mở nhiều đại lý bán các sản phẩm TCMN của VIPOLIMEX ở Thủ đô cũng như nhiều tỉnh, thành phố trên đất Ba Lan. Bằng sự nhậy cảm, tinh tế và kinh nghiệm gia truyền về buôn bán hàng TCMN, anh đã thực hiện nhiều biện pháp, trong đó liên tục tìm tòi thay đổi mẫu mã, đặc biệt anh rất quan tâm đến nghệ thuật và kỹ xảo để tạo nên những điểm nhấn về đường nét của sản phẩm, kể cả cách đóng gói cho từng mặt hàng để tăng thêm phần hấp dẫn khách hàng… Không dừng lại ở những mẫu mã TCMN của Việt Nam, anh còn đi nhiều nước để tìm kiếm mẫu mã mới và học hỏi kinh nghiệm sản xuất, kinh doanh mặt hàng TCMN. Hiện nay VIPOLIMEX có trên 5.000 mãu mã hàng TCMN được bày bán ở hầu hết các tỉnh, thành phố của Ba Lan, trong đó có khoảng trên 100 mặt hàng truyền thống của Việt Nam. Doanh thu của anh ngày một cao, mỗi năm đạt đến hàng triệu USD. Cùng với sự phát triển không ngừng trong kinh doanh hàng TCMN, sự mở rộng về bất động sản của VIPOLIMEX cũng hết sức ngoạn mục. Tới nay VIPOLIMEX đã có 2.400 m2 cửa hàng bày bán sản phẩm và nhà văn phòng trụ sở, 6.500 m2 kho hiện đại trên diện tích 30.000 m2 đất sở hữu tư nhân. Anh tâm sự với chúng tôi, bên cạnh sự phát triển của VIPOLIMEX, anh luôn trăn trở tìm cách góp phần phát triển ngành mỹ nghệ của quê nhà. Hiện tại, hàng TCMN của Việt Nam vẫn còn không ít nhược điểm, không nhanh nhậy cải tiến, thay đổi đề tài, mẫu mã; khâu hoàn thiện sản phẩm chưa được tốt; giá mỗi sản phẩm tương đương vẫn còn cao so với Trung Quốc. Mặt khác, các cơ sở sản xuất hàng TCMN ở trong nước hầu hết còn nhỏ nên chất lượng hàng cũng như thời gian giao hàng khó đảm bảo được theo hợp đồng. Anh cho biết, các sản phẩm TCMN của Việt Nam muốn thu hút được nhiều khách hàng ở Châu Âu hay các thị trường khác thì mẫu mã phải luôn có thay đổi, sao cho vừa giữ được bản sắc truyền thống vừa phải có tính hiện đại phù hợp với thị hiếu của người tiêu dùng. Cụ thể là, cần chú ý các họa tiết đặc trưng của Việt Nam, nhưng cũng cần phải sáng tạo ra các mẫu hàng lưu niệm dùng trang trí trong nhà phù hợp với nhu cầu của khách hàng. Muốn vậy, cần có sự hiểu biết về thị trường và có khả năng sáng tạo các mẫu mã mới, trong đó phải chú trọng trong khâu hoàn thiện và đóng gói sản phẩm. Anh cũng cho chúng tôi biết, từ năm 2003 anh đã đầu tư cho đại gia đình của mình ở Việt Nam thành lập một công ty sản xuất hàng TCMN tại tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội). Từ cơ sở sản xuất này, anh rất hy vọng sẽ góp phần cùng các doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh mặt hàng TCMN Việt Nam phát huy những thế mạnh, từng bước khắc phục những hạn chế trong cách nghĩ, cách làm để đưa ngành TCMN của Việt Nam ngang tầm với những truyền thống vốn có, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của khách hàng trong và ngoài nước.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1163_1308214801_Nguyen-duc-Tai-_3116_108_s.jpg
Thegioididong.com
Về ý tưởng kinh doanh, ngày nay người ta có hai hướng. Một là sáng lập những ý tưởng hoàn toàn mới (cái này thì hiếm). Cách thứ hai: dùng những ý tưởng của mình để "sửa lỗi" một mô hình nào đó có sẵn, nếu sửa được căn bệnh mang tính "bệnh hệ thống", bạn sẽ về tới đích.
Nếu đi ngoài đường, xài một dịch vụ mà bạn còn thấy tức tối, thốt lên: "Làm ăn gì kỳ cục" thì bạn hoàn toàn có cơ hội để "sửa lỗi" những cái mà người ta đang làm. Thật ra ý tưởng tôi làm từ năm 1993-1994 người ta đã làm, tôi đã khởi nghiệp sau họ 10 năm, tôi không phải là người bắt đầu cuộc chơi nhưng tôi biết cộng thêm các giá trị riêng của mình cho cuộc chơi đó. Nếu phải bắt đầu, bạn hãy tìm thêm một nhóm bạn để có một "work team". Giờ đây, cuộc chơi là của tập thể, sự cộng hưởng trí tuệ sẽ mang lại thành công nhiều hơn. Cảnh cầm cờ chạy một mình đã qua rồi. Tuy nhiên, tập thể là để làm việc và thành công chứ không phải "gom bi" đi nhậu! Hãy chuẩn bị để đón nhận khó khăn và cả một phương án thất bại. Kinh doanh không được quá lạc quan, nhưng nếu ai là người bi quan thì lời khuyên của tôi là đừng kinh doanh bởi nó căng thẳng lắm. Và điều cuối, bạn cũng đừng mê tiền nhỏ mà lạc lối giữa chừng. Thế giới di động sẽ "chết" từ lâu nếu tôi mê tiền lẻ mà đưa một thứ gì đó vào thay thế uy tín của mình. Sự thành công của một doanh nhân bắt nguồn từ đâu? Những ý tưởng kinh doanh sáng tạo, hay một tầm nhìn vượt xa hơn hiện tại để đón đầu tương lai? Một khả năng quản trị tuyệt vời, hay một tấm lòng vì nhân viên và cộng sự? Hoặc đơn giản, đó là sự dũng cảm chấp nhận thất bại để bắt đầu lại từ một niềm tin thành công? Hãy hỏi Nguyễn Đức Tài, Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Thế Giới Di Động, vì cuộc đời kinh doanh của anh chính là câu trả lời đầy đủ nhất. Học Thật ra ý tưởng kinh doanh đầu tiên của Tài không phải là điện thoại di động mà là dự án một hệ thống chuyển nhượng quyền bất động sản. Lúc khởi nghiệp, Tài tự tin tuyên bố: "Một mình cũng làm được, không cần phải "share" (chia sẻ) với ai!". Kết quả: sau một năm, dự án thất bại. Ngoài nguyên nhân thị trường địa ốc bất ngờ "đóng băng", thì còn hàng loạt bài học khác của thời khởi nghiệp non dại. Phải "học nghề" thêm. Tài tìm đến một hãng điện thoại xin việc. Người ta phỏng vấn anh: Tại sao đang làm ở tập đoàn nước ngoài lương cao lại chấp nhận công việc mới với lương 1.000 USD? Tài đáp: "Tôi đang tìm cơ hội phát triển, mức lương là chuyện nhỏ. Một khi tôi làm được, các anh sẽ thay đổi mức lương!". Nhưng nơi này hệ thống đã sẵn sàng hết rồi, anh thích vị trí nào? "Hãy cho tôi về một bộ phận mới nhất, làm lại từ đầu!". Vậy là về phòng chiến lược, nơi anh có thể tiếp cận và làm chủ mọi thông tin về thị trường điện thoại di động, gặp gỡ đối tác trong và ngoài nước. Đó là thời gian tích lũy tối đa mọi kiến thức và kinh nghiệm nghề nghiệp. Tài làm một con tính: chỉ cần có 30 triệu người Việt xài di động và chỉ cần hai năm rưỡi người ta thay máy một lần thì mỗi năm đã có 10 triệu chiếc máy được bán ra. Một con số khổng lồ sẽ đến trong vài năm nữa! Hai năm, "học" đã đủ, Tài xin nghỉ việc. Năm 2003-2004, thị trường di động "nóng" dần lên, báo hiệu một sự "bùng nổ" trong xã hội về số lượng người xài đi động. Vậy là lại bắt đầu. Khởi sự Ngồi trong căn phòng của giám đốc điều hành Thế giới di động tại tòa nhà E-town 2, Nguyễn Đức Tài nhớ về căn phòng 2,5x2,5m thuê trên đường Nguyễn Gia Thiều (Q.3) cách nay năm năm. Hàng chục con người giam mình trong không gian nóng, chật, làm việc gần 200% công suất. Ăn ở, sinh hoạt trong phòng. Giải trí bằng... những ước mơ tương lai. Ấy là lúc họ bắt tay vào một dự án "vĩ đại": kết hợp mô hình một trang web trực tuyến và một hệ thống cửa hàng bán lẻ điện thoại đi động lớn nhất từ trước tới nay. Miệt mài sáu tháng, giai đoạn "khổ hạnh" kết thúc. Mô hình "thế giới di động" ra đời với website: www.thegioididong.com và ba cửa hàng bán lẻ điện thoại di động trải trên ba trục đường Cách Mạng Tháng Tám, Lê Lai và Hoàng Văn Thụ theo nguyên tắc: từ bất cứ nơi nào, đi xe máy 15 phút cũng sẽ đến được Thế giới di động. Hồi hộp chờ thành quả. Lượng người truy cập website tăng vùn vụt. Người đến xem cửa hàng cũng "vùn vụt" nhưng đến rồi đi, không mua! Sau ba tháng trì níu, sạch túi, thất bại! Tài và nhóm bạn sững người không hiểu sao. Hỏi đi hỏi lại anh biết người ta đến vì một trang web "hoành tráng" nhưng cái mà họ thấy lại là một cửa hàng quá nhỏ. Con số 200 triệu đồng thời điểm 2003 cũng đủ để "lên ruột" vì đau! Tất cả điếng người ngồi lại, bàn mãi rồi "đường hầm thất bại" cũng lóe lên một ánh sáng: một khi có trang web làm tốt thông tin thì dù cửa hàng ở trong hẻm, người ta cũng tự động tìm đến. Làm lại được! Lần này, một địa điểm khác: một cửa hàng duy nhất, rộng gần 200m2ở đường Nguyễn Đình Chiểu. Những người quen phân tích: đường một chiều, lại nằm phía phần đường xe tải chạy, ai ghé? Một nhà phân phối cảnh báo: "Coi chừng tiêu nghen!". Điều may mắn nhất của nhóm là họ vừa tốn học phí tới 200 triệu đồng "xương máu". Sau hai năm thêm cửa hàng thứ hai và sau ba năm họ có một hệ thống bán lẻ với gần 20 cửa hàng trải từ TP.HCM, Hà Nội, Đồng Nai, Buôn Ma Thuột, Đà Nẵng và miền Tây Nam bộ. Một hệ thống với những triết lý kinh doanh hiện đại, đội ngũ trẻ, năng động (giám đốc kinh doanh dưới tuổi 30). Ông chủ của Thế giới di động tuyên bố rằng mình đang tìm cách thay đổi cách thức tiếp cận và phục vụ khách hàng. Ở đó, khách mua cái điện thoại vài trăm ngàn đồng cũng được phục vụ trân trọng như khách mua hàng vài chục triệu đồng. Anh còn có tham vọng là bất cứ khi nào trong đầu người ta hiện lên nhu cầu về cái di động thì họ dịch chuyển ý nghĩ về bốn chữ "thế giới đi động" của mình. Khởi nghiệp bằng … thất bại Năm 1995, Nguyễn Đức Tài trở về Việt Nam với tấm bằng thạc sĩ tài chính sau một thời gian du học tại Pháp. Ngay lập tức, anh được một tập đoàn liên doanh Thụy Sỹ mời làm việc với vị trí và mức thu nhập hấp dẫn. Làm việc trong một môi trường hết sức chuyên nghiệp và hiện đại, anh nhanh chóng tiếp thu và tích lũy cho mình những kiến thức và kinh nghiệm về quản lý, kinh doanh tiên tiến nhất. Mặc dù vị trí giám đốc tài chính với mức lương trên 20 triệu/tháng thời điểm đó là mơ ước không ít người, nhưng trong suy nghĩ của Nguyễn Đức Tài, đây không phải là điều anh chờ đợi. Một khát khao được tự khẳng định bản thân và làm chủ công việc của mình luôn thôi thúc anh không ngừng. Năm 2003, lá đơn xin nghỉ việc của Nguyễn Đức Tài khỏi S-fone khi anh đang giữ vị trí Trưởng phòng Chiến lược khiến cho nhiều người không khỏi bất ngờ. Và càng ngạc nhiên hơn khi anh quyết định cùng 3 người bạn thành lập Công ty Cổ phần Thế Giới Di Động, chuyên kinh doanh điện thoại di động. Ngạc nhiên cũng dễ hiểu, vì thời kỳ đó điện thoại di động còn là một mặt hàng xa xỉ chỉ dành những người giàu có, thị trường điện thoại chính hãng gần rất hạn hẹp. Nhưng anh và những người bạn của mình tin rằng với sự phát triển nhanh của nền kinh tế, nhu cầu về điện thoại di động của người dân sẽ ngày càng tăng nhanh, thị trường chắc chắn sẽ rất rộng lớn. Và thực tế đã chứng minh tầm nhìn của anh hoàn toàn chính xác. Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, chiếc điện thoại di động đã trở nên quen thuộc và gần như không thể thiếu đối với mọi người. Cũng trong khoảng thời gian này, Nguyễn Đức Tài nhận ra một điều rằng cái thiếu lớn nhất trên thị trường điện thoại di động chính là thông tin. Anh cho biết: “Thông tin về chủng loại, tính năng, mẫu mã, chất lượng, đánh giá của người sử dụng và giá cả các sản phẩm điện thoại di động hầu như không có. Khách hàng gần như phụ thuộc hoàn toàn vào “thiện chí” tư vấn của người bán. Thực sự thông tin tư vấn này nhiều khi cũng rất “hên xui”, nhưng đây lại là một cơ hội mà chúng tôi không thể bỏ qua”. Phát huy những hiểu biết của mình về thương mại điện tử và viễn thông, anh cùng những người bạn tự xây dựng, thiết kế một kênh cung cấp thông tin về điện thoại di động cho mọi người. Website www.thegioididong.com ra đời là thành quả của nhóm sau những nỗ lực không ngừng. Trang web đã được khách hàng đón nhận rất nồng nhiệt. Lượng truy cập ngày càng tăng nhanh, mức độ nhận biết về www.thegioididong.com ngày càng lan rộng. Nhưng sự thành công của website - một không gian ảo - lại không đồng nghĩa với thành công trong kinh doanh thực tế. Điều mà Nguyễn Đức Tài không ngờ đến là một tầm nhìn đúng chưa hẳn là yếu tố quyết định của thành công. Kế hoạch xây dựng một chuỗi cửa hàng nhỏ với mật độ dày, có thể đem lại cho khách hàng sự phục vụ chu đáo và tiện ích của anh nhanh chóng bị thất bại. Ba cửa hàng điện thoại di động với diện tích 20m2 mỗi cái phải đóng cửa chỉ sau 3 tháng ra đời. Nhưng thất bại này không làm cho nhóm 4 chàng trai trẻ đầy khát vọng cảm thấy nản lòng. Câu hỏi “Vì sao khách hàng không mặn mà với những cửa hàng nhỏ vốn rất thuận tiện cho mình?” đặt ra cho cả nhóm. Nguyễn Đức Tài cùng các bạn của mình đi tìm câu trả lời ở chính các khách hàng. Kết quả nhận được đã làm cho anh giật mình: dù rất tiện lợi nhưng khách hàng hoàn toàn không tin tưởng vào chất lượng sản phẩm của những cửa hàng nhỏ như thế. Một phần do không gian quá hạn hẹp, thương hiệu cũng chưa tạo được niềm tin. Mặt khac, họ thường đánh đồng mô hình kinh doanh này với những cửa hàng điện thoại di động nhỏ lẻ, manh mún thường bán hàng “Tàu” chất lượng thấp, hàng đã qua sử dụng… Một bài học đắt giá mà Nguyễn Đức Tài nhận ra: “Trong kinh doanh, nếu không hiểu thấu đáo nhu cầu, tâm lý của khách hàng thì cầm chắc thất bại”. Quyết đứng lên sau cú ngã đau, Nguyễn Đức Tài và cộng sự gom góp hết vốn liếng còn lại quyết định làm lại từ đầu. Tháng 10/2004, một Siêu thị điện thoại mang tên “Thế Giới Di Động” được khánh thành tại 89A Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, thành phố Hồ Chí Minh với diện tích gần 300 m2. Nhưng nhiều người đã cho rằng đây chắc chan sẽ là một thất bại nữa. Vì mô hình này còn quá mới mẻ ở nước ta thời điểm đó, mặt khác, vị trí của siêu thị cũng không thuận tiện khi nằm phía trái trên một con đường một chiều. Thế nhưng, anh và nhóm bạn vẫn tin vào trực giác của mình rằng đây sẽ là điểm xuất phát cho sự lớn mạnh của Thế Giới Di Động sau này. “Chúng tôi bán sự hài lòng” Niềm tin của Nguyễn Đức Tài đã được đền đáp xứng đáng khi chỉ trong vòng 3 năm, Thế Giới Di Động đã trở thành nhà bán lẻ điện thoại di động số một ở Việt Nam. Một chuỗi hệ thống hơn 10 siêu thị tại thành phố Hồ Chí Minh, hàng loạt chi nhánh tại các tỉnh thành từ Hà Nội, Đà Nẵng đến Buôn Mê Thuột, Cần Thơ, Mỹ Tho, và 2 trung tâm sửa chữa bảo hành quy mô. Doanh số trung bình của tổng công ty đạt 40.000 sản phẩm/tháng. Nếu như doanh thu trong năm 2006 đạt khoảng 20 tỉ/tháng thì qua năm 2007, con số này đã tăng gấp 5 lần. Ngoài ra, website www.thegioididong.com hiện có hơn 500.000 lượt người truy cập hàng ngày, nằm trong Top 25 website hàng đầu Việt Nam. Một tốc độ phát triển rất nhanh và cũng rất vững chắc. Vậy đâu là bí quyết cốt lõi cho sự thành công này? Nguyễn Đức Tài chia sẻ: “Ở Thế Giới Di Động, chúng tôi bán sự hài lòng. Đó là triết lý xuyên suốt mọi hoạt động, là yếu tố cốt lõi cho sự phát triển đến ngày hôm nay của công ty”. Một điều dễ dàng nhận thấy ở hệ thống siêu thị của Thế Giới Di Động là không có các quầy hàng riêng biệt theo từng loại sản phẩm. Nhân viên cũng không có nhiều kiểu đồng phục riêng lẻ theo từng thương hiệu như tại các siêu thị khác. Tất cả chỉ mặc một kiểu đồng phục duy nhất của Thế Giới Di Động. Khách đến chỉ có các nhân viên tư vấn ngồi vào bàn trò chuyện, thậm chí nhiều khi không mang sản phẩm ra giới thiệu. Vì vậy, câu hỏi đầu tiên mà khách hàng nhận được khi đến đây là: “Em giúp gì cho anh/chị?”, chứ không phải là “Anh/chị cần mua gì?”. Điều này đã khiến cho khách hàng luôn cảm thấy thoải mái và không chịu áp lực. Nguyễn Đức Tài cho biết: “Tất cả nhân viên của công ty luôn quán triệt thông điệp: khách hàng ra khỏi siêu thị với nụ cười thỏa mãn, cho dù họ không mua bất cứ sản phẩm nào cũng là một thành công”. Bên cạnh đó, trong chính sách khen thưởng nhân viên, Nguyễn Đức Tài không chú trọng đến doanh số bán hàng hay giá trị sản phẩm mà nhân viên bán được. Đối với anh, nhân viên bán được sản phẩm trị giá 18 triệu với sản phẩm trị giá 500 ngàn đồng đều được đối xử như nhau. Vì vậy, nhân viên của anh không bị quá nhiều áp lực về doanh số, nhưng bù vào đó, họ phải biết cách đem lại cho khách hàng sự hài lòng cao nhất. Có thể nói, ngoài chất lượng của sản phẩm đã được đảm bảo bởi nhưng nhà cung cấp chính hãng, các dịch vụ chăm sóc khách hàng là thế mạnh lớn nhất khẳng định vị thế của Thế Giới Di Động trên thị trường cạnh tranh như hiện nay. Điều đặc biệt là không chỉ trong kinh doanh thực tế, sự hài lòng của khách hàng mới được chú trọng, Nguyễn Đức Tài còn áp dụng điều đó ngay trong không gian ảo là website www.thegioididong.com. Không chỉ cung cấp lượng thông tin phong phú từ chủng loại, tính năng, mẫu mã đến giá cả trên thị trường, thông tin khuyến mãi về các sản phẩm, website này còn có nhiều tiện ích đa dạng dành cho khách truy cập. Một diễn đàn với các chủ đề liên quan đã thu hút hàng ngàn thành viên bàn luận sôi nổi, cung cấp miễn phí dịch vụ tải nhạc, ảnh cho điện thoại di động… tất cả đều đem đến cho khách hàng sự phục vụ chu đáo nhất. Anh tâm sự: “Chúng tôi nhận được nhiều lời đề nghị từ các hãng là đưa sản phẩm của họ lên đầu tiên dựa vào nhu cầu tìm kiếm của khách hàng trên website. Nhưng chúng tôi đã từ chối, mặc dù lợi nhuận từ đề nghị này là không nhỏ. Vì đối với chúng tôi, nhu cầu của khách hàng mới là quan trọng nhất”. Hiện nay, Thế Giới Di Động không chỉ chuyên kinh doanh các sản phẩm điện thoại di động mà còn có thêm mặt hàng máy tính xách tay. Nhưng tham vọng của Nguyễn Đức Tài không dừng lại ở đó. “Khi đặt tên công ty là Thế Giới Di Động, chúng tôi đã xác định là phải xây dựng công ty theo một mô hình kinh doanh đa dạng các thiết bị di động. Điện thoại di động là sản phẩm tiên phong, biểu hiện rõ nét nhất tính “di động”, và nó đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng nhất”. Trong kế hoạch của Nguyễn Đức Tài, từ điện thoại di động đến máy tính xách tay; từ máy nghe nhạc, xem phim MP3, MP4 đến máy ảnh, máy quay phim;… tất cả các thiết bị điện tử di động sẽ lần lượt được hội tụ tại Thế Giới Di Động. Một “Thế giới của các thiết bị di động”, đáp ứng mọi nhu cầu của khách hàng là ước mơ lớn mà anh đang theo đuổi. “Đất dụng võ” cho người tài Hiện nay, số lượng nhân sự của Thế Giới Di Động hơn 1000 người trên toàn quốc, trong đó trên 95% nhân viên có tuổi đời dưới 30. Ngay từ khi bắt đầu thực hiện ý tưởng của mình, Nguyễn Đức tài đã hiểu rằng, ngoài ý tưởng và vốn liếng, anh cần phải có những con người đủ tài năng và tâm huyết để biến ý tưởng đó thành hiện thực. Anh nhớ lại: “Tôi đã tìm gặp những con người đó và nói thẳng với họ rằng ngay thời điểm đó, tôi không thể đem đến cho họ những lợi ích kinh tế trước mắt ngang bằng với các đơn vị họ đang làm việc được. Điều mà tôi có thể làm được lúc đó là tạo cho họ một môi trường để tự do phát huy hết tài năng của mình. Nói cách khác, Thế Giới Di Động sẽ là “miếng đất dụng võ” hết sức lý tưởng cho những người như họ. Và tôi đã giữ lời hứa đó”. Bằng cách bày tỏ sự thẳng thắn và chân tình, Nguyễn Đức Tài đã thuyết phục được 3 người bạn của mình cùng bắt tay xây dựng dự án về Thế Giới Di Động. Mặc dù khi đó những người bạn của anh đều đang có những công việc ở vị trí cao với mức thu nhập không thấp trong các công ty lớn. Từ bỏ tất cả những cái đã có để bắt đầu một công việc hoàn toàn mới, chưa biết trước tương lai là một quyết định có phần mạo hiểm và không dễ dàng đối với nhiều người. Nhưng những người bạn đó đã tin anh. Và chính họ đã góp phần cùng anh xây dựng nên một Thế Giới Di Động thành công như hiện nay. Từ những ngày đầu tiên xây dựng Thế Giới Di Động đến nay, quan điểm xây dựng một môi trường làm việc mà ở đó, mỗi nhân viên đều có thể tự do phát huy hết khả năng của mình được Nguyễn Đức Tài xem như là nền tảng cho hoạt động của công ty. Anh nói: “Ở Thế Giới Di Động, ai cũng biết rằng đây là “đất dụng võ” tốt nhất cho mình”. Anh rất xem trọng những ý kiến đóng góp, những ý tưởng sáng tạo đóng góp cho sự phát triển của công ty, cho dù đó là ý kiến của người ở vị trí thấp nhất hay tuổi đời trẻ nhất. Chính vì vậy, Thế Giới Di Động là một trong số ít những công ty có sự thu hút nguồn chất xám trẻ rất chất lượng hiện nay. Nguyễn Đức Tài khẳng định: “Mặc dù có tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tôi luôn tin tưởng vào sự vững mạnh của Thế Giới Di Động ở hiện tại và trong tương lai, cho dù sự cạnh tranh của thương trường ngày càng khốc liệt. Bởi một lẽ chúng tôi đang có một đội ngũ những con người trẻ trung, tài năng và đầy khát vọng khẳng định giá trị của mình”. Đôi mắt anh ánh lên một niềm tin mạnh mẽ.
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
1166_1308214720_3.png
Bốn mươi bảy tuổi, nhưng Nguyễn Mạnh Ninh (NMN) - Tổng Giám đốc Công ty TNHH XD-TM 289 đã có hơn 30 năm “kinh nghiệm” trong lĩnh vực kinh doanh. Bản lĩnh, nghị lực, giàu ý chí. Vị thuyền trưởng này đã từng bước lèo lái con thuyền 289 vượt qua bao phong ba bão táp của thương trường để cập bến thành công ngày nay. Với anh, “thành công không phải là sự chiến thắng mà là biết chia sẻ”…
Bắt đầu kinh doanh từ khi còn học phổ thông, động lực nào đưa anh đến với kinh doanh sớm như vậy? NMN:Tôi sinh trưởng trong một gia đình công thương nghiệp. Cha tôi thoát ly theo cách mạng, còn mẹ buôn bán. Công việc buôn bán của mẹ đã giúp tôi sớm được tiếp xúc với nghề kinh doanh. Khi còn học phổ thông, 16 tuổi, tôi đã tranh thủ mở một kênh kinh doanh riêng. Và ngay từ lúc đó tôi đã nghĩ đến việc xây dựng tương lai cho mình.
Chưa học hết phổ thông mà đã muốn xây dựng sự nghiệp riêng cho mình bằng con đường kinh doanh, đó có phải là quyết định quá mạo hiểm? NMN:Lúc đó tôi chỉ nghĩ làm sao để có được một sự nghiệp riêng cho mình, chưa có định hướng cụ thể theo ngành nào, và công việc cũng đã diễn ra không giống như tôi suy nghĩ. Không thể gọi là mạo hiểm, vì vào thời điểm ấy, một doanh nghiệp mới ra đời không chịu nhiều áp lực như bây giờ. Có lẽ không có nhiều áp lực như bây giờ nên tôi mới làm được như vậy. Để thành công như hôm nay, chắc anh đa trải qua nhiều thăng trầm? NMN:Đúng vậy. Sau khi tốt nghiệp, theo đuổi con đường kinh doanh, tôi vào Sài Gòn mở cơ sở cuốn thuốc lá cùng với một người bạn. Làm được 3 năm, thị trường thuốc lá cuốn chìm xuống, hàng không tiêu thụ được mà nguyên vật liệu không để được lâu, lại chịu sức ép về lương nhân công, chúng tôi đành phải ngưng sản xuất, trở lại với hai bàn tay trắng. Sau đó, được sự giúp đỡ của một người bạn, tôi chuyển sang sản xuất nước giải khát. Tôi đã xây dựng thương hiệu nước si rô Xuân Hương, sản phẩm được sử dụng rộng rãi ở khắp thành phố. Lúc làm ăn thuận lợi cũng là lúc một số hãng giải khát nổi tiếng thế giới nhảy vào Việt Nam như Coca Cola, Pepsi… Nhận thấy không thể cạnh tranh được với những ông lớn này, tôi quyết định rút lui để bảo toàn vốn. Đó là những thất bại đầu tiên. Năm 1987, tôi chuyển sang kinh doanh vải sợi, lấy vải từ nước ngoài về cung cấp cho thị trường trong nước. Năm 1988, tôi được mời làm Giám đốc Quỹ Tín dụng quận 8. Có lẽ việc làm tôi đau đầu nhiều nhất là cuộc khủng hoảng quỹ tín dụng ở Sài Gòn vào năm 1992. Khi khủng hoảng xảy ra thì quỹ này cũng bị ảnh hưởng rất nặng nề. Sức ép từ phía khách hàng, từ Nhà nước khiến tôi như bị dồn đến đường cùng. Đã có lúc tưởng chừng nỗi thất vọng trong tôi lên đến cực điểm. Nhưng sổ sách minh bạch, cuối cùng chúng tôi cũng thanh lý được với Nhà nước, và là một trong hai đơn vị duy nhất của thành phố thanh toán hết nợ cho dân. Trước những khó khăn tưởng như không thể vượt qua như vậy, động lực nào giúp anh đi tiếp con đường kinh doanh mà anh đã chọn? NMN:Trong kinh doanh thì sóng gió, thăng trầm là điều tất yếu. Tôi nghĩ ý chí, nghị lực, trí tuệ đã giúp tôi đứng dậy để đi tiếp. Mỗi lần thất bại tôi rút ra cho mình những bài học quý giá và tìm ra được con đường mới cho mình. Cũng có thể nói, những thất bại đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để có thể chống chọi với những khó khăn sau này, những khó khăn trên con đường tìm kiếm thị phần trong nghề xây dựng. Khai phá những miền đất lành Anh có thể nói cụ thể về quá trình anh đến với nghề xây dựng và Công ty 289? NMN:Sau khi quỹ tín dụng thất bại, tôi tiếp tục con đường kinh doanh vải và mở các cửa hàng cung cấp vật liệu xây dựng. Cung cấp vật liệu xây dựng là một bước đệm để tôi bước vào lĩnh vực xây dựng. Năm 1999, Công ty 289 được thành lập. Những ngày đầu mới bước vào lĩnh vực này quả là gian nan, vất vả, bởi những đặc thù riêng của nó. Xây dựng không giống như thị trường bán lẻ là khách hàng tìm đến mình, mà mình phải tự tìm đến khách hàng. Phải giới thiệu công ty bằng cách nhận các công trình. Khi làm xong, nếu khách hàng thấy đạt thì trả tiền, còn không thì không trả, cắt hợp đồng. Có khi nhận cả những công trình ở xa xôi như xây công trình chống lũ ở miền Tây, giá trị không bao nhiêu cả. Các cụ thường nói “muốn ăn thì lăn vào bếp mà”, vậy nên tôi cũng chỉ biết cố gắng làm. Ban ngày thì làm việc, cả đêm đi trên xe để xuống công trình, sáng sớm tới nơi tranh thủ ăn sáng qua quýt để đi gặp chủ đầu tư, rồi đi kiểm tra công trình. Hầu như không có thời gian nghỉ ngơi. Có lẽ chính nhờ sự lăn xả như vậy nên mới có được ngày hôm nay. Luôn đi đầu với khẩu hiệu “tìm kiếm và tạo dựng những miền đất lành”, có phải điều đó đã giúp Công ty 289 khẳng định được thương hiệu của mình? NMN:Đúng vậy! Phương châm của 289 là “luôn đi đầu trong việc khai phá những miền đất mới”. Bởi ở những nơi thị trường đã bão hoà rồi thì không còn hấp dẫn nữa. Mặc dù biết rằng người tiên phong trong những cuộc khám phá như vậy là rủi ro rất cao. Nhưng rủi ro cao thì thành công cũng sẽ lớn. Với phương châm này mà hiện nay 289 đã vươn cánh tay của mình ra khắp khu vực phía Nam. Tên tuổi của 289 đã gắn liền với nhiều công trình như: nhà biệt thự Delta, khách sạn Seorwoo, công trình Mỹ Kim Villas, hồ bơi Desjoyaux… Các công trình mà 289 thực hiện luôn được khách hàng đánh giá cao về chất lượng cũng như thẩm mỹ. Nhiều công trình của chúng tôi còn nhận được bằng khen của chủ đầu tư. Chúng tôi đã trở thành đối tác tin cậy của nhiều khách hàng lớn như Công ty Mercedes Benz Việt Nam, Dệt may Thành Công, Dệt may Việt Tiến, hệ thống siêu thị Co.op Mart, Cụm cảng Hàng không Việt Nam… Trong tương lai, chúng tôi sẽ mở rộng hoạt động và đa dạng hóa nhiều sản phẩm công trình, nhằm nâng cao hơn nữa chất lượng va thẩm mỹ của các công trình. Và đó cũng là cách để thương hiệu 289 ngày càng vững chắc và phát triển. Khi 289 đã vươn dài đôi tay ra khắp khu vực phía Nam thì công việc quản lý của anh có gặp nhiều khó khăn? NMN:Xây dựng là một ngành khó quản lý nhất trong các ngành nghề, vì địa bàn vừa mang tính nhỏ lẻ, vừa mang tính thời vụ, không cố định. Tôi lại cùng lúc đứng đầu 3 công ty lớn là Công ty 289, Công ty Cổ phần tư vấn - đầu tư địa ốc Đại Xuân, Công ty Cổ phần tư vấn khảo sát thiết kế Miền Tây; cùng nhiều công ty nhỏ bên dưới. Thế nên, tôi phải quản lý từ xa, công nhân chủ yếu là lao động phổ thông và biến đổi thường xuyên nên tôi chỉ quản lý bộ khung thôi, còn lại là giao cho các đội. Điều quan trọng là làm sao cho anh em thấy thoải mái, đoàn kết với nhau. Còn cứ ôm việc vào mình thì sẽ không làm được những việc lớn. Tôi quản lý bằng cách phân cấp, phân quyền, vừa hiệu quả lại có thời gian mở rộng thị trường.
“ Tôi không muốn thành công bằng mọi giá” Có phải cách quản lý phân quyền đã giúp anh có nhiều thời gian để “lăn xả” với các kế hoạch để phát triển Công ty 289? NMN:Ba yếu tố cơ bản để làm nên thành công của một doanh nghiệp là năng lực tài chính, kỹ thuật và khả năng ngoại giao mở rộng thị trường. Về tài chính, Công ty 289 đã nhận được sử bảo trợ tín dụng của 2 ngân hàng lớn là Ngân hàng Á Châu và Ngân hàng VP Bank. Hơn nữa, chúng tôi cũng đã tích lũy được một số vốn đủ lớn để không phải lo lắng về vần đề tài chính. Về kỷ thuật, Công ty 289 được thành lập trên cơ sở là các đội thi công cơ giới thuộc Công ty 56, Công ty 319, Công ty 394, Công ty xây lắp 4; nên 289 có một đội ngũ kỹ sư, kiến trúc sư và công nhân có chuyên môn cao, nhiều kinh nghiệm thi công, thi công được trên nhiều địa hình và thổ nhưỡng khác nhau. Khi đã có cả tài chính và kỹ thuật rồi thì yếu tố then chốt là mở rộng thị trường. Với tổng cộng 16 đơn vị, trong đó bao gồm 1 công ty mẹ, 7 công ty con và 8 công ty vệ tinh, tôi tin việc mở rộng thị trường của chúng tôi cũng sẽ thành công. Vậy kế hoạch mở rộng thị trường trong thời gian sắp tới của 289 là gì, thưa anh? NMN: 289 đã có mặt ở nhiều tỉnh thành phố ở phía Nam như Cà Mau, Sóc Trăng, Cần Thơ, An Giang, Kiên Giang, Thành phố Hồ Chí Minh… Sắp tới, chúng tôi vẫn chủ trương củng cố thị trường truyền thống này đồng thời mở rộng hơn nữa thị phần của mình ra các tỉnh thành khác. Trong tương lai chúng tôi sẽ đầu tư và phát triển ở một số lĩnh vực mới như trồng rừng, thủy điện, chế biến hoa quả, khai quặng… Không chỉ được biết đến là một doanh nhân thành công, anh còn được xem là người có tấm lòng cởi mở và sống hết lòng với mọi người? NMN:Tôi chưa có thành tích nào xuất sắc cả. Chỉ sống sao cho đúng là một người chồng tốt, người cha biết chăm sóc con cái, là một giám đốc biết quan tâm nhân viên, và chia sẻ chút ít với xã hội thôi. Như việc 289 đứng ra tổ chức đêm diễn văn nghệ “Vì người nghèo” của Quận Bình Tân, quyên góp gây quỹ xây nhà tình thương cho người nghèo cũng chỉ là chút sẻ chia. Quan điểm trong kinh doanh của tôi cũng vậy. Phải biết chia sẻ lợi nhuận và không giả dối. Con đường kinh doanh của tôi không phải là dùng thủ đoạn. Tôi không muốn kinh doanh bằng mọi giá. Thành công không phải là chiến thắng mà là biết chia sẻ với mọi người. Kinh doanh phải bằng chữ tâm, nếu không, thành công của mình sẽ là cái giá mà người khác phải trả. Với quan điểm đặt chữ “tâm” lên trên hết, kinh doanh không dùng thủ đoạn, không kinh doanh bằng mọi giá, Nguyễn Mạnh Ninh đã đứng vững trên thương trường đầy khốc liệt. Cũng nhờ những quan điểm ấy mà Công ty 289 ngày càng khẳng định được vị thế của mình trên thương trường. Và trong tương lai, chắc chắn con tàu 289 sẽ vẫn lướt nhanh dù có phải đối đầu với phong ba bão táp. Theo Chuyendoanhnhan.com
Thanh Huyền - Thái Kiên
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Tư Vấn Trực Tuyến:
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
,
Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
|
|