Những đoạn Trường Thành chính đầu tiên được Tần Thủy Hoàng cho xây dựng bằng cách ghép nối các đoạn thành nhỏ do các nước bại trận thời Chiến quốc xây nên. Mục đích là để ngăn chặn các đợt tấn công của những bộ tộc du mục phương Bắc, mối đe dọa lớn vào thời đó. Ngày nay, Vạn Lý Trường Thành thời Tần chỉ còn là phế tích và nằm xa hơn về phía bắc so với Trường Thành hiện tại.
Sau thời Tần, các vua chúa khác của Trung Quốc tiếp tục xây dựng thêm các đoạn thành mới. Vạn Lý Trường Thành ngày nay được xây từ thời Minh, bắt đầu vào nửa sau thế kỷ 14 và kết thúc vào giữa thế kỷ 17. Oái oăm là dù các vua thời Minh đầu tư rất nhiều cho Trường Thành, triều đại này lại sụp đổ khi tướng Ngô Tam Quế phản bội và mở cổng Trường Thành tại Sơn Hải Quan để người Mãn Châu tràn vào.
Tên Vạn Lý Trường Thành (Tường thành dài vạn dặm) chỉ là mang ý nghĩa tượng trưng, vì mỗi thời có chiều dài khác nhau, thay đổi liên tục vì nhiều đoạn bị hư hại hoặc được xây dựng thêm. Ngày nay, Trường Thành dài 6.352 km và chạy từ bờ biển Bột Hải tới Tân Cương
Tên gọi nghe hoành tráng nhưng khởi đầu, Vạn Lý Trường Thành được xây bằng đất nện với các tháp canh ở khoảng cách đều nhau. Thời đó, triều đình bắt người dân phải đắp thành và họ thường xuyên bị bọn cướp tấn công. Số người chết nhiều tới mức các công trường được gọi là “Nghĩa địa dài nhất Trái đất” và có số liệu cho biết khoảng 1 triệu người đã chết trong quá trình xây dựng.
Sau này, Vạn Lý Trường Thành vẫn được xây bằng đất nên rất dễ bị mưa gió hay tác động từ con người làm hư hại. Đến thời Minh, Trường Thành được xây bằng gạch đá kiên cố hơn và nhờ vậy nhiều đoạn dài vẫn còn tới ngày nay.
Vật liệu xây dựng cũng tùy theo từng địa phương. Ở những nơi sẵn đá thì dùng đá để đắp Trường Thành, cũng có những nơi vẫn dùng gạch nung. Thậm chí cả loại keo làm từ gạo và lòng trắng trứng cũng được dùng trong xây dựng. Rùng rợn hơn nữa còn có những lời đồn đại khi xây bức tường thành, cần phải huy động một số lượng lớn nhân lực, phần đông số họ là những nông dân bần cùng. Họ vừa xây thành vừa bị đánh đập thúc giục nên hầu hết đều bỏ mạng trong khi "làm nhiệm vụ". Xác của những người này bị ném hết vào công trình, sau đó phủ đất lên.
Điểm nhấn trên hàng ngàn dặm của Trường Thành chính là các cửa ải. Đó là những nơi tập trung đông quân canh gác vì là cửa ngõ để ra vào vùng đất được bảo vệ. Có khá nhiều cửa ải nổi tiếng trong hàng ngàn năm lịch sử của Trường Thành và dưới đây là 3 cái tên quen thuộc nhất.
Sơn Hải Quan là cửa ải đầu tiên ở phía đông, và vẫn còn trong tình trạng tốt. Nơi đây gắn với sự kiện người Mãn Châu vượt Trường Thành vào Trung Quốc, đánh dấu sự sụp đổ của nhà Minh cũng như vai trò quân sự của Vạn Lý Trường Thành. Tường thành tại pháo đài Sơn Hải Quan cao 14m và dày 7m.
Nhạn Môn Quan là cửa ải rất nổi tiếng trong truyện kiếm hiệp vì thường được xem là nơi phân chia ranh giới giữa Trung Quốc và đại mạc Mông Cổ. Nhân vật Kiều Phong trong truyện "Thiên Long bát bộ" của Kim Dung đã tự sát tại đây và được xem là biểu tượng của sự bi tráng. Cái tên Nhạn Môn Quan xuất phát từ địa thám hiểm yếu khiến ngay cả bầy chim nhạn cũng phải bay men
theo vách núi mới qua được ải.
Gia Dụ Quan nằm ở điểm cực Tây của Vạn Lý Trường Thành ngày nay và cũng đánh dấu nơi bắt đầu của Con đường tơ lụa danh tiếng. Đây cũng là một trong các điểm du khách thường viếng thăm.
Tuy vậy, nơi mà khách du lịch biết tới nhiều nhất lại là Bát Đạt Lĩnh, đoạn Trường Thành nằm gần Bắc Kinh, một trong các điểm du lịch chính của thành phố này. Tuy nhiên, đoạn Trường Thành này đang bị xuống cấp vì các du khách thiếu ý thức thường vẽ bậy nhằm “để lại dấu ấn”.
Trước đây, người Trung Quốc thường tự hào rằng Vạn Lý Trường Thành có thể nhìn được từ Mặt Trăng. Nhưng các nhà du hành vũ trụ đã phản bác điều này. Thực tế cho thấy, người ta chỉ nhìn được Vạn Lý Trường Thành từ độ cao dưới 50km, trong điều kiện thời tiết tốt và phải biết rõ vị trí. Vạn Lý Trường thành có độ rộng chỉ vài mét và màu sắc giống với môi trường xung quanh, vì thế chuyện nhìn thấy từ trên mặt trăng chỉ là đồn đại.
Nằm ngay cổng vào rừng quốc gia Mulu, bên sông Melinau với dãy núi đá vôi làm nền, Royal Mulu Resort gồm nhiều căn nhà dài theo kiểu nhà truyền thống của người Sarawak. Đúng theo nghĩa đen, nhà dài là những căn nhà đủ dài để cho tất cả thành viên của một cộng đồng – thường là người một làng – sống với nhau dưới cùng một mái nhà. Nhà dài trông cũng giống nhà sàn của các dân tộc miền núi Việt Nam. Sàn nhà bằng gỗ, cách mặt đất hơn một mét, trần và mái nhà cao, hiên nhà rộng giúp nhà luôn thoáng mát trong cái nóng ẩm của khí hậu nhiệt đới.
Các căn nhà dài trong khu nghỉ mát này được xây cách mặt đất khoảng ba mét và nối với nhau bằng một hệ thống đường đi bằng gỗ khá vững chắc. Cách xa các khu dân cư hiện đại, bởi Mulu không hề có hệ thống đường bộ nối với bất kỳ một thành phố nào khác gần đó, Royal Mulu Resort vẫn có tương đối đầy đủ các tiện nghi của một khu nghỉ dưỡng được xếp hạng. Thế nhưng trong một căn nhà dài giữa núi non, sông nước và muôn vẻ cây xanh, chúng tôi lại thấy mình thật sự đang sống giữa một khu rừng hàng triệu năm tuổi
0_1308910268_hoaky.jpg
Vị trí địa lý: Hoa Kỳ nằm ở Bắc Mỹ, phía đông là Bắc Đại Tây Dương, phía tây là Bắc Thái Bình Dương, phía bắc tiếp giáp với Canada, và phía nam tiếp giáp với Mêhicô.
• Tổng diện tích: 9.629.091 km2 chiếm 6,2 % diện tích toàn cầu, trong đó diện tích đất đai là 9.158.960 km2 và diện tích mặt nước là 470.131 km2. Diện tích Hoa Kỳ bằng nửa Nga; bằng khoảng 3/10 Châu Phi; bằng khoảng nửa Nam Mỹ; rộng hơn Trung Quốc không đáng kể; và lớn hơn Tây Âu khoảng 2,5 lần.
• Dân số: 290.809.777 (năm 2003), trong đó 21 % ở độ tuổi 0 - 14, 66,4 % ở độ tuổi 15 - 64 và 12,6 % ở độ tuổi trên 65. Tốc độ tăng dân số năm 2002 ước tính 0,89 %.
• Lực lượng lao động: 141,8 triệu (kể cả những người thất nghiệp) – số liệu năm 2001, trong đó : Lao động quản lý và chuyên gia 31 %, lao động hành chính và bán hàng 28,9 %, lao động dịch vụ 13,6 %, lao động trong ngành công nghiệp chế tạo, khai khóang, giao thông vận tải và thủ công nghiệp 24,1 %, lao động trong nông, lâm, ngư nghiệp 2,4 %.
• Tuổi thọ: Trung bình 77,4 năm, trong đó đối với nam trung bình là 75,5 năm và với nữ là 80,2 năm.
• Sắc tộc: Người da trắng 77,1 %, người da đen 12,9 %, người Châu á 4,2 %, còn lại là thổ dân và các dân tộc khác. Khoảng 30% dân số Hoa Kỳ là người nhập cư. Hiện nay, hàng năm Hoa Kỳ có khoảng 1 triệu người nhập cư.
• Tỷ lệ biết chữ: 97 % (tính từ 15 tuổi trở lên)
• Số người sử dụng Internet: Khoảng 170 triệu (năm 2003)
• Các cảng chính: Anchorage, Baltimore, Boston, Charleston, Chicago, Duluth, Hampton Roads, Honolulu, Houston, Jacksonville, Los Angeles, New Orleans, New York, Philadelphia, Port Canaveral, Portland (Oregon), Prudhoe Bay, San Francisco, Savannah, Seattle, Tampa, Toledo.
• Sân bay: Ở Hoa Kỳ có tổng cộng 14.695 sân bay (theo thống kê năm 2001), trong đó có 5.127 sân bay có đường băng trải nhựa.
• Lịch sử: Hoa Kỳ tách ra khỏi khối thuộc địa Anh năm 1776 và được công nhận là một quốc gia độc lập sau khi Anh và Hoa Kỳ ký Hiệp ước Paris năm 1783. Khi mới thành lập, Hoa Kỳ chỉ có 13 bang. Hiện nay, Hoa Kỳ có 50 bang và 5 khu hành chính trực thuộc gồm thủ đô Washington D.C., Samoa, Guam, Virgin Islands và Puerto Rico. Chính vì thế quốc kỳ của Hoa Kỳ hiện nay có 50 ngôi sao đại diện cho 50 Bang và 13 vạch trắng và đỏ tượng trưng cho 13 thuộc địa Anh đã tuyên bố độc lập và trở thành 13 Bang đầu tiên của nước này.
Hoa Kỳ là nước có tiềm lực kinh tế và quân sự mạnh nhất thế giới hiện nay. Những sự kiện đáng ghi nhớ nhất trong lịch sử Hoa Kỳ là cuộc Nội chiến Bắc - Nam ( 1861 - 1865), Đại suy thóai kinh tế trong những năm 30, thất bại trong chiến tranh ở Việt Nam, và vụ khủng bố 11/9 năm 2001.
• Thủ đô:Thủ đô Hoa Kỳ hiện nay là Washington D.C (Washington là họ của Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ là George Washington, và DC là viết tắt của The District of Columbia - tên trước đây của vùng đất này). WashingtonDC có diện tích 176 Km2 và khoảng gần 600 nghìn dân. Ngân sách Thủ đô do Quốc hội Liên bang phê chuẩn, trong đó nguồn cấp từ ngân sách liên bang chiếm phần quan trọng.
3819_1308909055_CAYCAU.jpg
Băng qua những cánh đồng bạt ngàn cây thốt nốt, du khách sẽ đến Siêm Riệp, cố đô của Campuchia, thăm cây cầu cổ được xây dựng bằng đá ong cách đây hơn 1.000 năm.
Dọc đường đi, du khách không khỏi ngỡ ngàng trước những đền chùa độc đáo, mang dấu ấn đặc trưng của Campuchia - nơi được mệnh danh là đất nước chùa tháp.
Sắc vàng thường là tông màu chủ đạo trong các ngôi chùa ở xứ sở này.
Con người Campuchia hồn hậu, dễ mến.
Trên đường tới Siêm Riệp, du khách sẽ ghé thăm cây cầu cổ hơn 1.000 tuổi Kongpong Kdei được xây dựng từ thế kỷ 12 (1.186) dưới thời vua Chayravaman VII. Cầu dài khoảng 85 mét, cao 14 mét, mặt cầu rộng chừng 14 mét. Cây cầu chảy qua con sông cùng tên.
Khách nước ngoài rất thích thú khi ghé thăm cây cầu cổ này.
Cầu làm kiểu vòm với rất nhiều trụ bằng đá ong, có tượng rắn thần Naga 7 đầu khá linh thiêng được người dân tôn thờ như thần thánh, thân cầu cũng mang dáng dấp thân hình của rắn thần này. Nhằm bảo tồn cây cầu nên khi cho xây dựng lại quốc lộ số 6, người ta đã làm một con đường tránh để không cho xe tải nặng qua cầu nữa.
Tượng rắn thần Naga ở hai đầu cầu. Đây là di tích không thể bỏ qua của du khách khi đến tham quan cố đô Siêm Riệp.
3830_1308909622_dhmy.jpg
Du lịch vào khoảng thời gian này, bạn có cơ hội mua sắm hàng hóa trong đợt giảm giá đặc biệt và tham quan những điểm văn hóa hấp dẫn đầy lý thú.
Du lịch vào khoảng thời gian này, bạn có cơ hội mua sắm hàng hóa trong đợt giảm giá đặc biệt và tham quan những điểm văn hóa hấp dẫn đầy lý thú.
Điểm đến đầu tiên là đại vực Grand Cayon, một trong 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới, được ví như bức tường thiên nhiên cổ xưa nhất. Tại đây người Mỹ vừa xây dựng thêm một kỳ quan nhân tạo có một không hai, đó là chiếc cầu toàn bằng kính nằm ở độ cao 1.200m để thỏa mãn khát khao chinh phục và ngắm nhìn đại vực, những hẻm núi, thung lũng sâu và các bộ tộc da đỏ từ trên cao.
Đại vực Grand Cayon.
Bạn cũng có thể đi du thuyền để ngắm dòng sông Colorado và đại vực từ dưới nước hoặc mua vé tham quan bằng trực thăng. Chỉ mới mở cửa cho du khách tham quan từ tháng 3 năm 2007 nhưng Skywalk “hút” rất đông khách du lịch, trung bình cứ khoảng 15 phút lại có một chuyến xe bus đưa khách tới đây. Bạn sẽ được đi một loại ủng đặc biệt làm bằng vải để không gây xước bề mặt cầu.
Còn hơn là một trò chơi cảm giác mạnh thường thấy trong các công viên hiện đại, bước lên cầu Skywalk cũng là lúc choáng ngợp trước thiên nhiên hùng vĩ và có thể nhìn thấu lòng vực sâu thẳm ngay dưới chân mình. Thác Niagara nằm ở ranh giới tự nhiên giữa Canada và Mỹ, bắt nguồn từ sông Niagara qua các vách núi đá vôi cheo leo đổ xuống ở độ cao 51m, chiều dài 1.240m.
Hùng vĩ Niagara.
Lượng nước khổng lồ của thác đổ xuống ầm ầm vang xa hàng cây số, tung bọt trắng xóa dưới ánh nắng chiếu rọi, như hàng ngàn chuỗi ngọc đang treo lơ lửng. Thỉnh thoảng lại có 7 sắc cầu vồng xuất hiện, khiến cho điểm du lịch này trở thành một kỳ quan ở Bắc Mỹ.
Nơi thác đổ xuống, do có dòng nước chảy xiết, đã tạo nên một hồ sâu cực lớn. Độ sâu nhất đạt 55m. Người ta gọi đó là Hồ nước xoáy. Khi chảy vào hồ, nước sông xoáy dữ dội, bọt bắn nước tung tóe.
Khi tham quan thác Niagara, lãng mạn và thơ mộng nhất là ngồi thuyền đi vào lòng thác, bị thác nước bao quanh, nước bắn tung tóe, cao đến mấy chục mét. Thuyền cứ áp lên xuống theo sức nước, hoặc trồi lên ngụp xuống hoặc xoay tròn. Khoác áo mưa lên người, bạn tắm mình trong dòng nước, cảm thấy rất hồi hộp và sợ hãi nhưng lại có niềm thích thú không sao tả nổi.
Thành phố NewYork đẹp xa hoa lộng lẫy
Những điểm tham quan khác bạn nên đến là NewYork với chương trình du thuyền tham quan tượng Nữ thần Tự do, đảo Manhattan, Bảo tàng di dân, phố Wall, Time Square, đại lộ Fifth Avenue, trung tâm kịch nghệ Broadway, Washington DC với Nhà Trắng hay Điện Capitol, Lầu Năm Góc và các bảo tàng lịch sử.
Los Angeles với khu giải trí Disneyland, Hollywood, con đường danh vọng, rạp Kodak, đồi Beverly cũng là những chốn vui chơi không thể bỏ qua. Bạn cũng có thể tới Las Vegas, nơi có hệ thống casino khổng lồ, hay xem các sô diễn nổi tiếng thế giới.
Đến San Francisco nổi tiếng với Golden Gate, du thuyền trên vịnh, bạn đừng quên nếm thử đặc sản cháo hào trong ổ bánh mì truyền thống. Tại Los Angeles, gần như không thiếu món ăn nào ở Việt Nam, từ rau muống xào đến bò nhúng giấm với mắm nêm, tuy giá hơi đắt đỏ. Cũng đừng quên nếm thử phở Việt Nam trên đất Mỹ, rất ngon và đáng nhớ!
Công viên trên không High Line ở Manhattan, New York (Mỹ) chào đón khách tham quan đến thưởng hoa, ngắm cảnh và tận hưởng không khí thiên nhiên giữa rừng nhà chọc trời.
Trong ảnh, dân địa phương và du khách tản bộ tại công viên High Line ở Manhattan, New York (Mỹ) hôm 4/8. Phần đầu của công viên High Line, được xây dựng trên nền của đường tàu hỏa chở hàng bị bỏ không với chiều dài 2,5km chạy qua hơn 20 khu phố, vừa khai trương vào đầu tháng 6.
Với không gian độc đáo trên cao, công viên này chào đón khách tham quan đến thưởng hoa, ngắm cảnh và tận hưởng không khí thiên nhiên giữa một rừng nhà chọc trời.
Đường tàu hỏa đã biến thành nơi thư giãn, dạo bộ và giải trí lãng mạn giữa thành phố New York náo nhiệt. Đường tàu được xây dựng hồi những năm 1930 và chuyến tàu cuối cùng lăn bánh vào năm 1980.
Hoa cỏ khoe sắc ở công viên High Line. Tại đây còn có vòi phun nước uống, bậc thang lên uống, một thang máy và những tiện nghi khác.
Quá trình "hô biến" đường tàu thành công viên diễn ra từ năm 2006. Năm ngoái, việc tạo dựng cảnh quan mới được tiến hành và công viên High Line vừa khai trương hôm 9/6.
Cảm hứng cho mùa Giáng sinh đầu tiên của gia đình Obama tại Nhà Trắng xuất phát từ chính ngôi nhà. Đệ nhất phu nhân Mỹ đã chọn kiểu trang trí truyền thống để khắc họa quy mô, kiến trúc và màu sắc của từng căn phòng.
Hôm qua, Michelle Obama đã mở cửa cho báo giới vào chiêm ngưỡng khung cảnh Nhà Trắng nhân mùa Giáng sinh. Chủ đề trang hoàng cho tòa Bạch ốc năm nay là "Reflect Rejoice Renew".
Phòng Xanh của Nhà Trắng được trang trí bởi những vật dụng cùng tông màu xanh lá.
Phòng Đỏ cũng rực rỡ bởi rèm đỏ, bộ bàn ghế đỏ và các bông hoa màu đỏ.
Cây thông Noel chính thức của Nhà Trắng được trưng bày trong phòng Xanh Dương.
Cây thông cao 5,6 m và rộng gần 4 m, được gắn những quả bóng trang trí đặc biệt.
Một quả bóng trang trí trên cây thông có hình Bảo tàng DuSable ở Chicago.
Cây thông rực rỡ cũng được đặt hai bên lối đi của Cross Hall.
Mô hình Nhà Trắng làm bằng bột bánh gừng được trưng bày tại phòng Quốc tiệc. Tòa nhà được phủ chocolate trắng, có hình phòng ăn với ánh đèn lung linh, khu sân bếp, cùng cún cưng Bo của gia đình.
Đầu bếp trưởng Bill Yossses giới thiệu mô hình Nhà Trắng làm bằng bánh gừng với các phóng viên.
Khung cảnh trang trí trong East Room của Nhà Trắng.
Hình ảnh Chúa Giáng sinh được mô phỏng trong East Room.
3822_1308909190_qlam.jpg
Con sông Ly Giang uốn lượn quanh thành phố Quế Lâm (Trung Quốc) như một dải lụa mềm. Trên sông, những con thuyền đánh cá, cánh buồm đỏ huyền ảo như bức tranh thủy mặc.
Theo anh Lý Bân, hướng dẫn viên của Công ty Du lịch Hoàn Hải (Trung Quốc), tên Quế Lâm có nghĩa là rừng quế mọc ven thành Lâm. Người Trung Quốc xem Quế Lâm là nơi tuyệt nhất ở thiên đường.
Núi Vòi Voi, một biểu trưng của du lịch Quế Lâm. Ảnh: Đoàn Loan
Quế Lâm cách thành phố Nam Ninh khoảng 300 km, là một trong những thành phố du lịch đặc sắc của tỉnh Quảng Tây. Nơi đâu trong thành phố, du khách đều thấy sự hiện diện của các hồ nước trong xanh, tạo khung cảnh hiền hòa, mát mẻ uốn lượn trong thành phố. Đó là Dung hồ, San hồ, Quế hồ, Mộc Long hồ. Trên mặt hồ, những ngọn tháp lung linh soi bóng, du khách có thể thả bộ ngắm cảnh bên hồ hay đi du thuyền, đều có thể cảm nhận được phong cảnh trữ tình, nét đô thị duyên dáng.
Hai tòa tháp Nhật - Nguyệt trên hồ nước. Ảnh: Đoàn Loan.
Đi thuyền trên dòng sông Ly Giang, du khách mới thấy hết vẻ đẹp của thiên nhiên ban tặng. Tựa như vịnh Hạ Long, dọc dòng sông là những ngọn núi nhấp nhô mang nhiều dáng hình, nơi là Hòn Vọng Phu, kia là ngọn núi có 9 con ngựa họa vào đá. Dọc dòng sông dài 50 km là những bức tranh phong cảnh núi sông huyền ảo.
Dòng sông Ly Giang luôn tấp nập với những con thuyền chở đầy ắp du khách ngoạn cảnh. Dù giá vé cho một chuyến tới 270 tệ cho mỗi người (tương đương 700.000 đồng), song vẫn khá đông du khách đến từ nhiều quốc gia tham gia. Một số du khách còn tự thuê thuyền để một mình lênh đênh trên sông nước để cảm thụ thiên nhiên theo cách riêng.
Núi non hùng vĩ bên dòng sông Ly Giang. Ảnh: Đoàn Loan.
Cuối dòng sông, du khách sẽ lên tới thị trấn Dương Sóc. Giữa thị trấn có một con phố dài khoảng 500 m mang tên Phố Tây bởi tập trung khá nhiều khách du lịch, hai bên phố là những ngôi nhà cổ mang đậm nét văn hóa địa phương. Khi màn đêm buông xuống là lúc du khách tụm năm tụm ba trong các quán nhỏ, dưới ánh sáng chập chờn của nến, thưởng thức những món ăn và đồ uống mang đậm phong vị địa phương. Trên con phố này có nhiều mặt hàng thủ công khá đẹp, giá bán lại rẻ như quạt giấy, vòng đeo tay, túi, vải lụa... để làm quà lưu niệm.
Đến Dương Sóc, du khách không nên bỏ qua chương trình nghệ thuật đặc sắc Ấn tượng Lưu Tam Tỷ do đạo diễn Trương Nghệ Mưu dàn dựng. Màn diễn thực cảnh sơn thủy trên dòng sông Ly Giang, với 600 diễn viên giúp người xem cảm nhận được cuộc sống vùng sông nước, nét văn hóa độc đáo của Quế Lâm. Với giá vé gần 200 tệ (khoảng 500.000 đồng), sân khấu ngoài trời 2.000 ghế ở đây luôn kín khách.
Ngao du sông nước Quế Lâm, du khách sẽ có được cảm giác thời gian như chậm lại...
3828_1308909494_ua.jpg
Australia là thành viên của hầu hết các tổ chức/diễn đàn/cơ chế hợp tác quốc tế quan trọng, gồm APEC, ARF, ASEAN (với tư cách nước đối thoại), EAS, FAO, IAEA, ICC, ICAO, IMF, Interpol, OECD, Liên hiệp quốc, UNCTAD, UNESCO, UNHCR, WHO, WTO…
Quốc kỳ Australia
Bản đồ Australia
Thông tin cơ bản:
Vị trí địa lý: Australia nằm ở bán cầu nam, được bao bọc bởi Nam Thái Bình Dương ở phía Đông, Ấn Độ Dương ở phía Tây, Biển Arafura ở phía Bắc và Nam Đại Dương ở phía Nam.
Thủ đô: Canberra
Các thành phố lớn: Sydney, Melbourne, Brisbane, Perth
Cảng Sydney
Diện tích: Khoảng 7,7 triệu km2, bao gồm 6 tiểu bang (New South Wales, Queensland, Nam Australia, Victoria, Tasmania, Tây Australia) và 2 vùng lãnh thổ (Vùng Lãnh thổ Thủ đô - Australian Capital Territory, và Vùng Lãnh thổ phía Bắc - Northern Territory). Ngoài ra, Australia có một số lãnh thổ phụ thuộc, gồm một số đảo và quần đảo như: Ashmore và Cartier, Christmas, Cocos, Biển San hô, Heard, Mc Donald, Norfolk và Macquarie.
Khí hậu: Là một trong những lục địa có khí hậu khô nhất thế giới. Khí hậu phía Bắc là khí hậu nhiệt đới và khô; Khí hậu phía Nam là ôn đới. Nhiệt độ trung bình khoảng 270 C (phía Bắc) và 130 C (phía Nam).
Dân số: Khoảng 20,57 triệu người (tính đến tháng 7/2006). Người châu Âu chiếm 92%, châu Á 6%, thổ dân 2%. 85% dân số sinh sống tại khu vực thành thị và các thành phố lớn ở ven biển, 15% còn lại sống tại các vùng nông thôn, miền núi. Mật độ trung bình là 2 người/km2.
Thổ dân Australia
Ngày Quốc khánh: 26 tháng 1
Ngôn ngữ chính: Tiếng Anh (chiếm 80%).
Đơn vị tiền tệ: Australian dollar (AUD)
Lịch sử:
Những cư dân đầu tiên đến sinh sống tại lục địa Australia từ cách đây hơn 40.000 năm. Họ chính làtổ tiên của những người thổ dân "aboriginal” hiện nay ở Australia. Những cư dân đầu tiên này chủ yếu sống bằng nghề săn bắt. Năm 1770, Thuyền trưởng James Cook của Anh là người châu Âu đầu tiên tới khám phá vùng bờ biển phía Đông của lục địa Australia và khẳng định chủ quyền vùng đất này thuộc Vương quốc Anh. Ngày 26/1/1788, thuyền trưởng Arthur Philip đưa 750 người từ Anh đi đày sang Australia, mở đầu cho thời đại di cư của người châu Âu đến Australia. Sau đó, người Anh dần đến định cư và lập thuộc địa tại đây. Thuộc địa đầu tiên được tuyên bố thành lập là New South Wales (ngày 7/2/1788).
Bờ biển Bang Victoria
Sự kiện các mỏ vàng được tìm thấy vào năm 1851 đã mở đầu cho thời kỳ số lượng người nhập cưtăng mạnh, kèm theo đó là sự phát triển kinh tế, thương mại tại vùng đất này. Từ thế kỷ XVIII đến nay, lực lượng người nhập cư luôn có vai trò quan trọng đối với sự phát triển kinh tế - xã hội của Australia. Phần lớn người nhập cư đến từ Anh, Ireland, khu vực Trung Đông, châu Á và Mỹ Latinh.
Australia chính thức giành được độc lập, thoát khỏi chế độ thuộc địa của Vương quốc Anh từ ngày 01/01/1901. Các đạo luật được thông qua năm 1942 và năm 1986 đã mang lại chủ quyền tuyệt đối cho Australia trong mọi lĩnh vực. Tuy nhiên cho tới nay, Australia vẫn nằm trong khối Liên hiệp Anh.
Tên gọi Australia bắt nguồn từ một từ tiếng Latin “Australis” - nghĩa là thuộc về phương Nam. Từ này lần đầu tiên được sử dụng trong một cuốn tiểu thuyết của Pháp để chỉ toàn bộ khu vực Nam Thái Bình Dương. Năm 1814 từ “Australia” bắt đầu được sử dụng rộng rãi và đến năm 1824 thì được chấp nhận là tên gọi chính thức của đất nước này.
Hoa keo vàng (golden wattle) được xem là quốc hoa của Australia
Thể chế chính trị:
Australia theo chế độ quân chủ lập hiến. Nữ hoàng Anh Elizabeth II cũng là Nữ hoàng của Australia và là người đứng đầu Nhà nước. Nữ hoàng chỉ định đại diện của mình trên toàn lãnh thổ Australia (gọi là Toàn quyền, đương nhiệm là ông Michael Jeffery) và tại mỗi bang (gọi là Thống đốc).
Theo Hiến pháp của Australia, quyền lập pháp được giao cho Quốc hội, Chính phủ nắm quyền hành pháp và các cơ quan tư pháp. Cơ cấu này được tổ chức ở cả cấp Liên bang và Bang.
Quốc hội Liên bang: Là cơ quan lập pháp cao nhất bao gồm 2 viện: Hạ viện và Thượng viện. Quốc hội mỗi bang cũng gồm 2 viện:
Hạ viện gồm 150 Hạ nghị sĩ đại diện cho các bang, được bầu theo hệ thống phổ thông đầu phiếu. Chủ tịch Hạ viện là người của Đảng cầm quyền. Thủ lĩnh của đảng hoặc liên đảng chiếm đa số trong Hạ viện được bầu là Thủ tướng. Nhiệm kỳ Hạ nghị sĩ là 3 năm.
Thượng viện gồm 76 Thượng nghị sĩ được bầu theo hình thức đại diện tỷ lệ. Mỗi bang cử 12 Thượng nghị sĩ (nhiệm kỳ 6 năm); Lãnh thổ Thủ đô và Lãnh thổ Bắc Australia, mỗi lãnh thổ có 2 Thượng nghị sĩ (nhiệm kỳ 3 năm).
Hiện nay có hai Đảng chiếm đa số ghế trong Quốc hội là Đảng Tự do (hiện là Đảng cầm quyền trong liên minh với Đảng Quốc gia) và Công Đảng (Đảng đối lập). Bên cạnh đó còn có một số đảng khác như: Đảng Dân chủ, Đảng Xanh…
Chính phủ: Đảng hoặc liên minh đảng nào chiếm đa số phiếu trong Hạ viện thì có quyền thành lập chính phủ. Người đứng đầu Chính phủ Liên bang là Thủ tướng, có nhiệm kỳ 3 năm và có quyền chỉ định các Bộ trưởng trong nội các (Thủ tướng đương nhiệm là ông John Howard, giữ chức Thủ tướng trong 4 nhiệm kỳ liên tiếp từ 1996). Người đứng đầu chính quyền các bang là Thủ hiến Bang. Dưới cấp bang có các chính quyền địa phương.
Tòa án: Được tổ chức ở 2 cấp Liên bang và Bang. Ở cấp Liên bang, cơ quan tư pháp cao nhất là Tòaán Tối cao và ở các Bang là Tòa án bang.
Nhìn chung môi trường chính trị của Australia cơ bản ổn định. Australia có hệ thống pháp lý và các thể chế chính trị mở, hiệu quả và minh bạch.
Kinh tế:
Nền kinh tế Australia là nền kinh tế tư bản theo kiểu phương Tây phát triển cao.
GDP: Năm 2005, tổng sản phẩm quốc nội - GDP đạt 633,5 tỷ USD. Thu nhập bình quân đầu người đạt khoảng 32.000 USD/năm. Tốc độ tăng trưởng GDP đạt 2,2% (năm 2004 là 3%).
Tài nguyên: Australia rất giàu tài nguyên khoáng sản như vàng, bauxid, sắt, kẽm, đồng, kim cương, than, uranium, dầu khí, thiếc và đất đai, khí hậu thuận lợi cho phát triển nông nghiệp.
Mỏ kim cương ở Kimberley, Bang Tây Australia
Cơ cấu kinh tế: Australia có nền kinh tế công, nông nghiệp phát triển. Tỷ lệ trung bình của các ngành trong GDP: Dịch vụ 70%, Công nghiệp 26%, Nông nghiệp 4%. Các sản phẩm nông nghiệp chủ yếu: bột mì, mía đường, hoa quả, gia súc, gia cầm. Các ngành công nghiệp chủ yếu: khai mỏ, thiết bị công nghiệp và giao thông vận tải, chế biến thực phẩm, hóa chất và thép.
Lao động: Australia xếp vào 7 nước hàng đầu thế giới về số lượng lao động có kỹ năng, số chuyên gia về công nghệ thông tin, tài chính và cơ khí.
Các mặt hàng xuất khẩu chủ yếu: Than đá, vàng, len, thép, dầu thô, bột mì, nhôm, thịt, máy móc và thiết bị vận tải. Thị trường xuất khẩu chính: Nhật Bản, Trung Quốc, Hoa Kỳ, Hàn Quốc, New Zealand, Ấn Độ. Năm 2005, tổng giá trị xuất khẩu đạt 103 tỷ USD.
Chăn nuôi cừu để lấy len xuất khẩu
Các mặt hàng nhập khẩu chủ yếu: Máy móc thiết bị, máy vi tính và thiết bị văn phòng, dầu thô, thiết bị viễn thông. Thị trường nhập khẩu chính: Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Đức, Singapore, Anh. Năm 2005, tổng giá trị hàng nhập khẩu đạt 119,6 tỷ USD.
Chính sách đối ngoại:
Hiện nay, Australia thi hành chính sách đối ngoại với mục tiêu nâng cao vị trí, vai trò của mình trên thế giới, duy trì an ninh và phồn vinh kinh tế trong nước, bảo vệ đất nước và những giá trị của mình. Trong bối cảnh nguy cơ khủng bố đang ngày càng gia tăng tại nhiều khu vực trên thế giới và từ thực tế một số cơ quan của Australia tại nước ngoài đã trở thành mục tiêu tấn công của các nhóm khủng bố, Chính phủ Australia đề cao nhiệm vụ chống khủng bố; một mặt thực hiện các biện pháp thắt chặt an ninh trong nước, mặt khác tăng cường hợp tác với nhiều nước trong cuộc chiến chống khủng bố.
Thúc đẩy quan hệ kinh tế, tự do hóa thương mại với các nước cũng là một trong những hoạt động kinh tế đối ngoại nổi bật của Australia thời gian gần đây. Đến nay, Australia đã ký FTA (Khu vực tự do thương mại) với New Zealand, Singapore, Thái Lan, Mỹ, và đang triển khai đàm phán để ký FTA với ASEAN, Trung Quốc, Nhật Bản, EU, Malaysia, Các Tiểu vương quốc Arập thống nhất… trong tương lai gần.
3835_1308909762_cuado.jpg
Cua đỏ, loài động vật bản địa trên đảo Christmas ở Úc bắt đầu chuyến di cư ra biển để sinh sản. Người dân nơi đây đang làm hết sức để giúp đỡ loài động vật này.
Đảo Christmas là trung tâm của những cuộc tranh luận gay gắt trong Quốc hội Liên bang Úc cũng như thu hút sự chú ý của công luận trong vài tuần qua xung quanh vấn đề người xin tị nạn tại Úc.
Khoảng 1156 người xin tị nạn trên đảo Christmas hiện đang cư trú với khoảng 1200 dân đảo. Một số tòa nhà di động đang được vận chuyển từ lục địa ra khu tạm giữngười tị nạn cách thành phố Perth khoảng 2600 kilomet về phía tây bắc.
Khoảng 300 nhân viên bổ sung hiện đang sống trên đảo Christmas để hỗ trợ giải quyết dòng người tị nạn bị chặn lại không được đi tiếp vào lục địa Úc.
Tuy nhiên, một số ‘cư dân’ thường trú trên đảo, không hay biết về những cuộc tranh luận chính trị gay gắt đang diễn ra, đang bắt đầu hành trình di cư. Tổng số ‘cư dân’ này là khoảng 50 triệu. Đó là loài cua đỏ.
Loài cua đỏ đang bắt đầu cuộc hành trình hàng năm từ những khu rừng nhiệt đới trên đảo Christmas vốncó địa hình nhiều đồi núi để xuống biển, bắt đầu mùa sinh sản. Tuy nhiên, nhiều người đang lo ngại rằng những người tị nạn sẽ là mối đe dọa của cua đỏ trên đường di cư.
Ông Max Orchard, người phụ trách đội quản lý rừng trên đảo Christmas, cho biết những con cua đỏ bắt đầu quá trình di cư tại một thời điểm khá kỳ lạ trong năm nay. Ông nói:
“Cua đỏ đã bắt đầu hành trình di cư xuống biển sinh sản vào ngày thứ Hai. Thời điểm này không sớm, nhưng hơi bất thường vì chúng đã khởi hành sau khi mới có một lượng mưa nhỏ. Thông thường, cua đỏ bắt đầu di cư một thời gian sau khi mùa mưa bắt đầu. Tuy nhiên, năm nay vì một lý do nào đó, cua đỏ đã di cư trước khi có những cơn mưa lớn và cách thời điểm đẻ trứng khá xa.”
Cua đỏ bị tàn sát
Các nhà khoa học ước tính có khoảng 50 đến 120 triệu con cua đỏ hiện sống trên đảo. Mỗi năm một lần, cua đỏ ‘hành hương’ xuống biển để sinh sản. Trên chặng đường này, cua đỏ phải đối mặt với nguy cơ bị chết.
Ông Orchard ước tính có khoảng nửa triệu con cua đỏ chết mỗi năm trong mùa di cư. Ông cho rằng con số này sẽ tăng cao hơn trong năm nay vì mật độ giao thông gia tăng do trung tâm giam giữ người tị nạn hiện đang đông nghẹt. Ông nói:
“Chúng tôi biết rằng lũ cua sẽ bị ảnh hưởng bởi chúng tôi cũng đã gặp tình huống này khi trại tị nạn được xây dựng. Lúc đó, số công nhân xây dựng đến đảo làm việc cũng tương đương với số người tị nạn hiện nay. Tình huống tương tự nay lại xảy ra.”
Ông Orchard cho biết, những con đường tới trại tị nạn đã được chặn lại để cua đỏ có thể đi qua. Ông cho biết thêm: “Hiện tại, hai phần đường đang được chặn lại và những cư dân mới trên đảo có thể cảm thấy thất vọng. Trên thực tế, đó là phần đường để đến khu trại tị nạn mới trên đảo. Chúng tôi phải chặn những con đường đó lại và điều khiển giao thông đi vòng sang đường khác để đến khu trại tị nạn. Mọi người đang bắt đầu quen với điều này.”
Rừng Quốc gia đảo Christmas cũng đã có những sáng kiến mới nhằm giảm số cua đỏ bị giết hoặc bị thương trên chặng đường di cư xuống biển sinh sản. “Chúng tôi đã thử áp dụng một số biện pháp khá mới lạ. Chúng tôi đã mở đường đi cho cua đỏ giống như đường rào ngăn gia súc có một đầu mở,” ông Orchard cho biết.
“Ngay từ đầu, chúng tôi nhận thấy những con cua sẽ không đi qua hệ thống cống nước bởi chúng nghĩ đó là một cái hang lớn và có một con cua lớn ở cuối hang sẽ ăn thịt chúng nếu đi vào hố sâu tối tăm đó. Vì vậy, chúng tôi đã dựng lên một rào chắn gia súc mở một đầu để ánh sáng có thể lọt vào và chúng tôi lắp rào bằng những tấm nhựa thấp để ngăn những con cua không đi lên đường và hướng chúng đi theo đường đi riêng chúng tôi dựng lên cho chúng.”
Những người coi rừng trên đảo cũng đã dựng những chiếc cầu vượt giúp cua sang đường một cách an toàn.
Kiến vàng – mối đe dọa lớn của cua đỏ
Ngoài nguy cơ thương vong trên đường, mối đe dọa lớn nhất đối với loài cua đỏ trong những năm gần đây là loài kiến vàng hung hăng. Loài kiến này thường phun nọc độc làm mù mắt cua đỏ trước khi ăn thịt.
Các nhà khoa học ước tính rằng loài kiến này đã tàn sát đến 1/3 số cua đỏ trên đảo. Tuy nhiên, người ta đã điều chế được một loại thuốc để diệt trừ kiến vàng và những người quản lý đã dùng trực thăng để phun loại loại thuốc này trên đảo .
Ông Orchard cho biết kết quả áp dụng phương pháp này khá thành công. “Chúng tôi đã chiến thắng nhưng cuộc chiến chống lại kiến vàng vẫn chưa kết thúc. Khi phun thuốc từ trực thăng xuống những khu vực có mật độ kiến vàng dày đặc, tỉ lệ thành công đạt được là 99%.”
Loài cua đỏ xác định thời gian di cư theo chu kỳ của mặt trăng, thủy triều và thời tiết. Ông Orchard nhận định nếu tính theo thời gian loài cua đỏ khởi hành trong năm nay, chúng sẽ tới bờ biển và sinh sản vào quãng ngày 11 tháng 12.
“Thời gian di cư của loài cua đỏ khó có thể xác định chính xác vì cua đỏ di cư phụ thuộc vào thời tiết. Loài cua đỏ có thể khởi hành bất cứ thời điểm nào trong vòng từ thàng Mười đến tháng Mười Hai tùy theo mùa mưa. Trên thực tế, khi cua đỏ khởi hành, chúng hướng đến một ngày trong tháng tiếp theo trùng với thời điểm thủy triều vào chu kỳ cuối của mặt trăng.” Những con cua đỏ đực xuống bãi biển trước để đào hang. Khi cua cái đến nơi, cặp cua này sẽ giao phối trong hang. Tuy nhiên, sau khi giao phối, cua đực không ở lại. Cua đực rời cua cái để thả trứng xuống biển và một mình quay về những khu rừng trên đảo.
Sau khoảng 20 đến 30 ngày, những con cua đỏ con bắt đầu xuất hiện từ dưới biển và đi về những khu rừng trên đảo, tiếp tục vòng đời của loài cư dân thường trú lớn nhất trên đảo Christmas.
3840_1308910070_vic.jpg
Một ngày vòng quanh chợ Vic để bắt gặp bóng dáng của những sinh viên tranh thủ dậy sớm đến chợ dựng sạp trước giờ đi học, cảm nhận cuộc sống hàng ngày của người dân Úc... và hơn ngàn lượt khách đến mua sắm và tham quan mỗi ngày.
Buổi sáng mưu sinh
Tôi theo Đặng xuống chợ Vic vào một buổi sớm mùa đông lạnh giá. Quấn chiếc áo khoác chặt quanh người, siết lại khăn quàng cổ, kéo chiếc mũ sụp xuống tận mắt, chúng tôi co ro trong tiếng gió thổi ù ù qua tai. Đồng hồ chỉ gần sáu giờ sáng, gà gật giữa dưới ánh đèn vàng là những bóng người lặng lẽ chờ đợi chuyến tàu sớm cho một ngày mưu sinh.
Trong bóng đêm còn phủ dày đặc giữa màn sương trắng, nhìn từ bên ngoài chợ Vic như chưa tỉnh giấc nồng. Vài chiếc xe tới lui vào kho vận chuyển hàng nông sản vào các sạp trong chợ. Khu vực hàng quần áo và đồ lưu niệm ngổn ngang những chiếc tủ sắt, xe chở hàng và cây cọc. Công việc dựng sạp bắt đầu. Theo Đặng, hầu hết những người làm việc này là sinh viên tranh thủ dậy sớm đến chợ dựng sạp trước giờ đi học. Tiếng các cọc sắt bắt đầu khua rổn rảng khắp nơi. Đó đây, vài người tranh thủ làm cốc cà phê nóng cho ấm người hay chúi mũi đọc nhanh tờ tin buổi sáng.
Khác với khu vực quần áo và hàng lưu niệm, nơi bán hàng nông sản sôi động hơn cả với những quầy hàng đầy màu sắc. Này là những trái cà chua đỏ mọng, kia là những bó rau xanh rờn, đấy là những rổ cam tròn căng bóng, cạnh đó là khay bắp vàng ươm trông thật hấp dẫn… Người đi chợ sớm phần lớn là các cụ già chậm rãi đẩy xe dạo quanh chào nhau, sà vào các hàng quen vừa mùa sắm vừa trò chuyện. Cũng có không hiếm những anh bạn trẻ tuổi, mặc đồ công sở nghiêm trang tay xách nách mang vài giỏ trái cây và đồ ăn mới tinh tươm. Anh chàng bốc vác khu vực hàng cá toe miệng cười, hài hước tạo dáng trước ống kính và không ngại ngần viết ngay địa chỉ Facebook để nhận hình.
Cái ‘hồn’ của chợ Vic
Trong diện tích hơn 17 héc-ta, chợ Vic có đầy đủ các mặt hàng từ thủ công mỹ nghệ, đồ gia dụng, nông sản, hải sản, trái cây tươi, rượu cho đến quần áo, giày dép, mỹ phẩm... Theo các tạp chí du lịch, chợ Vic là chợ mở lớn nhất ở khu vực bán cầu nam. Có lẽ chính vì vậy mà cái tên Queen Victoria được đặt một cách khéo léo, bởi không chỉ là “nữ hoàng” của các khu chợ ở Melbourne, chợ Vic còn được mệnh danh là “nữ hoàng” của các khu chợ trên toàn nước Úc.
Với nhiều người dân Úc, đây là nơi họ chạm vào hơi thở cuộc sống. “Khác với các siêu thị lạnh băng cùng hàng hóa được làm sạch, đóng gói kỹ càng, chợ Vic là nơi chúng tôi cảm nhận được thịt cá từ động vật khi nhìn thấy những chú heo được treo nguyên con trước hàng thịt, chúng tôi hình dung được rau củ mọc từ những cánh đồng bát ngát khi chạm vào những lớp đất còn dính lại dưới rễ cây. Hơn tất cả, chúng tôi hiểu được những giọt mồ hôi nhọc nhằn và nguồn sinh lực dồi dào từ những người lao động chân chất”, Laura - cô bạn người Úc mới quen khẽ khàng tâm sự. Như đáp lại lời cô, anh Tây hàng thịt đeo khuyên tai to đùng to đoàng cất giọng rao hàng lanh lảnh như giọng nghệ sĩ Opera âm vang khắp khu nhà lồng chợ.
Ánh nắng chan hòa khắp nơi nơi, người đi chợ đông dần. Chúng tôi sà vào hàng Brastwurst, nếm thử món xúc xích ngon bậc nhất Melbourne trong cái se lạnh trong lành của buổi sớm mai, thật thú vị. Các quán bánh ở đây khá ngon và rẻ. “Sinh viên như bọn mình làm xong chỉ cần ra mua ổ bánh mì xúc xích hay bánh nhân thịt giá vài đồng là xong bữa trưa ngon lành”, Đặng nháy mắt.
‘Ngã tư’ văn hóa
Đến với chợ Vic là bước vào một trong những trung tâm văn hóa, lịch sử của người dân Melbourne. Bạn có thể tìm thấy anh chàng người Bôlivia điển trai bán những chiếc áo thêu, giỏ xách hoa văn của dân tộc anh. Bạn có thể nghe được tiếng nói của nhiều vùng miền trên toàn thế giới. Châu Á có, Châu Âu có, Châu Mỹ có, cả các nước Châu Phi hay những ông già da đỏ tại các sạp bán hàng hoặc đi dọc ngang trong chợ. Thỉnh thoảng, có thể bạn lại như tôi, xốn xang khi bắt gặp một hàng bán nón lá quê nhà hay thích thú ngắm nhìn một tà áo đủ màu sắc của cô gái Ấn, hào hứng với phong cách bốc lửa của nàng digan.
Hơn một thế kỷ qua, khu vực rộng lớn và sôi động này là nơi đáp ứng nhu cầu của hơn chín triệu khách hàng mỗi năm, với hơn một ngàn lượt khách mỗi ngày. Những ngày cuối tuần, chợ có thể đón đến hơn ba ngàn lượt khách đến mua sắm và tham quan. Chợ còn tổ chức nhiều sự kiện theo mùa, nhận hướng dẫn tham quan cho các trường học và triển lãm nông sản hàng năm.
Với chính sách khá thú vị là các sạp kế nhau không được bán những mặt hàng giống nhau, ban quản lý chợ tạo ra khoảng không gian cần thiết và sự cạnh tranh lành mạnh giữa các sạp. Braney - anh chàng bán vớ cho hay: “Như sạp của mình chỉ được bán vớ và đồ lót thôi nhé. Mình không được phép bán mũ và găng tay, dù nó cũng là loại hàng ấm”. Không những vậy, theo quy định chung, chỉ có những sạp lớn, bán lâu năm mới có được vị trí cố định, còn những sạp khác chuyển chỗ mỗi ngày. Ban quản lý cung cấp đầy đủ sơ đồ và cho phép mỗi sạp được đóng cửa nghỉ với số ngày giới hạn trong năm.
Hai giờ chiều, hàng quán lục tục đóng cửa, sản phẩm bắt đầu đồng loạt hạ giá. Có những hàng thịt, cá giảm đến 50%. Nhân viên tại các sạp, bất kể Tây hay Ta, tăng cường di chuyển dọc theo các đường đi của nhà lồng chợ, tay cầm sản phẩm và biển quảng cáo, miệng rao lanh lảnh, rộn ràng. Đó cũng là thời gian người mua hàng vào chợ đông nhất, tìm mua đồ rẻ cho bữa ăn gia đình.
Những chàng sinh viên lại xuất hiện với vai trò cũ - dọn sạp. Những thanh sắt được dỡ ra, hàng hóa được xếp lại cất vào thùng, đợi xe chở vào kho lưu trữ. Đội dọn dẹp vệ sinh hoàn tất công việc cũng là lúc kết thúc một ngày làm việc nhịp nhàng.
Chợ Vic nghỉ ngơi, để hôm sau một cuộc sống mới lại bắt đầu.
3823_1308909297_newy.jpg
Với những tòa nhà chọc trời, những thư viện lớn hiện đại và những sân khấu hoành tráng ở Broadway, New York là thành phố có nhiều cái nhất của Mỹ và cả thế giới. Trong vô số điểm đến du lịch, top 10 mang tính biểu tượng của New York đối với du khách nước ngoài tập trung tại khu Manhattan.
1. Empire State Building
Empire State Building về đêm - Ảnh: wikipedia
Được xây dựng năm 1930-1931, tòa nhà chọc trời này là một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của New York, là bối cảnh thuộc hàng "sao" của vô số bộ phim kinh điển của Hollywood.
Tòa nhà được khánh thành ngày 1-5-1931, cao 381m (tính cả cột ăngten cao đến 448,7m) với 102 tầng. Đỉnh tòa nhà được chiếu sáng bằng nhiều màu sắc khác nhau tùy theo những sự kiện riêng biệt, từ lễ quốc khánh đến những sự kiện thể thao.
Hằng năm đài quan sát này đón khoảng 3,5 triệu du khách. Từ tầng 86, du khách sẽ phóng tầm nhìn bao quát cả thành phố nhộn nhịp cả ngày lẫn đêm này.
2. Fifth Avenue (đại lộ số 5)
Dòng người mua sắm không lúc nào ngơi tại đại lộ số 5 - Ảnh: newyorktraveldiscount.info
Đại lộ số 5 là sự hòa quyện tuyệt hảo của những cửa hàng sang trọng và kiến trúc đầy khát vọng. Đây cũng là một trục đường quan trọng của trung tâm Manhattan và là một trong những biểu tượng về sự giàu có của New York.
Theo nhiều du khách, nơi còn được mệnh danh là đại lộ thời trang quy tụ nhiều nhà thời trang nổi tiếng nhất thế giới này đã mang lại những niềm đam mê bất tận khi họ chìm đắm vào thế giới thời trang cao cấp nhất, dù đôi khi không thể mua được món hàng nào do giá cả cao ngất...
3. Rockefeller Center
Sân trượt băng tại Rockefeller Plaza - Ảnh: wirednewyork
Là một nét điểm xuyết giữa lòng thành phố, khu phức hợp thương mại do gia đình tỉ phú Rockefeller xây dựng này bao gồm 19 tòa nhà nguy nga với những khu vườn thơ mộng, những nhà hàng sang trọng, một hành lang thương mại ngầm, các nhà hát san sát cùng các văn phòng và hơn 100 tác phẩm nghệ thuật (tranh tường và tượng) được trưng bày.
Rockfeller Center luôn nằm trong chương trình của các công ty du lịch nhờ vô số sự kiện theo mùa được tổ chức tại đây, và đặc biệt, một nhà hàng và bar tại khu Rockefeller Plaza vào mùa hè sẽ được "hô biến" thành một sân trượt băng vào mùa thu và mùa đông.
Kể từ năm 1936 đến nay, Rockfeller Center là một trong những điểm tấp nập nhất New York khi hằng tuần trung bình 200.000 lượt khách tham quan tìm đến. Số du khách còn tăng mạnh khi cây thông khổng lồ được thắp sáng...
4. Tượng Nữ thần Tự Do
Tượng Nữ thần Tự Do - Ảnh: okvoyage.com
Pho tượng được Pháp trao tặng Mỹ vào cuối thế kỷ 19, đặt tại cửa sông Hudson nhìn ra cảng New York, là một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của Mỹ và là một trong những hình ảnh đầu tiên được người nhập cư vào Mỹ nhìn thấy từ hướng đông.
Tượng nặng 229 tấn, lưng rộng 10,6m, miệng rộng 91cm, tay phải giơ ngọn đuốc lửa dài 12,8m, chỉ riêng một ngón tay trỏ cũng dài 2,4m. Toàn thân bức tượng cao 46m, nếu tính cả phần bệ có tổng chiều cao 93m. Trong ruột tượng nữ thần có cầu thang xoáy trôn ốc, tương đương độ cao một ngôi nhà cao 12 tầng, giúp du khách leo đến vùng đầu bức tượng.
Phần vương miện của tượng mở cửa để khách ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ tháng 7-2009, sau khi tạm đóng cửa kể từ sau vụ khủng bố hai tòa tháp đôi ngày 11-9-2001.
5. Ellis Island Immigration Museum (Viện bảo tàng Di dân)
Viện bảo tàng Di dân - Ảnh: twip.org
Viện bảo tàng nằm trên đảo Ellis Island - nơi những người nhập cư từ châu Âu đặt bước chân đầu tiên đến Mỹ vào năm 1892 để thực hiện "giấc mơ Mỹ", và cũng từ đây New York trở thành một thành phố đa chủng tộc ngày nay. Viện bảo tàng bắt đầu mở cửa đón khách từ tháng 9-1990, sau khi việc trùng tu các tòa nhà đón dân nhập cư trước đây hoàn tất
6. Times Square (quảng trường Thời Đại) và Theater District
Times Square -Ảnh: wikipedia
Là một khu phố ở Manhattan và có biệt danh "Giao lộ của thế giới", Times Square là một trong những nơi nổi tiếng và nhộn nhịp nhất thế giới với dòng người như không bao giờ ngưng chảy trong một rừng đèn sáng lấp lánh. Tại đây có khoảng 365.000 người mua sắm/ngày.
Cạnh đó, khu phố kịch nghệ Broadway nổi tiếng thế giới khi quy tụ hơn 40 sân khấu hoành tráng thường xuyên trình diễn những vở nhạc kịch chất lượng cao...
Hàng năm, phần lớn người dân tại New York có thói quen đổ về Times Square để cùng đếm ngược thời gian chào năm mới. Ngày 31-12-1999, khoảng hai triệu người đã đến Times Square dự lễ chào mừng thiên niên kỷ mới.
7. Central Park (công viên trung tâm)
Một góc Central Park - Ảnh: wirednewyork.com
Công viên nhân tạo này rộng hơn 340 ha, là một ốc đảo xanh mướt giữa lòng thành phố bêtông hóa với một rừng nhà chọc trời, là khoảng không gian xanh lớn nhất New York. Hầu như bất kỳ du khách nào đến với New York đều một lần đặt chân đến công viên nằm ở khu Manhattan hoa lệ này.
Vào mùa hè, dàn nhạc giao hưởng của New York tổ chức những buổi trình diễn ngoài trời. Từ tháng 6 đến tháng 8 hằng năm, liên hoan Summerstage tổ chức tại đây đã thu hút nhiều nghệ sĩ lớn trên thế giới tham gia những buổi diễn ngoài trời...
Theo ước tính của chính quyền địa phương, hằng năm có khoảng 25 triệu du khách ngoạn cảnh Central Park. Để đảm bảo an ninh cho du khách, ban quản lý công viên đã lập các bộ phận an ninh gồm hàng trăm cảnh sát và tình nguyện viên thường xuyên tuần tra.
8. Metropolitan Museum of Art
Metropolitan Museum of Art luôn tấp nập du khách - Ảnh: glmart.org
Thường được gọi tắt là viện Bảo tàng The Met, tọa lạc tại khu Manhattan, cạnh bên Central Park. Bắt đầu mở cửa đón khách từ tháng 2-1872, đây là một trong những viện bảo tàng nghệ thuật lớn nhất thế giới. Khách tham quan sẽ mất đến hàng tuần để có thể chiêm ngưỡng hơn hai triệu vật phẩm nghệ thuật đa dạng từ khắp nơi trên thế giới trưng bày tại đây.
Viện bảo tàng nghệ thuật này sở hữu nhiều bộ sưu tập đẹp nhất trong thế giới phương Tây bên cạnh những gian phòng triển lãm các nền văn minh cổ đại Hi Lạp, La Mã, đến những tác phẩm của các nghệ sĩ bậc thầy châu Âu. Khách tham quan cũng tìm thấy một kho tàng nghệ thuật đến từ Ai Cập, châu Phi, châu Á, châu Đại Dương, Trung Đông, Hồi giáo...
9. Guggenheim Museum
Cấu trúc xoắn ốc của Viện bảo tàng Guggenheim Museum - Ảnh: nybits.com
Đây là địa chỉ không thể bỏ qua đối với những người đam mê nghệ thuật đương đại với tên gọi đầy đủ Solomon R. Guggenheim Museum. Vị trí tọa lạc của viện bảo tàng này khá đắc địa khi nằm trên đại lộ số 5, thuộc khu Upper East Side. Guggenheim Museum có tên gọi ban đầu là "Bảo tàng tranh vẽ không gian ba chiều" và là nơi triển lãm của các nghệ sĩ hiện đại tiên phong như Kandinsky và Piet Mondrian.
Với kiến trúc xoắn ốc, những bước chân đầu tiên của du khách tham quan ở đỉnh bảo tàng, sau đó đi dần xuống mặt đất qua một đoạn đường hơi nghiêng. Sau khi thưởng lãm nghệ thuật, du khách có thể dừng chân ở các nhà hàng, quán cà phê hay lang thang ngắm hàng hóa ở ba cửa hàng và các hiệu sách trong khuôn viên bảo tàng.
10. American Museum of Natural History
Viện bảo tàng American Museum of Natural History - Ảnh: amnh.org
Nổi tiếng với những bộ xương hóa thạch của khủng long, viện bảo tàng này còn đang bước vào kỷ nguyên không gian với trung tâm Rose chuyên về Trái đất và không gian cực kỳ ấn tượng. Viện bảo tàng lịch sử tự nhiên lớn nhất thế giới này nằm đối diện Central Park.
Mở cửa đón khách từ năm 1877, viện bảo tàng có 32 triệu cổ vật và hóa thạch được trưng bày tại 45 phòng triển lãm mở cửa thường xuyên với hơn 1.200 nhân viên phục vụ. Bên cạnh đó là 47 phòng bảo quản vật phẩm và là nơi làm việc của 200 nhà nghiên cứu.
3827_1308909447_s1.jpg
Malaysia có khí hậu nóng ẩm, nhiệt độ dao động từ 27-320C, vì vậy, du khách nên mặc những bộ đồ nhẹ bằng chất liệu cotton. Đi du lịch Malaysia dưới 30 ngày, du khách không cần xin visa. Ở Malaysia, máy ảnh, đồng hồ, bút mực, máy radio-cassette cầm tay, nước hoa, mỹ phẩm, bật lửa được miễn thuế. Du khách mang theo hàng thuộc diện phải nộp thuế (bao gồm quần áo, phụ kiện quần áo, đồ trang sức, túi xách tay, rượu mạnh...) phải đặt cọc một số tiền để tạm nhập. Khi rời khỏi Malaysia, du khách xuất trình món hàng đó và biên lai thu tiền cọc, sẽ được trả khoảng 50% số tiền thu ban đầu.
Giờ Malaysia trước 1 tiếng đồng hồ so với giờ Việt Nam. Cửa hàng bách hóa và siêu thị thường mở cửa từ 10 giờ sáng đến 22 giờ, còn cửa hiệu nhỏ thường mở cửa từ 9 giờ 30 phút đến 17 giờ. Ở Thủ đô Kuala Lumpur và hầu hết các thành phố lớn đều có cửa hàng mở cửa 24/24 giờ.
Tiền Malaysia là Ringgit Malaysia (RM). Đến Malaysia, du khách nên đổi tiền RM tại sân bay hoặc các ngân hàng. Tại các siêu thị, các điểm vui chơi đổi tiền giá chênh lệch nhiều. Thẻ tín dụng chỉ được sử dụng ở các thành phố lớn và một số tỉnh nông thôn.
Phương tiện đi lại ở Malaysia chủ yếu là taxi. Đi taxi, du khách lưu ý là yêu cầu lái xe bật đồng hồ để tính tiền.
Đa số người dân Malaysia theo đạo Hồi. Khi vào thăm nhà thờ Hồi giáo, du khách phải để giày, dép ở ngoài. Một số nhà thờ Hồi giáo cung cấp khăn, áo choàng cho khách khi vào. Gặp nhau, người Malaysia thường có thói quen sờ vào lòng bàn tay của người kia, sau đó chắp hai bàn tay lại. Dùng tay phải khi ăn, đưa hay nhận đồ vật bởi vì họ cho rằng tay trái không trong sạch. Ở Malaysia, màu vàng là màu chuyên dùng của vương công quý tộc, khách không nên mặc quần áo màu vàng trong các hoạt động chính thức hoặc tham quan hoàng cung.
Nếu muốn nghỉ homestay hoặc đến thăm gia đình người Malaysia, du khách nên gọi điện trước. Khi vào nhà người Malaysia, du khách nhớ để giày, dép ở ngoài. Khách đến nhà chơi thường được chủ nhà mời đồ uống, bạn nên lịch sự đón nhận. Người Malaysia không thích người khác so sánh mức sống của họ với người dân nước khác. Quà tặng tốt nhất cho các đối tác làm ăn ở Malaysia là bút, sổ công tác, danh thiếp và những đồ vật mang dấu công ty của đối tác, nhưng không nên tặng rượu (trừ người Hoa).
3839_1308909984_ds.jpg
Dù lãi suất ngân hàng đang có chiều hướng tăng trở lại thì điều này không khiến những người Úc chuẩn bị mua nhà ngần ngại khi đầu tư vào những căn nhà lớn hơn.
Dữ liệu mới nhất của Cục Thống kê Úc cho thấy diện tích của những căn nhà mới xây tại Úc hiện lớn hơn bất kỳ nơi nào trên thế giới.
Craig James, trưởng chuyên gia kinh tế của Commsec, cho biết ‘giấc mơ Úc’ (sở hữu một căn nhà) đang ngày càng ‘mở rộng’ hơn trong vòng vài thập kỷ trở lại đây.
“Nếu nhìn lại 20-30 năm trước thì những căn nhà trung bình chỉ có khoảng hai đến ba phòng ngủ là nhiều nhất. Hiện nay con số này ít nhất phải là bốn, có thể lên đến năm phòng và trong nhà còn có phòng khách, phòng ăn, phòng giải trí. Rõ ràng là chúng ta đang có thêm nhiều phòng hơn trong những ngôi nhà ngày càng lớn hơn”, ông nói.
Ông James cũng cho biết thông tin từ Cục Thống kê của Úc cũng cho thấy trong năm tài chính vừa qua diện tích mặt bằng trung bình của những ngôi nhà mới đạt mức kỷ lục, lên tới 214,6 mét vuông.
Như vậy, những ngôi nhà mới tại Úc lớn gấp ba lần so với mức cách đây 20 năm và lớn hơn 10% so với một thập kỷ trước. Hơn thế thì nhà tại Úc lớn hơn bất cứ nơi nào trên thế giới.
“Lần đầu tiên thì nhà tại Úc lớn hơn Mỹ. Những ngôi nhà mới xây tại Úc lớn hơn nhà của Mỹ 7% và lớn gấp đôi nhà tại Châu Âu, gấp ba lần nhà tại Anh”, ông James nói.
Nhà lớn có tốt không?
Ông James cho rằng xu hướng này là bằng chứng cho việc người Úc nói chung đang rất mãn nguyện với cuộc sống của mình. Dù vậy thì ông nói cũng có những vấn đề không được tích cực trong xu hướng này liên quan tới thuế, chi phí di dời và giảm diện tích đất sử dụng.
Giáo sư Stuart White, Giám đốc của Viện vì Tương lai Bền vững thuộc UTS Sydney, lo lắng về tình hình này. “Việc diện tích nhà tăng sẽ khiến cho nhu cầu tiêu thụ năng lượng, nước của những ngôi nhà này tăng theo. Vì vậy điều này sẽ có những ảnh hưởng đến môi trường và xã hội”, ông nói.
Giáo sư White cũng cho biết những ngôi nhà lớn sẽ khiến đô thị trải rộng ra một cách ngổn ngang cũng như làm cho hệ thống phương tiện công cộng và hạ tầng bị quá tải.
Ông nói thêm rằng những phòng chiếu phim trong nhà, phòng tắm riêng và phòng ngủ dành cho khách tới thăm trở thành xu hướng cá nhân hóa không gian. “Chúng ta có khuynh hướng tìm kiếm những nhu cầu này trong những khoảng không gian riêng hơn là đến những nơi công cộng hay giao du trong cộng đồng và tôi nghĩ đây là một xu hướng đáng lo ngại”, ông cho biết.
Giáo sư cũng cho rằng nhiều người Úc bị thôi thúc phải xây nhà lớn hơn đơn giản vì họ quan tâm đến vị trí và địa vị của họ đối với cộng đồng xung quanh.
3836_1308909813_newq.jpg
Trên các diễn đàn du lịch, nhiều bạn trẻ mời gọi nhau cùng lập chương trình đi nghỉ Noel và Tết dương lịch. Một số công ty lữ hành đã đưa ra nhiều tour khuyến mại hấp dẫn vào thời điểm này.
Cứ cuối năm, Minh Thư, cán bộ một công ty truyền thông và nhóm bạn lại tổ chức đi chơi, vừa thư giãn dịp Noel vừa khám phá những vùng đất mới. Năm nay, nhóm này tính ra nước ngoài đón Giáng sinh, điểm đến là Hong Kong hoặc Singapore.
Minh Thư bày tỏ, đây là điểm đến tưng bừng không khí lễ hội, được coi là châu Âu trong lòng châu Á nên cả nhóm háo hức du ngoạn. Tuy nhiên, vấn đề khó khăn là visa vào Hong Kong và khách sạn tại Singapore đắt đỏ, lại khó đặt chỗ.
Còn chị Mỹ Hạnh, ở phố Khâm Thiên, dự định cùng gia đình đến Sapa (Lào Cai) nghỉ ngơi. Theo chị, chỉ ở Sapa mới có không khí Noel với tiết trời se lạnh, cây thông trong khách sạn ấm ấp. Mọi năm, gia đình chị đều đi xe riêng từ Hà Nội lên Sapa để tránh phải mua vé tàu dịp cao điểm.
Trên các diễn đàn du lịch, nhiều bạn trẻ ở Hà Nội hối hả lên kế hoạch đi Tây bắc, Đông Bắc, đón Giáng sinh ở Sapa hay nhà thờ đá Phát Diệm. Xa hơn là nữa là tham gia không khí lễ hội tại Singapore, Malaysia, Thái Lan hay Hàn Quốc. Nhiều bạn trẻ ở phía Nam lập chương trình ra miền Bắc để tận hưởng thời tiết se lạnh trong dịp Noel.
Du khách trên đường phố TP HCM dịp năm mới. Ảnh: Đức Quang.
Dịp này, các công ty lữ hành đã đưa ra nhiều chương trình Giáng sinh hấp dẫn
3821_1308909139_tcung.jpg
Động Thiên Cung, vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) mang vẻ đẹp vừa cổ kính nguy nga lại vừa lộng lẫy. Du khách được chiêm ngưỡng "Nam thiên đệ nhất động" với sắc màu kỳ ảo. Bạn đọc Nguyễn Đức Tuấn chia sẻ.
Động Thiên Cung, vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) mang vẻ đẹp vừa cổ kính nguy nga lại vừa lộng lẫy. Du khách được chiêm ngưỡng "Nam thiên đệ nhất động" với sắc màu kỳ ảo. Bạn đọc Nguyễn Đức Tuấn chia sẻ.
Ánh điện chiếu vào những khối nhũ đá đa màu sắc tạo nên một không gian lung linh huyền ảo.
3829_1308909592_sanc.jpg
Nếu là người thích những câu chuyện bắt đầu bằng hai chữ "ngày xưa", hẳn bạn sẽ rất hứng thú với thành phố này. Saint Augustine là thành phố đầu tiên của nước Mỹ, được người Tây Ban Nha thành lập năm 1565 khi chiến thuyền của họ cập bến Tân Thế giới.
Cho đến bây giờ, nơi đây vẫn giữ được những màu sắc đậm đà của nền văn hóa Địa Trung Hải dù đã có gần 500 năm nằm bên bờ Đại Tây Dương.
Nơi lịch sử bắt đầu
Saint Augustine thuộc bang Florida, được người Mỹ xem là thành phố cổ. Tất nhiên khái niệm “cổ” của người Mỹ là để so sánh với các thành phố của Mỹ chứ không thể so với những thành phố cổ cả ngàn năm ở những lục địa khác.
Lịch sử ghi lại rằng thuyền trưởng Pedro do Menéndez de Aviles của Tây Ban Nha nhìn thấy dải đất này lần đầu tiên vào đúng ngày lễ thánh Augustine, lúc đang ở trên con tàu của mình. Khi cập vào đất liền (ngày 8-9-1565), ông quyết định xây dựng thành phố và pháo đài tại đây, đồng thời đặt tên vùng đất này theo tên ngày lễ thánh.
Đến năm 1763, người Tây Ban Nha buộc phải nhường quyền kiểm soát Florida (trong đó có thành phố Saint Augustine) cho người Anh. Tuy nhiên người Anh chỉ sở hữu thành phố này trong 20 năm, sau đấy họ phải trả Florida cho người Tây Ban Nha. Đến năm 1821, Tây Ban Nha bán Florida cho nước Mỹ (lúc này đã thành lập) với giá 5 triệu USD và kết thúc vĩnh viễn quyền quản lý của mình trên dải đất xinh đẹp này. Tuy nhiên, những di sản văn hóa mà người Tây Ban Nha để lại không bị xóa nhòa, mà trở thành một trong những niềm tự hào của nền văn hóa Mỹ ngày nay.
Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi khi đến đây là ánh nắng chói lòa của vùng nhiệt đới chiếu lấp lánh trên vịnh biển và chiếu trên dáng vẻ sừng sững của vòng thành Castillo de San Marcos được xây cách đây hơn 300 năm. Người xưa mất 23 năm để hoàn thành bức tường thành này bằng vỏ ốc, vỏ sò và san hô. Điều kỳ lạ là trải qua hàng trăm năm, từng đối đầu với bao nhiêu cơn sóng thần và những trận chiến, bức tường này vẫn chưa một lần bị “hạ gục”, hiểu theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen.
Người Tây Ban Nha xây dựng bức tường này, cũng như xây dựng pháo đài Mose ở phía bắc và pháo đài Matanzas ở phía nam thành phố để bảo vệ vùng đất đã chiếm được. Đối với người dân thành phố Saint Augustine, bức tường này là biểu tượng cho ý chí quyết tâm và sự vững bền. Ngày nay, nơi đây trở thành nơi tập trung các hoạt động văn hóa nghệ thuật của thành phố, từ diễu hành đến các cuộc triển lãm tranh ảnh hoặc biểu diễn âm nhạc…
Những người lính gác vẫn xuất hiện, nhưng chủ yếu là để chụp ảnh cùng du khách và để lũ trẻ ngưỡng mộ vây quanh. Mùa hè, chen chân mua vé vào được bên trong tường thành là cả một kỳ công vì lượng khách du lịch quá đông. Người ta còn khuyên rằng khi vào đây tham quan nên cầm theo chai nước, vì trời thường nắng, phải đợi lâu và rất chóng mệt. Trong khi đó, vào những mùa gió bão, Castillo de San Marcos đóng cửa im ỉm, quay lại vẻ lặng lẽ uy nghi của một di tích không hề nao núng trước thời gian.
Lịch sử cũng được ghi lại trên các con đường nhỏ của Saint Augustine, nơi bây giờ đã trở thành những con phố shopping dành cho khách du lịch. Ngay ngã rẽ vào con đường nhỏ đầu tiên, có thể thấy lớp học đầu tiên của nước Mỹ. Đó là một ngôi nhà gỗ nhỏ, có ô cửa sổ mở ra và một cô giáo trẻ (mô hình búp bê) thò đầu ra gọi các em học sinh vào lớp.
Cạnh lớp học xưa, con phố được tiếp nối với những ngôi nhà thấp thấp quét vữa trắng hoặc đỏ, mang đậm phong cách Địa Trung Hải, được xây dựng lại vào những năm 1960-1970 khi thành phố tổ chức kỷ niệm 400 năm. Bây giờ, những ngôi nhà này đều trở thành cửa hàng lưu niệm, nhà hàng, khách sạn cổ.
Điểm nhấn trong kiến trúc của Saint Augustine là Đại học Flagler. Ngôi trường này gây ấn tượng với kiến trúc mái vòm tròn và màu sơn vani viền nâu đậm. Trước kia, tòa nhà này là Khách sạn Ponce de Leon do Henry Flagler sở hữu. Đây là khách sạn được xây dựng đầu tiên tại Saint Augustine, khi thành phố bắt đầu trở thành điểm thu hút giới nhà giàu Mỹ vào cuối thế kỷ XIX. Ngôi trường được nhiều người biết đến vì nó xuất hiện trong các tấm ảnh của hầu hết những du khách đến với Saint Augustine.
Ngoài ra, nếu có thời gian, du khách thường tham quan Bảo tàng Lightner (mở cửa từ năm 1889), nơi trưng bày từ các xác ướp đến những bộ sưu tập thủy tinh và pha lê. Saint Augustine còn lưu lại cả những di tích cũ của bệnh viện và nghĩa trang từ thế kỷ XVI được xây dựng kể từ khi những người dân Tây Ban Nha đến sinh sống tại vùng đất này. Rất nhiều những cái “đầu tiên” kể lại lịch sử sinh động của thời Tân Thế giới mới được khai phá…
Thành phố cổ rực rỡ
Mùa hè, Saint Augustine đón du khách từ khắp nơi trên thế giới. Người dân Florida vốn không lạ gì Saint Augustine nhưng vẫn thích đến đây vì không khí đầy chất lễ hội của thành phố ấm áp này. Mặc dù đã trên 500 năm tuổi nhưng Saint Augustine không có cái vẻ âm u cổ kính, mà lúc nào cũng rực rỡ như còn rất son trẻ. Ánh nắng, những chậu hoa nhiều màu sắc, dòng du khách tấp nập, những con phố nhộn nhịp… đều toát lên sức sống và niềm vui. Có lẽ đó cũng là nét văn hóa riêng của vùng đất nhiệt đới này.
Thoát hẳn những tòa nhà chọc trời và những đường phố ồn ào, đông đúc, ở Saint Augustine, người ta có thể tận hưởng cảm giác mình có thời gian, có không gian, có tiền và cũng có vô số thứ xứng đáng để tận hưởng. Đó có thể đơn giản là cảm giác nhẹ nhàng khi đi dạo trên các con phố lát đá, ngồi nhâm nhi cà phê trong một quán cổ có phong cách là lạ, mua sắm những món đồ trang trí độc đáo, ngắm mặt trời mọc trên Đại Tây Dương và lặn trên những đầm lầy (Florida có rất nhiều vùng đầm lầy); hoặc cảm giác mạnh khi tham gia vào các môn thể thao như xe đạp, chèo thuyền, lặn, lướt ván…
Saint Augustine cũng là nơi tập trung các câu lạc bộ golf và sân golf nổi tiếng, chỉ cách thành phố khoảng 20 phút chạy xe. Golf là điểm mạnh nhất của Saint Augustine để thu hút giới nhà giàu. Tất nhiên đi cùng với sân golf là những dịch vụ nghỉ dưỡng cao cấp khác.
Chúng tôi có thời gian để thưởng thức một bữa trưa Mexico tại một nhà hàng nhỏ, nhìn ngắm du khách tấp nập trên phố cổ và mua một ít chocolate Whetstone vỏ sò nổi tiếng ở đây để nhâm nhi dọc đường tham quan.
Ngoài những di tích lịch sử, Saint Augustine còn là một trong số những thành phố đi đầu nước Mỹ trong việc sáng tạo thêm những điểm tham quan du lịch. Trang trại cá sấu của Saint Augustine mở cửa năm 1908 là điểm thu hút du khách lâu đời nhất ở Florida. Bể cá Marine Land của Saint Augustine mở cửa năm 1938 là bể cá nhân tạo đầu tiên trên thế giới. Cả Bảo tàng Sáp tại Saint Augusitne cũng là bảo tàng sáp đầu tiên của nước Mỹ.
Từ Saint Augustine tới Orlando để tham quan Công viên Disney Land cũng khá gần, còn đi Miami hay đến Khu bảo tồn sinh thái tự nhiên Everglades không quá xa… Vị trí thuận lợi, khí hậu ấm áp, lịch sử đầy ắp và những điều độc đáo giúp Saint Augustine trở thành một trong những nơi tham quan thú vị của nước Mỹ.
3834_1308909707_lvg4.jpg
Đừng bỏ lỡ nếu bạn có cơ hội đến Mỹ.
Hiếm có nơi nào trên thế giới khiến bạn có hứng thú tiêu tiền nhiều đến thế và có thể hoà mình vào những trò giải trí sôi động đến thế."Tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè." Có một nơi mà bạn vừa có thể ăn chơi, vừa thử vận đỏ đen, lại vừa được tham gia những hội hè thâu đêm suốt sáng. Đó là Las Vegas - thành phố giải trí "hot" nhất thế giới.
Las Vegas - thành phố không bao giờ ngủ
Ở Las Vegas, mỗi casino là một thành phố thu nhỏ, tái hiện gần như trọn vẹn những nét đặc trưng của từng địa phương như: casino Paris với tháp Eiffel và những nghệ sĩ hát rong trên đường phố; casino Venice với dòng sông xanh thơ mộng, những người chèo thuyền Gondola chở các cặp tình nhân đi dạo; casino Wynn với vườn nhiệt đới và thác nước trên sa mạc; hay casino Luxor với kiểu kiến trúc Kim tự tháp độc đáo...
Những sòng bạc được thiết kế hoành tráng
Khách sạn Luxer và casino Las Vegas
Một trong những điểm hấp dẫn khác của Las Vegas chính là các chương trình biểu diễn nghệ thuật hoành tráng. Đêm Las Vegas sống động với những vở kịch đầy màu sắc, sự kết hợp tuyệt vời giữa nhiều loại hình nghệ thuật. Trong số đó, lôi cuốn, hấp dẫn và nhiều màu sắc nhất phải kể đến sô diễn "Le Rêve" (Giấc mơ) trên sân khấu nước ở Casino Wynn. Đây là một vở kịch đầy trí tưởng tượng quy tụ 60 diễn viên nhào lộn trên không và dưới nước cùng kết hợp biểu diễn. Trong 90 phút, các nghệ sĩ sẽ liên tục đưa người xem đi từ giấc mơ này sang giấc mơ khác.
Vũ điệu của nước ở đài phun Beallagio
Giá phòng nghỉ ở Las Vegas vào hàng đắt nhất thế giới. Giá một đêm phòng suite (phòng đặc biệt) ở casino Palms không dưới 10.000 USD. Các nhân vật nổi tiếng chỉ nghỉ ở loại phòng hardwood suite, giá lên đến 25.000 USD/đêm. Đó là những phòng nghỉ thiết kế như biệt thự, cao 2 tầng có cả sân bóng rổ, phòng tắm jacuzzi, mỗi phòng còn có 3 giường ngủ lớn có thể xoay được, 1 bàn bida, bar rượu, 1 phòng nhảy, một phòng truyền thông có thể thực hiện những chương trình truyền hình phỏng vấn tại chỗ.
Khách sạn Beallagio
Khu liên hợp casino - khách sạn ở Las Vegas rộng đến vài chục mẫu, ngoài khu giải trí, casino, khách sạn, còn có 4 rạp hát mini, phòng hội nghị, vũ trường, và hàng chục nhà hàng thiết kế đủ phong cách. Mỗi casino được ví như kỳ quan để du khách vào chiêm ngưỡng thoải mái.
Ở Las Vegas, du khách có rất nhiều lý do để tiêu tiền. Và khó mà tiết kiệm hầu bao khi bạn đã đặt chân đến các trung tâm thương mại như Forum Shops, Grand Canal Shoppes, Fashion Show Mall... Trong đó, chỉ riêng Forum Shops đã có hơn 50 cửa hàng thời trang cao cấp của các nhãn hiệu nổi tiếng như Pucci, Custo Barcelona, Victoria's Secret, Christian Dior... Forum Shops còn nổi tiếng với sô diễn Atlantis do 3 tượng người sống động y như thật trình diễn mỗi giờ một lần, trên hồ cá sức chứa 50.000 gallon nước biển và hàng trăm loài sinh vật biển phong phú. Đây cũng là nơi duy nhất có cầu thang cuốn hình cong 2 tầng.
Khu trung tâm mua sắm Forum Shops lúc nào cũng tấp nập
Tuy nhiên, " thành phố ánh đèn "Las Vegas không phải chỉ dành cho những người nổi tiếng, chuyên "ném tiền qua cửa sổ" và bạn không nhất thiết phải ăn mặc như một diễn viên trong lễ trao giải Oscar. Nếu không thích casino, bạn có thể thong dong tản bộ quanh thành phố rực rỡ ánh đèn. Khi mỏi chân, hãy lên một chiếc xe buýt để nhìn ngắm thành phố tấp nập qua cửa xe. Bạn cũng sẽ thấy rất thú vị.
Một góc Las Vegas thơ mộng
Nếu bạn muốn tận hưởng cảm giác khoáng đạt của thiên thiên sau những náo nhiệt, ồn ào của thành phố, hãy đến thăm Grand Canyon, bạn sẽ thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp hùng vĩ mà thiên nhiên đã ban tặng nơi đây. Để đến được Grand Canyon, có thể đăng ký tour dễ dàng ngay tại khách sạn bạn ở. Bạn cũng có thể ngắm nhìn thắng cảnh này từ trên cao bằng cách đăng ký tour máy bay Cessna. Tuy vâỵ, hành trình kéo dài 3 giờ này cũng sẽ tiêu tốn của bạn khá nhiều tiền.
Grand Canyon hùng vĩ
Cuối cùng, đã đến Las Vegas, đừng bỏ qua cơ hội khám phá thế giới ẩm thực phong phú và đặc sắc của thành phố này. Không phải ngẫu nhiên mà thành phố này được trang du lịch MSN bình chọn trong top 10 thành phố ăn ngon nhất thế giới. Ở đây quy tụ nhiều nền nghệ thuật ẩm thực độc đáo và không thiếu vắng bất kỳ món ngon vật lạ nào trên thế giới.
Thành phố Portland, bang Oregon, Mỹ là nơi hội tụ đủ những điều kiện lý tưởng của một điểm đến thanh bình với người dân thân thiện, môi trường trong lành và vị trí thuận lợi.
Chèo thuyền trên sông Willamette, con sông băng ngang thành phố
Portland có vẻ ngoài vô cùng hiện đại nhưng lại là một trong số ít những thành phố của Mỹ đã cố gắng giảm lượng khí thải. Với xu hướng chọn lọc và tái chế rác thải, thành phố với dân số 575.930 dân này là một nơi tham quan vô cùng hấp dẫn nhờ môi trường sạch và xanh. Các chợ nông sản mỗi sáng thứ bảy ở đường Park đều đông người dân tham gia mua bán các sản phẩm nuôi trồng tự nhiên không có hóa chất trừ sâu. Các vùng đất nông nghiệp xung quanh thành phố đều được bảo tồn tốt, các khu trượt tuyết và lướt sóng đều nằm cách thành phố khoảng một giờ đi xe.
Pioneer Courthouse Square là hình ảnh trung tâm, tiêu biểu cho thành phố hiện đại này
Có ít nhất ba điều cơ bản, bình thường nhưng thú vị mà bạn có thể hưởng thụ ở thành phố Portland (bang Oregon): ăn, uống và đi dạo. Các nhà hàng ở thành phố này luôn tự hào vì nguồn thực phẩm bản địa tươi ngon và du khách lúc nào cũng có thể dễ dàng tìm thấy cà phê hay bia ngon để thưởng thức.
Nhà hàng Clyde trên dường Stark, ở khu trung tâm thành phố
Trái với phần lớn các thành phố ở Mỹ ít thân thiện với xe đạp, Portland là nơi bạn có thể đạp xe dạo loanh quanh một cách an nhàn. Có lẽ, chỉ có Portland mới có những con số thống kê thú vị kiểu này: mỗi ngày, có 16.700 lượt người chạy xe đạp đi qua 4 cây cầu chính của thành phố.
Hệ thống đường dành riêng cho người đi bộ cũng được chăm chút với độ dài đoạn đường giữa các nơi không quá xa. Những công ty du lịch của thành phố đều có giới thiệu các tour xe đạp vòng quanh thành phố. Hàng năm có tới 4.000 hoạt động liên quan đến xe đạp thu hút rất nhiều người dân địa phương tham gia. Portland còn là nơi có loại xe đạp rất cao, yên xe cao đến 1.8m. Việc leo lên hay dừng xe lại đều rất khó khăn, nên người đi xe phải đạp chân lên cột đèn hay một chiếc xe hơi nào gần đó mỗi khi dừng xe cho khỏi ngã.
Đến cảnh sát cũng tuần tra bằng xe đạp
Dựng xe kiểu người Portland
Kiểu xe này chắc chỉ có ở Portland
Năm 1903, John Charles Olmsted đã thiết kế hệ thống không gian mở cho Portland để thành phố này có thể đáp ứng sự gia tăng dân số. Các con phố được thiết kế nhỏ hơn và các khu nhà cửa có độ cao vừa phải, vỉa hè rộng để khuyến khích các hoạt động trên đường phố. Cựu thị trưởng thành phố Tom McCall đã khuyến khích người dân hình thành vành đai xanh quanh thành phố, khuyến khích sự phát triển của hệ thống giao thông công cộng hơn là hệ thống đường cao tốc xuyên bang. Công viên Waterfront với rất nhiều dây ruy băng màu xanh khắp nơi là nơi vinh danh những thành quả của vị thị trưởng này.
Quảng trường Jamison ở quận Pearl, nơi được thiết kế một đài phun nước có tính năng mô phỏng một bể thủy triều; rất hấp dẫn những gia đình có con nhỏ
Nơi ưa thích của người dân địa phương là vườn Nhật Bản tại công viên Washington, ở phía Tây Nam thành phố. Khu vườn này thể hiện sự tinh tế trong từng cách sắp đặt đá, cây cảnh và thiết kế các dòng nước để làm nổi bật vẻ đẹp của tự nhiên. Hàng năm, có đến hơn 200.000 khách tham quan khu vườn này.
Vườn Nhật Bản tại Tây Nam Portland Washington bao gồm năm phong cách khác biệt, là một khu vườn xanh cực kỳ yên tĩnh
Để thay đổi không khí, du khách có thể đến với khu phố nghệ thuật nhộn nhịp The Pearl, nới đây có rất nhiều nhà hàng, quán cà phê, khu mua sắm và nhà bán sách Powell'snổi tiếng của Portland.
Khu phố nghệ thuật The Pearl
Tại khu vực này, đường Everett có phong cách thiên về xu hướng nghệ thuật hiện đại, trong khi các con đường xung quanh trường cao đẳng nghệ thuật Pacific Northwest lại nhiều tranh phong cảnh, tượng điêu khắc và các loại sản phẩm làm bằng tay khác.
Phòng trưng bày nghệ thuật tại Portland, bao gồm cả thư viện ảnh Eyeful trong Station Everett Lofts
Một nét sáng tạo khác của Portland là đường Mississippi, tại trung tâm ReBuilding, một kho chứa những vật liệu và phụ tùng đã qua sử dụng của rất nhiều thứ trong cuộc sống. Tại đây, những tác phẩm nghệ thuật được tạo ra từ sự kết hợp của ống nước, cánh cửa cũ, đường ray và cả bồn tắm. Cả một nhà kho đồ đã qua sử dụng được biến thành hàng hóa kinh doanh, phát sinh doanh số trên 3 triệu USD/năm và là nơi không du khách nào muốn bỏ qua khi đến thành phố này. Đây cũng là cách Portland chứng minh những thứ đã qua sử dụng không hề là đồ bỏ đi mà vẫn có thể sử dụng trong sáng tạo nghệ thuật. Ngoài ra, trung tâm Rebuilding còn mở nhiều lớp học hướng dẫn sáng tạo, tái sử dụng vật liệu đã qua sử dụng và dịch vụ vận chuyển miễn phí các loại vật liệu xây dựng và phụ tùng máy móc liên quan.
3824_1308909342_dda.jpg
Nếu bạn làm một tour du lịch nước Ý mà không ghé thăm hòn đảo Capri xinh đẹp và dạo quanh vùng biển Địa Trung Hải bao bọc quanh hòn đảo này quả là một thiếu sót lớn.
Cho dù bạn chọn một tour tổ chức theo đoàn của dịch vụ du lịch hoặc thuê một chiếc thuyền tư nhân để làm một tour mở của riêng bạn, đừng bỏ qua những giờ phút thả hồn ngắm nhìn mặt nước trong xanh màu ngọc bích của vùng biển Địa Trung Hải nơi đây. Và chỉ có cách thưởng ngoạn này mới giúp bạn khám phá một trong những phần xinh đẹp nhất ở Capri.
Thực tế có nhiều điểm đến hấp dẫn trải dọc suốt đường bờ biển ở đảo Capri song không thể đến được bằng đường bộ.
Một góc bãi biển ở đảo Capri
Những du khách khám phá đảo bằng tàu có thể đến được nhiều vùng vịnh hẻo lánh yên tĩnh, nơi có những bãi biển rất tuyệt vời để trải qua khoảng thời gian vùng vẫy bơi lội dưới làn nước xanh ngọc bích, và đắm mình trong những tia nắng ấm áp của vùng biển Địa Trung Hải.
Đến với Capri, du khách còn có cơ hội khám phá những cảng biển tấp nập, những kiến trúc làng quê mang nét cổ xưa giữa khung cảnh thanh bình, những ngôi nhà thờ mang lại cảm giác an lành, khám phá những hang động quanh đảo bằng thuyền chèo, ngọn đèn biển và dấu tích ngôi làng cổ xưa từ thế kỷ thứ nhất sau công nguyên...
Góc cảng biển tấp nập ở Capri
Kiến trúc nhà thô mộc cổ xưa giữa cảnh làng quê thanh bình
Hoàng hôn trên biển Địa Trung Hải ở Capri
Ngôi thánh đường nhỏ mang lại cảm giác an lành
Tour du lịch bằng thuyền là cách tốt nhất để khám phá những điểm đến hẻo lánh quanh đảo
Một góc nhìn khác từ Capri ra biển, phía xa là ngọn đèn biển
Du khách ngắm biển từ bãi đá dưới chân núi Solaro Cetrello, đảo Capri
Biển Địa Trung Hải nhìn từ núi Solaro Cetrello
Ngọn đèn biển Punta Carena trên đảo Capri
Bãi biển ở khu vực chân ngọn đèn biển Punta Carena đông đảo du khách đến khám phá thú chèo thuyền trên biển và vẫy vùng bơi lội giữa làn nước biển màu ngọc bích xanh trong
Dấu tích nhà cổ ven biển Địa Trung Hải trên đảo Capri
Biển Địa Trung Hải nhìn từ một biệt thự trên đỉnh đồi
Bậc thang đá phủ đầy cỏ hoa dẫn lên một khu biệt thự trên đỉnh đồi ven biển Địa Trung Hải ở đảo Capri
3826_1308909411_nnnne.jpg
Suốt gần 150 năm, bất kể mưa hay nắng, vào mỗi thứ Ba đầu tiên của tháng Mười Một, hàng trăm ngàn người tụ hội tại Trường đua Flemington để theo dõi Melbourne Cup.
Không cần là một người yêu môn đua ngựa, cũng chẳng quan trọng nếu bạn chưa bao giờ thấy tận mắt một chú ngựa , bạn vẫn có thể tham dự và bị lôi cuốn bởi Melbourne Cup (Lễ hội Đua ngựa Mùa Xuân ở Melbourne). Đây là một sự kiện dành cho tất cả mọi người và cũng là cuộc đua làm cả một quốc gia ‘nín thở’ theo dõi.
Các thiếu nữ xinh đẹp, thời trang, thức ăn, các nhân vật nổi tiếng và các buổi tiệc tùng… Melbourne Cup có tất cả mọi thứ dành cho mọi người.
Suốt gần 150 năm, bất kể mưa hay nắng, vào mỗi thứ Ba đầu tiên của tháng Mười Một, hàng trăm ngàn người tụ hội tại Trường đua Flemington để theo dõi Melbourne Cup. Thêm vào đó, hàng triệu người khác cũng theo dõi cuộc đua qua truyền hình, đài phát thanh trên toàn nước Úc và cả ở nước ngoài.
Lịch sử và những chú ngựa nổi tiếng
Melbourne Cup bắt đầu từ năm 1861. Chú ngựa mang tên Archer là nhà vô địch đầu tiên và người ta kể rằng chú ngựa này đã phải đi 800 cây số từ thị trấn Nowra tại bang New South Wales đến trường đua để tham dự cuộc đua.
Tuy nhiên, con ngựa nổi tiếng nhất Melbourne lại là Phar Lap. Tên của nó trong tiếng Thái Lan có nghĩa là tia chớp và điều đó cũng đúng với tốc độ của chú ngựa này trên trường đua. Phar Lap đã thắng 37/51 giải đua mà nó tham dự bao gồm một giải từ Melbourne Cup và nước Úc hết sức hâm mộ chú ngựa này.
Chú ngựa nổi tiếng này qua đời vào năm 1932 và một số người đồn rằng nó bị đầu độc. Những phần cơ thể của nó được trưng bày tại ba bảo tàng khác nhau. Bộ da của Phar Lap được bảo quản và để tại Melbourne, bộ xương thì ở New Zealand và trái tim thì hiện để tại Canberra.
Một cô ngựa nữa rất nổi tiếng mà nhiều người biết đến là Makybe Diva. Diva là con ngựa duy nhất giành ba giải vô địch của Melbourne Cup vào các năm 2003, 2004 và 2005.
Một bức tượng bằng đồng của Makybe Diva đã được tạc tại quê hương của chủ nhân của nó ở thị trấn Port Lincoln miền Nam Úc.
Lợi nhuận từ Melbourne Cup
Nếu giải thưởng của Melbourne Cup đầu tiên chỉ vọn vẹn có một chiếc đồng hồ bằng vàng và vài trăm bảng Anh thì giờ đây, đua ngựa là một ngành kinh doanh lớn tại Úc. Cùng với chiếc cúp vàng, giải thưởng của nó vào khoảng năm triệu đô-la Úc.
Không những vậy, con của những con ngựa chiến thắng sẽ cực kỳ có giá trị và được bán với giá rất cao.
Con của Makybe Diva đã được trả năm triệu đô-la Úc bởi vì người ta hy vọng rằng nó sẽ thành một con ngựa nòi và sẽ về nhất như mẹ nó sau này.
Melbourne Cup cũng là một dịp thu lợi của những hãng cá cược vì ngay cả những người không thường tham gia cá cược cũng thích ham vui một chút trong ngày này.
Thời trang
Đua ngựa không phải là lý do duy nhất khiến người ta yêu thích sự kiện này. Bên cạnh đua ngựa, những sự kiện giải trí và cả hoạt động thời trang đi kèm với nó khiến mọi người chú ý đến Melbourne Cup.
Vào năm 1965, một người mẫu người Anh tên là Jean Shrimpton đã gây chú ý trên toàn thế giới khi bà mặc một chiếc váy màu trắng ngắn trên đầu gối đến Melbourne Cup. Tại thời điểm đó, chiếc váy này đã gây sốc và phản cảm vì quá hở hang. Tuy nhiên, cơn sốc cũng qua rất nhanh vì chính sự kiện này cũng làm bùng nổ trào lưu mặc váy mini zíp trên toàn nước Úc.
Ngày nay, những người đến xem đua ngựa mặc những trang phục dự tiệc dành cho ban ngày theo đúng nghi thức đi xem ngựa cùng với mũ hay kẹp nơ trang trí trên đầu. Tuy nhiên, thời trang vốn không có giới hạn và luôn có những người mặc những trang phục lạ mắt hay quái đản tới tham gia lễ hội.
Một sự kiện quan trọng trong ngày là ‘Thời trang trên sân’ (Fashion on the Field). Đây là dịp để những người tham dự thi thố các trang phục của mình và người mặc đẹp nhất sẽ nhận được các giải thưởng có giá trị. Lưu ý, không phải chỉ có các quý bà, quý cô mới nhận được sự chú ý mà các quý anh, quý ông cũng được sự cổ vũ nhiệt tình trong các cuộc thi như vậy.
3838_1308909936_kich.jpg
Tại Úc, một vở ca kịch khó có thể khởi đầu thành công.Tuy nhiên, một công ty kịch nghệ độc lập ở Melbourne đang quyết tâm xâm nhập thị trường Châu Á với thể loại nhạc kịch mới.
Đối với những công ty kịch nghệ Úc, Châu Á giống như một nguồn khán giả chưa được khai thác nhưng Torben và Richelle Brookman, những người sáng lập Hội Nghệ thuật Châu Á Thái Bình Dương (Arts Asia Pacific), muốn thay đổi quan niệm này. Trong tháng Sáu vừa qua, họ đã đưa vở nhạc kịch ‘Metro Street’ (Phố Xe Điện Ngầm), một vở nhạc kịch điển hình của Úc, tới Hàn Quốc tham dự Liên hoan Nhạc Kịch Quốc tế Daegu (Daegu International Musical Festival). ‘Metro Street’ là một vở nhạc kịch hài mang đậm văn hóa Úc kể về cuộc sống gia đình trong ba thế hệ ở khu ngoại ô. Chuyến lưu diễn ở Hàn Quốc có sự tham gia của hai ngôi sao sân khấu huyền thoại - Debra Byrne và Nancye Hayes. Mục đích của chuyến đi là thu hút tầng lớp trung lưu mới nổi ở Hàn Quốc và Đài Loan trở thành khán giả mới cho loại hình kịch nghệ phương Tây này.
Brookman cho biết: “Ở một số nơi, khán giả nước ngoài tập trung đông hơn, trong khi những nơi khác lại tập trung đông đảo khán giả địa phương. Điều này cũng phụ thuộc vào những vở kịch chúng tôi đưa đi lưu diễn. Điều chúng tôi cảm thấy phấn khởi là lượng khán giả Châu Á đang tăng lên, đặc biệt ở những trung tâm lớn của Trung Quốc và Hàn Quốc. Chúng tôi thực sự muốn đem những vở nhạc kịch tới những khán giả chưa quen xem loại hình này thường xuyên. Ban đầu, tôi nghĩ rằng khoảng 5 - 6 năm trước đây, nhiều khán giả khắp Châu Á đã biết đến nhiều vở kịch chúng tôi mang đi lưu diễn bởi họ đã được xem ở London, New York hoặc một nơi nào tương tự. Bây giờ chúng tôi cảm thấy thú vị được tiếp xúc với đối tượng khán giả đến xem những vở nhạc kịch này lần đầu.”
Ngôn ngữ cho vở kịch
Với một vở kịch lưu diễn quốc tế, rào cản ngôn ngữ có thể là một vấn đề lớn. Các vở kịch tiếng Anh mang đi lưu diễn đều có các phụ đề để khán giả có thể đọc được lời thoại nhưng ông Brookman cho rằng thậm chí nếu không có phụ đề, những bài hát trong vở nhạc kịch khiến cho vở kịch vẫn được đánh giá cao dù khán giả không hiểu hết lời thoại. Nhạc kịch có lợi thế hơn những loại hình khác bởi không cần dịch lời thoại sang ngôn ngữ ở những nước được lưu diễn. Nói như vậy thì việc dịch lời thoại vở kịch sang ngôn ngữ địa phương giúp mở rộng chuyến lưu diễn.
“Chúng tôi có những phản hồi từ những nhà sản xuất và những nhà biên kịch Hàn Quốc về vở nhạc kịch ‘Metro Street’ với phiên bản tiếng Anh và sau đó sẽ dịch sang tiếng Hàn Quốc hoặc Trung Quốc. Chúng tôi cũng có thể phối hợp với những nhà biên kịch địa phương điều chỉnh lại một số yếu tố trong vở kịch để phù hợp với bối cảnh địa phương về mặt văn hóa, khác với một vở kịch lưu diễn quốc tế”, Brookman nói.
Nhu cầu xem kịch ở các nước Châu Á rất khác nhau. Những người xem kịch ở Hàn Quốc thích các vở kịch tạo cảm xúc mạnh về những chủ đề cổ điển như tình yêu và mất mát, trong khi đó nhu cầu lớn nhất ở Trung Quốc là những vở kịch thành công trên thế giới như ‘Cats’ (Những chú mèo) và ‘The Phantom of the Opera’ (Bóng ma của nhạc kịch).
Châu Á yêu thích loại nhạc kịch nào?
Tiến sĩ Peter Ekersall đến từ Đại học Melbourne là một người khá am hiểu về sức quyến rũ của kịch nghệ phương Tây tại Châu Á.
Ông cho biết: “Khán giả loại hình kịch nghệ này thuộc tầng lớp trung lưu. Giá vé cho những buổi diễn này không rẻ nhưng tôi nghĩ khán giả vẫn muốn bỏ tiền ra xem những vở diễn này bởi vì họ thích những vở kịch, thích khung cảnh, thích tìm hiểu những điều ẩn chứa những ý nghĩa mà họ chỉ biết đến thông qua các phương tiện truyền thông quốc tế, như vở kịch ‘Cats’ (Những chú mèo) hay vở ‘Les Miserables’ (Những người Khốn khổ)... Tôi nghĩ, nếu phân loại khán giả theo nhóm dân cư thì nhóm khán giả xem các vở kịch này khá giống ở nước Úc, chủ yếu là người trung niên và tầng lớp trung lưu.”
Khi tầng lớp trung lưu ngày càng gia tăng ở những nước như Trung Quốc và Ấn Độ, sở thích loại hình nhạc kịch của tầng lớp này cũng gia tăng. Tuy nhiên một số nước và thành phố là thị trường lý tưởng cho làng kịch nghệ Úc và là những nơi mà Torben Brookman thích đi lưu diễn.
“Tôi nghĩ là không nghi ngờ gì, Hàn Quốc là một thị trường ca kịch đáng ngạc nhiên. Đài Loan cũng vậy. Thế nhưng Hàn Quốc đặc biệt là nơi rất thú vị cho những chuyến lưu diễn. Nơi này thật sôi nổi và thú vị. Các nước này có cả hệ thống rạp hát không chuyên và các rạp hát sân khấu chính. Đây thực sự là nơi thú vị cho công việc của chúng tôi”, Brookman kết luận.
3837_1308909872_ffo.jpg
Đừng hỏi người Úc tại sao môn đá bóng theo luật của Úc (Aussie Rules) là môn thể thao hấp dẫn nhất thế giới vì hình như tình yêu ‘mù quáng’ này đã thấm trong máu thịt của họ rồi.
Đừng nhầm 'football' là bóng đá tại Úc vì nếu ở bang Victoria thì người Úc sẽ hiểu bạn đang nói đến 'footy' và ở New South Wales thì họ sẽ nghĩ đến 'rugby'. Bóng đá được gọi là 'soccer' tại Úc và vì vậy đội bóng đá của Úc có tên thân mật là 'Socceroos'. Có một điều để liên hệ giữa ‘football’ của người Úc với bóng đá - đó là tình yêu và sự hâm mộ của dân Úc với môn thể thao này cũng giống như nhiều nơi trên thế giới với môn thể thao vua.
Ấn tượng ban đầu
Đối với người mới nhập cư tới Úc và người nước ngoài thì thật khó có thể hiểu tại sao người Úc lại yêu thích môn thể thao này đến vậy.
Xiao Ning, một phóng viên Trung Quốc, sang Úc sinh sống được gần hai năm nhắc đến footy thì thốt lên rằng: “Thật là một môn thể thao đầy bạo lực!”
Nếu mới xem 'football' (footy), bạn sẽ thấy 36 cầu thủ hùng hục lao vào nhau cùng giành giật một trái bóng hình bầu dục, họ có thể cầm bóng, đá bóng và cả ném bóng vào khu cầu môn là 4 cái cột rất cao, rất rộng và không có người giữ gôn… hình như họ còn được phép ‘động thủ’ với nhau nữa. Người ta thường nói đùa rằng xem chơi footy giống như xem 36 người đàn ông đuổi bắt một con gà mái vậy.
Nói đến footy, tôi lại nhớ anh chàng Justin, người đầu tiên khiến tôi chú ý đến môn thể thao này. Tôi biết anh chàng người Úc này cách đây 10 năm khi anh tình nguyện đến Việt Nam dạy tiếng Anh. Mỗi tuần Justin đi chơi footy với những người bạn Úc của mình tại Hà Nội. Tôi gặp Justin một lần khi anh đi chơi về, người lấm lem bụi đất, mặt và tay đầy những vết trầy xước. Tôi bối rối hỏi: “Bạn đi đâu về vậy? Bạn bị ai đánh à?” Justin xua tay cười nói: “Không, tôi không sao cả. Tôi đi chơi footy về”. Khi đó, tôi đã từng nghĩ giống như Xiao Ning – đây quả là một môn thể thao đầy bạo lực.
Kéo mọi người lại gần nhau hơn
Người Úc say mê ‘football’ đến kì lạ. Nếu như bạn được các giáo viên tiếng Anh dạy rằng cách dễ nhất để mở đầu một câu chuyện với một người là nói chuyện về thời tiết thì có lẽ cách dễ gợi chuyện dễ thứ nhì đối với người Úc là nói chuyện về footy.
Khi mới sang Melbourne, tôi có ‘tậu’ được một chiếc khăn len sọc ngang pha đen và trắng. Vô tình hai màu này là màu tượng trưng cho huy hiệu của đội Collingwood - một trong những đội bóng có số lượng fan hâm mộ lớn nhất Melbourne. Cũng vì thế mà mỗi lần lên xe điện trong thành phố lại có người hỏi thăm tôi có khỏe không và hỏi tôi có phải là fan hâm mộ của đội Collingwood không.
Người tôi nhớ nhất trong năm đó là một cụ già với mái tóc trắng, dáng đi đã còng. Ông ngồi cạnh tôi, móm mém cười và khen chiếc khăn của tôi rất đẹp cũng như hỏi liệu tôi là một fan của Collingwood. Quá quen với câu hỏi này, tôi cười đáp lại ông chỉ là vô tình thích hai màu đen trắng mà đây lại là màu của đội những con chim ác là Úc (magpie, linh vật của Collingwood). Tôi hỏi ông về đội bóng này, ông mỉm cười nói với tôi: “Bạn có một sở thích rất đặc biệt. Đúng là tôi rất yêu quí đội bóng ấy. Tôi là fan trung thành của Collingwood 50 năm nay…” Cứ thế, ông tiếp tục nói rất lâu về đội bóng yêu thích của mình với niềm tự hào sáng bừng trong mắt. Ông kể cho tôi về lịch sử của đội bóng và 1072 cầu thủ đã từng thi đấu dưới màu áo Collingwood cùng tài năng của họ… Tôi chẳng hiểu hết và cũng không nhớ hết những gì ông nói nhưng cảm thấy trong lòng mình vui với ông và chắc hẳn ông cũng hạnh phúc khi được chia sẻ lòng mình với một cô bé thích hai màu đen trắng.
‘Chiến lược footy’
Footy cũng có thể khiến những người lạ trở thành quen thân nhau. Tôi được một người bạn làm việc ở một hãng buôn bán phụ tùng ô tô cho biết để làm người bán hàng qua điện thoại tại Úc bạn phải biết footy. Bằng chứng là 10 phút đầu tiên nói chuyện điện thoại với khách hàng của tất cả nhân viên bán hàng trong hãng của anh đều liên quan đến chủ đề footy. Thêm vào đó, một anh bạn làm đại diện bán hàng cho công ty xuất nhập khẩu cũng mách nhỏ cho tôi biết cách làm thân với khách hàng nam giới dễ nhất là hãy hỏi đội bóng yêu thích nhất của họ là gì và cho họ 15 phút nói về nó, sau đó bạn sẽ luôn lấy được đơn đặt hàng.
Liều lĩnh, tôi cũng thử áp dụng ‘chiến lược footy’ khi làm quen với gia đình của cựu đại sứ Úc tại Việt Nam - ông Bill Tweddell - tại một buổi tiệc tối. Kết quả ngoài mong đợi, câu chuyện xã giao giữa chúng tôi trở nên rất thân mật khi biết ông là fan hâm mộ của đội St Kilda và vợ ông ủng hộ Western Bulldogs.
Footy trong gia đình
Một điều thú vị tôi khám phá được là cách người Úc truyền lại ‘tình yêu footy’ trong gia đình. Thường thì các ông bố sẽ là người xác định đội bóng mà gia đình mình sẽ ủng hộ. Các bà vợ luôn là người ăn theo và những đứa con sẽ chẳng có chọn lựa nào khác vì từ nhỏ đã được ‘huấn luyện’ để chỉ trung thành với mỗi một đội bóng mà thôi.
Tuy nhiên, cũng có những đứa ‘cứng đầu’ và có sở thích riêng của mình.
Anh Paul là một người Úc, lấy vợ người Việt và có ba cậu con trai tuổi từ 6 đến 10. Anh là fan hâm mộ của đội North Melbourne (linh vật là Kangaroo). Dù ‘tẩy não’ được hai đứa lớn nhưng chỉ có đứa út là kiên quyết không theo ‘màu cờ sắc áo’ của gia đình.
Cậu nói: “Daddy xem con Tiger (đội Richmond) có dũng mãnh hơn con Kangaroo không. Con Tiger cắn một cái là Kangaroo chết tươi.”
Phụ nữ và footy
Người ta đồn thổi rằng phụ nữ đi xem footy đơn giản vì họ thích xem những chàng trai cơ bắp có thể hình đẹp mặc quần đùi bó sát chạy trên sân cỏ mà thôi.
Điều này không hoàn toàn đúng.
Jasmine, một cô gái trẻ người Úc gốc Việt, kể rằng người đưa cô đến với footy là anh người yêu cũ của cô. Hàng tuần mỗi mùa footy họ luôn đến sân vận động khi đội St Kilda đá. Dù là một người không thật say mê thể thao nhưng khi chia tay với mối tình ấy, điều bất ngờ nhất đối với Jasmine là cô nhớ footy. Jasmine cho biết cô nhớ cảm giác ở sân vận động được hòa vào đám đông hò hét và cổ vũ cũng như chứng kiến những cú ghi điểm từ giữa sân... Giờ đây dù đã có người yêu mới và cô không hay đến sân vận động nữa nhưng cô vẫn xem các trận đấu cho ‘đỡ ghiền’.
Có một lý do nữa phụ nữ Úc thích footy bởi vì đơn giản là bản chất người Úc yêu thích những hoạt động ngoài trời. Tuy nhiên lý lẽ này chỉ để bao biện cho việc họ biết rằng những người đàn ông Úc “sẽ bị cuốn hút theo những cô gái có thể nhận xét rằng đội bóng này mạnh vì có các trung vệ tuyệt vời, vì họ có thể làm được thế này thế nọ…” (theo lời một phát thanh viên trên radio)
… thấm trong huyết mạch của người Úc
Ngẫm lại cho cùng thì có lẽ sự đam mê footy của người Úc bởi môn thể thao này có bề dày lịch sử cả 150 năm tại đất nước này. Tình yêu này được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nếu bạn hỏi người Úc lý do yêu thích footy thì họ sẽ nói:
“Bởi vì sẽ chẳng phải là một người Úc nếu tôi không thích footy.”